Kẹo Thuỷ Tinh (H) – Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)
Kẹo Thuỷ Tinh (H)
Đầu óc Tạ Thanh Nghiên mụ mị, như uống phải rượu mạnh, choáng váng, cả người đều say.
Ngón tay Túc Tinh Mão nóng hổi, chạm vào đùi liền châm lên một ngọn lửa, cháy bùng bùng từ dưới lên trên, đốt cả người thành màu phấn hồng.
Bàn tay nắm chặt đùi, lực đạo không thể chối từ tách hai chân cô ra rộng hơn, thân thể Tạ Thanh Nghiên như rơi vào đám mây, lúc nhẹ lúc nặng, bồng bềnh bất định.
Tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hạ thân ướt át bị tách ra, ngón tay đột ngột xâm nhập vào khe hở chật hẹp, huyệt đạo mới được ghé thăm vẫn còn se khít, dù có đủ d.â.m dịch tiết ra thì vẫn chưa đủ.
Cô khẽ thở dốc: "Ư..."
Đốt ngón tay cắm vào, cứng như một cây trúc.
Chỗ gồ lên cọ xát vào môi âm hộ, xúc cảm mãnh liệt, vết chai do cầm bút cũng ma sát vào thịt huyệt non mềm.
Tạ Thanh Nghiên không kìm được muốn khép hai chân lại.
Nhưng đầu gối cậu đã chèn vào, chặn giữa hai chân cô, không cho khép lại.
"Cậu!" Cô hít hà một hơi lạnh, trong lòng muốn đuổi Túc Tinh Mão ra, lại thấy cậu giơ tay lên, lòng bàn tay ấm áp đặt lên đỉnh đầu cô, vuốt ve từng cái một, động tác thương tiếc nhẹ nhàng.
Tạ Thanh Nghiên thích được xoa đầu.
Da đầu tê dại, xương cụt dâng lên từng đợt khoái cảm tê dại dễ chịu.
Hồi bé, bà Tạ Cẩm Ngọc luôn bận rộn tối ngày, đi sớm về muộn, tính tình lại xấu, thiếu kiên nhẫn, suốt ngày hung dữ, còn rất nghiêm khắc với cô. Nhưng thỉnh thoảng khi khen cô, gọi cô là "cục cưng ngoan", "bé ngoan", bà cũng sẽ ôm cô vào lòng như vậy, thân mật xoa đầu cô. Bàn tay quen chỉ huy cấp dưới vuốt từ đỉnh đầu xuống gáy, trượt theo mái tóc mềm mượt, tóc có bị rối cũng không sao, cô cảm nhận được mình được mẹ yêu thương.
Túc Tinh Mão cũng xoa đầu khiến cô rất thoải mái, cả người đều thỏa mãn, lại còn thêm sự dịu dàng khiến cô kinh ngạc trong động tác của cậu, như thể đang nâng niu bảo vật gì đó.
Điều đó không thể nào... Chút lý trí còn sót lại lập tức phủ nhận, Tạ Thanh Nghiên hoảng hốt.
Cảm giác căng tức và đau nhẹ ập đến, ngay sau đó lại là một luồng khoái cảm lạ lẫm khiến cô kinh hoàng, như điện giật, như sóng trào, đợt sau đè lên đợt trước, kéo dài liên miên, chậm rãi cuốn lấy cơ thể.
Ngón chân co quắp, lông mi như cánh b.ư.ớ.m, cánh chuồn chuồn chớp liên hồi, đuôi mắt vương ánh lệ.
Khi lý trí sắp bị nhấn chìm, cô mơ hồ nghe thấy Túc Tinh Mão vẫn đang hỏi mình, nên nói cái gì?
Khuôn mặt vẫn như xưa, lạnh lùng, điềm nhiên ung dung.
Chỉ có giọng nói là hơi khàn, không còn trong trẻo, thong thả hỏi cô: "Ngón tay cắm vào rồi, mèo con nên nói gì nào?"
Nói ra những lời d.â.m đ.ã.n.g, hoang đường hạ lưu.
Đánh thẳng vào tim.
Dựa vào cái gì chứ?
Tạ Thanh Nghiên há miệng r.ê.n rỉ: "Em... không biết..."
Cô mơ màng đáp, cô thật sự không biết.
Tại sao cô chìm sâu trong tình dục, còn Túc Tinh Mão vẫn bình tĩnh như vậy.
Thật không công bằng.
Cậu cũng phải giống như cô mới đúng, bị dục vọng nuốt chửng, trở nên xấu xí không chịu nổi, mất bình tĩnh, thân bất do kỷ, không thể kiểm soát.
Trơ mắt nhìn bản thân bị dục vọng của chính mình gặm nhấm hầu như không còn.
Giống như động dục vậy.
"Không sao."
Đèn trần đang lắc lư hay là do cô run rẩy dữ dội, ánh đèn như đang nhấp nháy, tán thành từng vòng tròn trắng xóa trong tầm mắt. Tóc đen che khuất mắt cậu, nhìn không rõ nữa, chỉ thấy môi cậu khẽ nhếch lên, mắt cũng cong cong, như đang cười, Túc Tinh Mão hỏi: "Muốn chủ nhân dạy mèo con không?"
"Ưm...Vâng." Tạ Thanh Nghiên nghe thấy câu trả lời vô thức của mình, miệng đã nhanh hơn cái đầu đang rối loạn.
Ngón tay lại tiến sâu thêm chút nữa, không còn nhẹ nhàng ra vào dọc theo thành trong, mà hơi cong đốt ngón tay, đầu ngón tay móc lên trên, khều vào vách thịt ướt át đỏ hồng d.â.m đ.ã.n.g bên trong.
