Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẹo Thuỷ Tinh (H) – Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)

Kẹo Thuỷ Tinh (H)

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 6,789
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đầu óc Tạ Thanh Nghiên mụ mị, như uống phải rượu mạnh, choáng váng, cả người đều say.

Ngón tay Túc Tinh Mão nóng hổi, chạm vào đùi liền châm lên một ngọn lửa, cháy bùng bùng từ dưới lên trên, đốt cả người thành màu phấn hồng.

Bàn tay nắm chặt đùi, lực đạo không thể chối từ tách hai chân cô ra rộng hơn, thân thể Tạ Thanh Nghiên như rơi vào đám mây, lúc nhẹ lúc nặng, bồng bềnh bất định.

Tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hạ thân ướt át bị tách ra, ngón tay đột ngột xâm nhập vào khe hở chật hẹp, huyệt đạo mới được ghé thăm vẫn còn se khít, dù có đủ d.â.m dịch tiết ra thì vẫn chưa đủ.

Cô khẽ thở dốc: "Ư..."

Đốt ngón tay cắm vào, cứng như một cây trúc.

Chỗ gồ lên cọ xát vào môi âm hộ, xúc cảm mãnh liệt, vết chai do cầm bút cũng ma sát vào thịt huyệt non mềm.

Tạ Thanh Nghiên không kìm được muốn khép hai chân lại.

Nhưng đầu gối cậu đã chèn vào, chặn giữa hai chân cô, không cho khép lại.

"Cậu!" Cô hít hà một hơi lạnh, trong lòng muốn đuổi Túc Tinh Mão ra, lại thấy cậu giơ tay lên, lòng bàn tay ấm áp đặt lên đỉnh đầu cô, vuốt ve từng cái một, động tác thương tiếc nhẹ nhàng.

Tạ Thanh Nghiên thích được xoa đầu.

Da đầu tê dại, xương cụt dâng lên từng đợt khoái cảm tê dại dễ chịu.

Hồi bé, bà Tạ Cẩm Ngọc luôn bận rộn tối ngày, đi sớm về muộn, tính tình lại xấu, thiếu kiên nhẫn, suốt ngày hung dữ, còn rất nghiêm khắc với cô. Nhưng thỉnh thoảng khi khen cô, gọi cô là "cục cưng ngoan", "bé ngoan", bà cũng sẽ ôm cô vào lòng như vậy, thân mật xoa đầu cô. Bàn tay quen chỉ huy cấp dưới vuốt từ đỉnh đầu xuống gáy, trượt theo mái tóc mềm mượt, tóc có bị rối cũng không sao, cô cảm nhận được mình được mẹ yêu thương.

Túc Tinh Mão cũng xoa đầu khiến cô rất thoải mái, cả người đều thỏa mãn, lại còn thêm sự dịu dàng khiến cô kinh ngạc trong động tác của cậu, như thể đang nâng niu bảo vật gì đó.

Điều đó không thể nào... Chút lý trí còn sót lại lập tức phủ nhận, Tạ Thanh Nghiên hoảng hốt.

Cảm giác căng tức và đau nhẹ ập đến, ngay sau đó lại là một luồng khoái cảm lạ lẫm khiến cô kinh hoàng, như điện giật, như sóng trào, đợt sau đè lên đợt trước, kéo dài liên miên, chậm rãi cuốn lấy cơ thể.

Ngón chân co quắp, lông mi như cánh b.ư.ớ.m, cánh chuồn chuồn chớp liên hồi, đuôi mắt vương ánh lệ.

Khi lý trí sắp bị nhấn chìm, cô mơ hồ nghe thấy Túc Tinh Mão vẫn đang hỏi mình, nên nói cái gì?

Khuôn mặt vẫn như xưa, lạnh lùng, điềm nhiên ung dung.

Chỉ có giọng nói là hơi khàn, không còn trong trẻo, thong thả hỏi cô: "Ngón tay cắm vào rồi, mèo con nên nói gì nào?"

Nói ra những lời d.â.m đ.ã.n.g, hoang đường hạ lưu.

Đánh thẳng vào tim.

Dựa vào cái gì chứ?

Tạ Thanh Nghiên há miệng r.ê.n rỉ: "Em... không biết..."

Cô mơ màng đáp, cô thật sự không biết.

