Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẹo Thuỷ Tinh (H) – Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)

Kẹo Thuỷ Tinh (H)

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 6,818
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Thanh Nghiên r.ê.n rỉ một câu từ trong cổ họng, méo mó không thành tiếng.

Suy nghĩ đã bị vò nát, rơi vào hỗn độn, cô không phân biệt được là thân thể hay trong lòng đang ngứa ngáy không nguôi, cứ ở trong lòng cậu mà vặn vẹo khó nhịn.

Túc Tinh Mão vừa rồi hỏi cô "Bình thường có tự t.h.ủ d.â.m không", cô không dám trả lời. Có lẽ là có, sở dĩ dùng "có lẽ" là vì cô căn bản chưa biết cách tự an ủi bản thân. Đã thử mấy lần, chỉ là day day mép hoa, xoa lên xoa xuống qua loa, không hề có khoái cảm như trong tưởng tượng.

Quá khô khốc, ngay cả cái gọi là ẩm ướt cũng không thấy, chẳng giống trong sách viết hay trong phim tí nào.

Cô thậm chí còn nghi ngờ, thật sự sẽ sướng sao? Hay là phương pháp của cô không đúng - nhưng Tạ Thanh Nghiên chưa kịp nghiên cứu kỹ môn học bí ẩn này thì đã bị Túc Tinh Mão tóm được cái đuôi nhỏ.

Đến lượt người khác chạm vào mình, thân thể mất đi quyền tự chủ, tất cả từ đã biết biến thành chưa biết. Không rõ cậu ra tay khi nào, chạm vào đâu, thân thể quen thuộc giờ khắc này bỗng trở nên xa lạ, cô như không còn nhận ra chính mình.

Chỉ nghe Túc Tinh Mão nói: "Mèo con ướt quá."

Thân thể cô run rẩy, gần như không dám tin.

Ngón tay Túc Tinh Mão ấm nóng, vạch đám lông thưa thớt, lộ ra mu âm hộ đầy đặn tròn trịa. Đầu ngón tay tách hai mép hoa, dưới tầng tầng nếp gấp che lấp, hạt đậu như viên ngọc trai trong vỏ trai, nhỏ nhắn xinh xắn dựng đứng. Trong khe hở chật hẹp, một cái miệng nhỏ hé mở, mắt suối tí hon, hồng hào, e ấp, đang tí tách rỉ nước.

Hàng mi đen nhánh rũ xuống, ánh mắt cậu tối sầm.

Hầu kết Túc Tinh Mão khẽ trượt, môi mỏng mím nhẹ thốt ra: "Mèo con muốn tôi cắm vào không?"

Quả nhiên cô r.ê.n hừ hừ như mèo con, nũng nịu: "Ưm..."

Túc Tinh Mão nâng ngón tay, day vào hạt ngọc trên nhụy hoa kia.

"Mèo con chỉ biết 'ưm' thôi à?"

Cậu cúi người, dường như muốn nhìn rõ hơn chút, bóng người phủ xuống như ngọn núi. Ánh đèn trần chập chờn, khuôn mặt cậu như bức ảnh cũ bị quăn góc, mờ ảo.

Nhìn không rõ.

Cô cắn môi: "Không phải..."

Động tác đột nhiên mạnh lên, cậu búng tay vào hạt ngọc đang sưng đỏ, dựng đứng xinh xắn kia, giọng nói cũng lạnh đi một chút: "Vậy có cần tôi dạy mèo con không?"

Tạ Thanh Nghiên như bị điện giật, cả người run rẩy, nước văng tung tóe như mưa rào đánh vào hoa sen, cô nức nở: "Muốn... Cậu dạy tôi."

"Cậu?" Ngữ điệu cao lên đầy nguy hiểm, ngón tay nhéo lấy hạt đậu, vừa day vừa xoa, trượt qua trượt lại.

Tôi là ai.

Tạ Thanh Nghiên nghe lời răm rắp đổi giọng: "... Chủ nhân, muốn, muốn chủ nhân dạy em ——"

Lại sai chữ nào rồi, lực tay Túc Tinh Mão càng mạnh hơn, căn bản chịu không nổi, cửa huyệt trào ra một dòng nước, ướt đẫm, chảy ròng ròng. Lưng cô đã cong lên như cánh cung, cô như nàng tiên cá mắc cạn đang giãy giụa khổ sở, không thở nổi, ngực phập phồng kịch liệt, chỉ có thể đoán bừa: "Dạy mèo con... Dạy dỗ mèo con."