Thân thể Tạ Thanh Nghiên giật nảy lên, hơi thở càng lúc càng gấp, mặt đỏ tai hồng, ngực phập phồng lên xuống, hai bầu sữa rập rờn gợn sóng.
Cơn ngứa ngáy, tê dại dày đặc nhanh chóng leo thang, đánh thẳng lên đỉnh đầu, môi răng không kìm được phát ra tiếng r.ê.n rỉ kiều mị, vô cùng xấu hổ: "Ưm..."
Là cô quá nhạy cảm, hay là cậu quá đáng.
"Ngón tay cắm vào rồi." Giọng cậu mang theo ý cười ôn hòa: "Phải nói cảm ơn."
"Học được chưa?"
Đầu óc quay cuồng, cô gật đầu loạn xạ.
"Mèo con giỏi quá." Túc Tinh Mão lại xoa đầu cô, khen ngợi: "Lặp lại đầy đủ một lần xem nào."
Môi mấp máy, cô đã nói không rõ tiếng, học cũng chẳng xong: "Ư... Cảm ơn... Chủ nhân."
Miệng lưỡi khô khốc, cô vô thức l.i.ế.m đôi môi đầy dấu răng.
Túc Tinh Mão nhìn cái lưỡi hồng phấn của cô, phủ lên môi một lớp nước bọt bóng loáng, ma xui quỷ khiến thế nào, ngón tay đang xoa trán cô trượt xuống, tóm lấy cái lưỡi nhỏ đó.
Hầu kết chậm rãi chuyển động, cậu đưa hai ngón tay vào trong khoang miệng ướt nóng của cô, kẹp lấy lưỡi.
"Mèo con cho tôi chơi cả trên lẫn dưới nhé, được không?"
Cô nói chẳng nên lời, chỉ có thể bị động chịu đựng.
Miệng bị nhét ngón tay, lưỡi bị chiếm đóng, đôi mắt xanh thẫm trợn tròn, ư a không rõ tiếng.
Xác nhận cô không đau đớn khó chịu chút nào, nương theo dịch nhờn ướt át, ngón tay bên dưới cũng bắt đầu ra vào nhanh hơn.
Tiếng nước lép nhép vang lên rõ mồn một.
Da thịt ma sát thân mật, d.â.m dịch chảy ròng ròng, ngón cái cũng không nghỉ ngơi, nghiền qua hạt ngọc đang dựng đứng trên mép âm hộ, day day, gảy nhẹ.
Túc Tinh Mão phối hợp lực đạo day âm đế và tốc độ ra vào của ngón tay, từ nhanh đến chậm, từ nông đến sâu.
Ngón tay rút ra kéo theo từng sợi tơ bạc óng ánh, vương đầy cửa huyệt.
Ánh mắt Túc Tinh Mão u tối lạnh lẽo, cơ thể cảm nhận cơn nóng rực mà cậu không thể kiểm soát, một loại cảm xúc bí ẩn nào đó từ từ thiêu đốt cậu, dục vọng bành trướng không thể kìm nén.
Trên hàng mi Tạ Thanh Nghiên đọng một giọt nước.
Là mồ hôi hay nước mắt? Môi cậu khẽ động, rồi hé mở.
Yết hầu chuyển động, trong lòng khô khốc.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu rất muốn nuốt chửng cô vào miệng.
Dùng răng cắn xé, nghiền nát, giống như tay cậu đang làm lúc này, xâm nhập, chiếm đoạt bên trong lối đi kia.
Tạ Thanh Nghiên như đang ở giữa sóng dữ, giống con thuyền lạc hướng lại bất ngờ gặp sóng thần, sóng quá lớn, tiếng mưa rơi rào rào, xối xả lên đầu lên mặt, cô chỉ có thể lắc lư không ngừng, chao đảo không thôi.
Ở trong biển, ở trong bọt sóng, ở trong tay Túc Tinh Mão.
Nhấp nhô lên xuống, cô biến thành một cây đàn, bị ngón tay cậu gảy lên tiếng nhạc, lúc cao vút lúc r.ê.n rỉ trầm thấp, âm thanh luyến láy trăm chiều.
Giai điệu rối tinh rối mù.
Túc Tinh Mão, đáng ghét... Cái tên này.
Đáng ghét! Đồ đáng ghét, sắp ép cô điên rồi, sao lại hoàn toàn khác với lúc tự làm thế này, hóa ra con người ta thực sự có thể sướng đến phát khóc, khóe mắt ầng ậng nước, tầm nhìn mờ đi.
Chẳng nhìn rõ gì cả, trong mắt sương mù giăng kín, mờ mịt hơi nước.
Cảm giác sung sướng không thể kháng cự chồng chất lên nhau, eo cô vô thức cong lên, bụng dưới nóng ran, dòng nước ấm ồ ạt chảy ra.
Tạ Thanh Nghiên hét lên thất thanh, tiếng r.ê.n rỉ cùng khoái cảm đồng thời chạm đến đỉnh điểm chưa từng có.
Khoái cảm trong khoảnh khắc đó ập đến dữ dội.
"Giỏi quá."
Tai cũng ù đi, cô nghe thấy Túc Tinh Mão đang cười khẽ, giọng nói như thủy triều, trầm thấp, nhẹ nhàng êm ái, tràn qua bên tai. Âm cuối vui vẻ ngân lên, là giọng điệu khen ngợi cô: "Mèo con lên đỉnh rồi."
Đây là ảo giác hay thật, đã không còn phân biệt được nữa.