Tại sao cô chìm sâu trong tình dục, còn Túc Tinh Mão vẫn bình tĩnh như vậy.

Thật không công bằng.

Cậu cũng phải giống như cô mới đúng, bị dục vọng nuốt chửng, trở nên xấu xí không chịu nổi, mất bình tĩnh, thân bất do kỷ, không thể kiểm soát.

Trơ mắt nhìn bản thân bị dục vọng của chính mình gặm nhấm hầu như không còn.

Giống như động dục vậy.

"Không sao."

Đèn trần đang lắc lư hay là do cô run rẩy dữ dội, ánh đèn như đang nhấp nháy, tán thành từng vòng tròn trắng xóa trong tầm mắt. Tóc đen che khuất mắt cậu, nhìn không rõ nữa, chỉ thấy môi cậu khẽ nhếch lên, mắt cũng cong cong, như đang cười, Túc Tinh Mão hỏi: "Muốn chủ nhân dạy mèo con không?"

"Ưm...Vâng." Tạ Thanh Nghiên nghe thấy câu trả lời vô thức của mình, miệng đã nhanh hơn cái đầu đang rối loạn.

Ngón tay lại tiến sâu thêm chút nữa, không còn nhẹ nhàng ra vào dọc theo thành trong, mà hơi cong đốt ngón tay, đầu ngón tay móc lên trên, khều vào vách thịt ướt át đỏ hồng d.â.m đ.ã.n.g bên trong.

Thân thể Tạ Thanh Nghiên giật nảy lên, hơi thở càng lúc càng gấp, mặt đỏ tai hồng, ngực phập phồng lên xuống, hai bầu sữa rập rờn gợn sóng.

Cơn ngứa ngáy, tê dại dày đặc nhanh chóng leo thang, đánh thẳng lên đỉnh đầu, môi răng không kìm được phát ra tiếng r.ê.n rỉ kiều mị, vô cùng xấu hổ: "Ưm..."

Là cô quá nhạy cảm, hay là cậu quá đáng.

"Ngón tay cắm vào rồi." Giọng cậu mang theo ý cười ôn hòa: "Phải nói cảm ơn."

"Học được chưa?"

Đầu óc quay cuồng, cô gật đầu loạn xạ.

"Mèo con giỏi quá." Túc Tinh Mão lại xoa đầu cô, khen ngợi: "Lặp lại đầy đủ một lần xem nào."

Môi mấp máy, cô đã nói không rõ tiếng, học cũng chẳng xong: "Ư... Cảm ơn... Chủ nhân."

Miệng lưỡi khô khốc, cô vô thức l.i.ế.m đôi môi đầy dấu răng.

Túc Tinh Mão nhìn cái lưỡi hồng phấn của cô, phủ lên môi một lớp nước bọt bóng loáng, ma xui quỷ khiến thế nào, ngón tay đang xoa trán cô trượt xuống, tóm lấy cái lưỡi nhỏ đó.

Hầu kết chậm rãi chuyển động, cậu đưa hai ngón tay vào trong khoang miệng ướt nóng của cô, kẹp lấy lưỡi.

"Mèo con cho tôi chơi cả trên lẫn dưới nhé, được không?"

Cô nói chẳng nên lời, chỉ có thể bị động chịu đựng.

Miệng bị nhét ngón tay, lưỡi bị chiếm đóng, đôi mắt xanh thẫm trợn tròn, ư a không rõ tiếng.

Xác nhận cô không đau đớn khó chịu chút nào, nương theo dịch nhờn ướt át, ngón tay bên dưới cũng bắt đầu ra vào nhanh hơn.

Tiếng nước lép nhép vang lên rõ mồn một.

Da thịt ma sát thân mật, d.â.m dịch chảy ròng ròng, ngón cái cũng không nghỉ ngơi, nghiền qua hạt ngọc đang dựng đứng trên mép âm hộ, day day, gảy nhẹ.

Túc Tinh Mão phối hợp lực đạo day âm đế và tốc độ ra vào của ngón tay, từ nhanh đến chậm, từ nông đến sâu.

Ngón tay rút ra kéo theo từng sợi tơ bạc óng ánh, vương đầy cửa huyệt.

Ánh mắt Túc Tinh Mão u tối lạnh lẽo, cơ thể cảm nhận cơn nóng rực mà cậu không thể kiểm soát, một loại cảm xúc bí ẩn nào đó từ từ thiêu đốt cậu, dục vọng bành trướng không thể kìm nén.