Giọng nói vương chút ý cười, cậu xoa đầu cô: "Ngoan lắm."

"Mèo con muốn ngón tay chủ nhân cắm vào huyệt nhỏ."

"Nói lại đầy đủ một lần, biết chưa?"

...

"Ưm..." Vừa xấu hổ vừa hưng phấn đè ép thần kinh, thái dương giật giật, linh hồn phiêu diêu như mây, thể xác vẫn còn ở trần gian, cô lí nhí lặp lại: "Mèo... Mèo con muốn ngón tay chủ nhân cắm vào huyệt nhỏ."

Ngón tay được cắt tỉa móng gọn gàng lau sạch sẽ lần nữa, thăm dò đi vào trong.

Trơn trượt, dính dớp, đốt ngón tay vừa vào một tấc, lập tức bị thịt mềm bao quanh ép chặt.

Chật hẹp, khít khao, vừa mới đi vào đã bị siết chặt lấy xương ngón tay không buông, cậu khó khăn tiến vào, muốn rút ra cũng tạo tiếng kêu lép nhép.

"Ư..." Tạ Thanh Nghiên r.ê.n lên, mày hơi nhíu lại, không biết là khó chịu hay sướng.

Túc Tinh Mão khẽ nín thở, nhẹ tay lại.

Tay kia chậm rãi vuốt ve vầng trán lấm tấm mồ hôi của Tạ Thanh Nghiên, vén lại tóc mai ướt đẫm bên thái dương cho gọn gàng, ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt vương trên khóe mắt đuôi mày, dịu dàng kiên nhẫn trấn an cảm xúc của cô.

Cậu chăm chú nhìn cái miệng nhỏ đang nuốt lấy ngón tay mình, thần sắc tĩnh lặng.

Ánh mắt kiềm chế, nhẫn nại, không lộ chút cảm xúc nào.

Một ngón tay thon gầy còn nuốt vào nhả ra khó khăn như vậy, nếu như đi vào không phải là ngón tay, mà là thứ gì đó cứng rắn, to lớn, nóng hổi, gân guốc...

Tạ Thanh Nghiên sẽ phản ứng thế nào?

Giận dữ hay tủi thân? Sẽ mắng cậu? Sẽ khóc sao? Cô từ nhỏ đã nhõng nhẽo hay khóc như vậy, xước tí da thôi là trời long đất lở, một ngón tay thôi mà khóe mắt đã rưng rưng nước mắt rồi.

Nếu bị dươ.ng vật, dùng sức mạnh ngang ngược, bất chấp tất cả mà hung hăng đ.â.m vào, cắm thẳng tới nơi sâu nhất...

"Ngón tay cắm vào rồi, mèo con nên nói gì?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tôi là ai
Chương 2: Động dục
Chương 3: Bị chơi
Chương 4: Ngoan lắm
Chương 5: Dấu tay
Chương 6: Mèo con ướt quá
Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)
Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)
Chương 9: Cần Gai
Chương 10: Ánh Trăng Đắng
Chương 11: Nụ Hôn
Chương 12: Phản ứng sinh lý
Chương 13: Số vô tỉ
Chương 14: Điều khoản bá vương
Chương 15: Từ an toàn
Chương 16: Muốn làm
Chương 17: Thanh socola
Chương 18: Bắn ở đâu
Chương 19: Bẩn rồi
Chương 20: Phác họa
Chương 21: Quả cam
Chương 22: Ngô Đồng
Chương 23: Gối ôm
Chương 24: Ghét cậu cả đời
Chương 25: Giả vờ đáng thương
Chương 26: Cơ bụng
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28: Đầu gối
Chương 29: Nói ra
Chương 30: Muốn chơi tôi không?
Chương 31: Chơi hỏng tôi đi
Chương 32: Entropy tăng
Chương 33: Trở lại trường
Chương 34: Âm nhạc
Chương 35: Hôn
Chương 36: Muốn cùng cậu làm tình
Chương 37: Mèo hoang
Chương 38: Trốn học
Chương 39: Nhìn chăm chú
Chương 40: Tan học đừng hòng về
Chương 41: Còn muốn tìm chủ nhân khác sao
Chương 42: Cắn câu
Chương 43: Đau hay sướng
Chương 44: Muốn tôi l.i.ế.m hay c.h.ị.c.h
Chương 45: L.i.ế.m huyệt (H)
Chương 46: Chạy trốn
Chương 47: Đi đâu
Chương 48: Nhắc đến cậu ta, cậu nói nhiều hẳn
Chương 49: Bóng ma
Chương 50: L.i.ế.m huyệt cho cô tỉnh
Chương 51: Nói muốn tôi c.h.ị.c.h cậu đi
Chương 52: Cắm lút cán
Chương 53: Có thể ngày nào cũng c.h.ị.c.h không
Chương 54: Sau này trói lại rồi c.h.ị.c.h
Chương 55: Đều bắn cho cậu
Chương 56: Có thể làm đến khi mặt trời mọc không?
Chương 57: Doggy
Chương 58: Gặp ai
Chương 59: Bịt miệng
Chương 60: Bịt kín một đêm
Chương 61: Trốn tránh
Chương 62: Giả sử cô ấy biết
Chương 63: Đã lâu không nói chuyện
Chương 64: Tôi đáng ghét lắm sao
Chương 65: Ghét
Chương 66: Thích
Chương 67: Hạnh phúc
Chương 68: Còn nhiều thời gian
Chương 69: Tranh chấp
Chương 70: Không vui
Chương 71: Dầm mưa
Chương 72: Tai
Chương 73: Về nhà
Chương 74: Danh sách đen
Chương 75: Có thể qua đây với tôi không
Chương 76: Trong tủ khóa kín toàn là đồ của cô
Chương 77: Ái dục? Thực dục.
Chương 78: Bóp cổ hôn, ngạt thở, cao trào.
Chương 79: Trói tay c.h.ị.c.h hỏng mèo con
Chương 80: Chủ nhân nên chủ động làm mèo con sướng
Chương 81: Thè lưỡi ra
Chương 82: Mèo con tè rồi
Chương 83: Nếu không muốn, em biết phải nói gì mà
Chương 84: Mèo con ngoan, l.i.ế.m ngực, nữ trên
Chương 85: Mèo con không muốn chơi chủ nhân sao
Chương 86: Mèo con còn có thể làm tốt hơn
Chương 87: Người không làm tôi thỏa mãn thì không đủ tư cách làm chủ nhân
Chương 88: Có thể tiểu vào trong huyệt của mèo con không? Bế lên c.h.ị.c.h, són tiểu .
Chương 89: Bắn nước tiểu
Chương 90: Giấc mơ màu bạc hà
Chương 91: Hoa Phong Linh
Chương 92: Bây giờ có thể hôn tớ chưa
Chương 93: Có phải rất muốn hôn tôi không?
Chương 94: Nghiên Nghiên định giẫm hỏng tôi sao?
Chương 95: Bắn ở đâu cũng được sao?
Chương 96: Trả lời sai phải nhận phạt
Chương 97: Tỷ giá của niềm vui
Chương 98: Ghét phải chờ đợi
Chương 99: Có phải cậu ghen rồi không?
Chương 100: Bệnh nhân mất ngôn ngữ / Người không thể rời xa luôn là tớ
Chương 101: Đêm qua cậu có nghĩ đến tớ lúc "tự sướng" không?
Chương 102: Dám quyến rũ cậu ở trường học
Chương 103: Tưởng tượng 24 tiếng tiểu huyệt luôn bị dụng cụ tình dục nhét đầy
Chương 104: Mèo con là mèo con của riêng chủ nhân
Chương 105: Nhẹ quá sao làm mèo con sướng được / C.h.ị.c.h vào tử cung lên đỉnh
Chương 106: Lỡ tớ cứ thích dã chiến thì sao?
Chương 107; Ngoài tình yêu
Chương 108: Bảo bối Nghiên Nghiên
Chương 109: Sinh nhật vui vẻ
Chương 110: Ngoại truyện 1: Bò tới đây
Chương 111: Ngoại truyện 2: Tự mình nâng ngực lên
Chương 112: Ngoại truyện 3: Chỉ bị l.i.ế.m ngực cũng có thể lên đỉnh
Chương 113: Ngoại truyện 4: Muốn được l.i.ế.m? Bị tát hay bị c.h.ị.c.h
Chương 114: Ngoại truyện 5: Chủ nhân đạt chuẩn thì sẽ chiều mèo con chứ
Chương 115: Ngoại truyện 6: Bắn cho mèo con/Ôm c.h.ị.c.h đến cao trào

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẹo Thuỷ Tinh (H)
Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...