Trên hàng mi Tạ Thanh Nghiên đọng một giọt nước.

Là mồ hôi hay nước mắt? Môi cậu khẽ động, rồi hé mở.

Yết hầu chuyển động, trong lòng khô khốc.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu rất muốn nuốt chửng cô vào miệng.

Dùng răng cắn xé, nghiền nát, giống như tay cậu đang làm lúc này, xâm nhập, chiếm đoạt bên trong lối đi kia.

Tạ Thanh Nghiên như đang ở giữa sóng dữ, giống con thuyền lạc hướng lại bất ngờ gặp sóng thần, sóng quá lớn, tiếng mưa rơi rào rào, xối xả lên đầu lên mặt, cô chỉ có thể lắc lư không ngừng, chao đảo không thôi.

Ở trong biển, ở trong bọt sóng, ở trong tay Túc Tinh Mão.

Nhấp nhô lên xuống, cô biến thành một cây đàn, bị ngón tay cậu gảy lên tiếng nhạc, lúc cao vút lúc r.ê.n rỉ trầm thấp, âm thanh luyến láy trăm chiều.

Giai điệu rối tinh rối mù.

Túc Tinh Mão, đáng ghét... Cái tên này.

Đáng ghét! Đồ đáng ghét, sắp ép cô điên rồi, sao lại hoàn toàn khác với lúc tự làm thế này, hóa ra con người ta thực sự có thể sướng đến phát khóc, khóe mắt ầng ậng nước, tầm nhìn mờ đi.

Chẳng nhìn rõ gì cả, trong mắt sương mù giăng kín, mờ mịt hơi nước.

Cảm giác sung sướng không thể kháng cự chồng chất lên nhau, eo cô vô thức cong lên, bụng dưới nóng ran, dòng nước ấm ồ ạt chảy ra.

Tạ Thanh Nghiên hét lên thất thanh, tiếng r.ê.n rỉ cùng khoái cảm đồng thời chạm đến đỉnh điểm chưa từng có.

Khoái cảm trong khoảnh khắc đó ập đến dữ dội.

"Giỏi quá."

Tai cũng ù đi, cô nghe thấy Túc Tinh Mão đang cười khẽ, giọng nói như thủy triều, trầm thấp, nhẹ nhàng êm ái, tràn qua bên tai. Âm cuối vui vẻ ngân lên, là giọng điệu khen ngợi cô: "Mèo con lên đỉnh rồi."

Đây là ảo giác hay thật, đã không còn phân biệt được nữa.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tôi là ai
Chương 2: Động dục
Chương 3: Bị chơi
Chương 4: Ngoan lắm
Chương 5: Dấu tay
Chương 6: Mèo con ướt quá
Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)
Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)
Chương 9: Cần Gai
Chương 10: Ánh Trăng Đắng
Chương 11: Nụ Hôn
Chương 12: Phản ứng sinh lý
Chương 13: Số vô tỉ
Chương 14: Điều khoản bá vương
Chương 15: Từ an toàn
Chương 16: Muốn làm
Chương 17: Thanh socola
Chương 18: Bắn ở đâu
Chương 19: Bẩn rồi
Chương 20: Phác họa
Chương 21: Quả cam
Chương 22: Ngô Đồng
Chương 23: Gối ôm
Chương 24: Ghét cậu cả đời
Chương 25: Giả vờ đáng thương
Chương 26: Cơ bụng
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28: Đầu gối
Chương 29: Nói ra
Chương 30: Muốn chơi tôi không?
Chương 31: Chơi hỏng tôi đi
Chương 32: Entropy tăng
Chương 33: Trở lại trường
Chương 34: Âm nhạc
Chương 35: Hôn
Chương 36: Muốn cùng cậu làm tình
Chương 37: Mèo hoang
Chương 38: Trốn học
Chương 39: Nhìn chăm chú
Chương 40: Tan học đừng hòng về
Chương 41: Còn muốn tìm chủ nhân khác sao
Chương 42: Cắn câu
Chương 43: Đau hay sướng
Chương 44: Muốn tôi l.i.ế.m hay c.h.ị.c.h
Chương 45: L.i.ế.m huyệt (H)
Chương 46: Chạy trốn
Chương 47: Đi đâu
Chương 48: Nhắc đến cậu ta, cậu nói nhiều hẳn
Chương 49: Bóng ma
Chương 50: L.i.ế.m huyệt cho cô tỉnh
Chương 51: Nói muốn tôi c.h.ị.c.h cậu đi
Chương 52: Cắm lút cán
Chương 53: Có thể ngày nào cũng c.h.ị.c.h không
Chương 54: Sau này trói lại rồi c.h.ị.c.h
Chương 55: Đều bắn cho cậu
Chương 56: Có thể làm đến khi mặt trời mọc không?
Chương 57: Doggy
Chương 58: Gặp ai
Chương 59: Bịt miệng
Chương 60: Bịt kín một đêm
Chương 61: Trốn tránh
Chương 62: Giả sử cô ấy biết
Chương 63: Đã lâu không nói chuyện
Chương 64: Tôi đáng ghét lắm sao
Chương 65: Ghét
Chương 66: Thích
Chương 67: Hạnh phúc
Chương 68: Còn nhiều thời gian
Chương 69: Tranh chấp
Chương 70: Không vui
Chương 71: Dầm mưa
Chương 72: Tai
Chương 73: Về nhà
Chương 74: Danh sách đen
Chương 75: Có thể qua đây với tôi không
Chương 76: Trong tủ khóa kín toàn là đồ của cô
Chương 77: Ái dục? Thực dục.
Chương 78: Bóp cổ hôn, ngạt thở, cao trào.
Chương 79: Trói tay c.h.ị.c.h hỏng mèo con
Chương 80: Chủ nhân nên chủ động làm mèo con sướng
Chương 81: Thè lưỡi ra
Chương 82: Mèo con tè rồi
Chương 83: Nếu không muốn, em biết phải nói gì mà
Chương 84: Mèo con ngoan, l.i.ế.m ngực, nữ trên
Chương 85: Mèo con không muốn chơi chủ nhân sao
Chương 86: Mèo con còn có thể làm tốt hơn
Chương 87: Người không làm tôi thỏa mãn thì không đủ tư cách làm chủ nhân
Chương 88: Có thể tiểu vào trong huyệt của mèo con không? Bế lên c.h.ị.c.h, són tiểu .
Chương 89: Bắn nước tiểu
Chương 90: Giấc mơ màu bạc hà
Chương 91: Hoa Phong Linh
Chương 92: Bây giờ có thể hôn tớ chưa
Chương 93: Có phải rất muốn hôn tôi không?
Chương 94: Nghiên Nghiên định giẫm hỏng tôi sao?
Chương 95: Bắn ở đâu cũng được sao?
Chương 96: Trả lời sai phải nhận phạt
Chương 97: Tỷ giá của niềm vui
Chương 98: Ghét phải chờ đợi
Chương 99: Có phải cậu ghen rồi không?
Chương 100: Bệnh nhân mất ngôn ngữ / Người không thể rời xa luôn là tớ
Chương 101: Đêm qua cậu có nghĩ đến tớ lúc "tự sướng" không?
Chương 102: Dám quyến rũ cậu ở trường học
Chương 103: Tưởng tượng 24 tiếng tiểu huyệt luôn bị dụng cụ tình dục nhét đầy
Chương 104: Mèo con là mèo con của riêng chủ nhân
Chương 105: Nhẹ quá sao làm mèo con sướng được / C.h.ị.c.h vào tử cung lên đỉnh
Chương 106: Lỡ tớ cứ thích dã chiến thì sao?
Chương 107; Ngoài tình yêu
Chương 108: Bảo bối Nghiên Nghiên
Chương 109: Sinh nhật vui vẻ
Chương 110: Ngoại truyện 1: Bò tới đây
Chương 111: Ngoại truyện 2: Tự mình nâng ngực lên
Chương 112: Ngoại truyện 3: Chỉ bị l.i.ế.m ngực cũng có thể lên đỉnh
Chương 113: Ngoại truyện 4: Muốn được l.i.ế.m? Bị tát hay bị c.h.ị.c.h
Chương 114: Ngoại truyện 5: Chủ nhân đạt chuẩn thì sẽ chiều mèo con chứ
Chương 115: Ngoại truyện 6: Bắn cho mèo con/Ôm c.h.ị.c.h đến cao trào

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẹo Thuỷ Tinh (H)
Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...