Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẹo Thuỷ Tinh (H) – Chương 3: Bị chơi

Kẹo Thuỷ Tinh (H)

Tác giả: Bất Quá Phong Nguyệt
Lượt đọc: 9,180
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Túc Tinh Mão là một người nhạt nhẽo, vô vị và chán ngắt.

Bà Tạ Cẩm Ngọc thường khen cậu là người cẩn trọng trước sau, nghiêm túc điềm tĩnh.

Tạ Thanh Nghiên thì khinh thường, mấy từ đó nghe thì hay, nhưng nói trắng ra thì khác gì khúc gỗ điêu khắc thành người? Vừa đờ đẫn vừa cứng nhắc, không thích nói chuyện cũng chẳng thèm để ý đến ai, ai bắt chuyện với cậu thì chắc chắn là tự chuốc lấy nhục, rảnh rỗi sinh nông nổi.

Chỉ biết dùng đôi mắt đen ngòm kia nhìn chằm chằm người ta, y hệt người câm. Suốt ngày, ngoài học hành đọc sách, thỉnh thoảng vận động thì dường như chẳng màng đến thứ gì, ăn uống vui chơi cũng chẳng hứng thú.

Thật không biết cậu sống có ý nghĩa gì nữa.

Từ nhỏ đã như vậy.

Hồi đó hai người còn nhỏ, người lớn hai nhà đều bận rộn tối tăm mặt mũi. Một lần nghỉ hè, bố mẹ Túc Tinh Mão sắp đi công tác xa ở Châu Phi, đang tính xem nên gửi Túc Tinh Mão ở nhà họ hàng nào một thời gian.

Bà Tạ Cẩm Ngọc tốt bụng đề nghị, bảo Túc Tinh Mão bằng tuổi Nghiên Nghiên, hay là cứ để ở nhà bà, vừa gần nhà mình, lại có bạn cùng trang lứa chơi cùng.

Tạ Thanh Nghiên nghe xong, mặt mày xụ xuống. Cô đương nhiên không vui rồi, cô giống như một bà hoàng nhỏ, chẳng muốn lãnh thổ riêng của mình bị người ngoài xâm chiếm chút nào, bĩu môi, kiên quyết phản đối!

Kháng nghị vô hiệu.

Bà Tạ Cẩm Ngọc chẳng thèm để ý đến con gái, Nghiên Nghiên không hiểu chuyện, nhưng bà có tư tâm của mình. Túc Tinh Mão ham học, thành tích đứng đầu, chỉ là thêm một miệng ăn thôi, để hai đứa cùng làm bài tập, biết đâu con khỉ con nhà mình cũng mưa dầm thấm đất, học được đức tính tốt mà tiến bộ.

Trăm lợi mà không có một hại.

Mẹ Túc tự nhiên vui mừng khôn xiết, vui vẻ đồng ý. Hai nhà ăn nhịp với nhau, thế là mỗi khi công việc bận rộn, họ lại gửi Túc Tinh Mão sang nhà Tạ Thanh Nghiên ở vài ngày.

Thậm chí còn dọn riêng một phòng ngủ đối diện phòng Tạ Thanh Nghiên cho cậu, cử một loạt người giúp việc cùng trông chừng hai đứa trẻ.

Thế là, những kỳ nghỉ tươi đẹp sau đó của cô đều không thể thiếu một cái camera chạy bằng cơm đi tuần tra.

Một ngày nọ, cô bị giám sát khổ sở làm bài tập, liếc nhìn Túc Tinh Mão đang ngồi vững như bàn thạch trên sô pha, Tạ Thanh Nghiên khinh thường ngâm nga hát, vẽ hình nhân nguyền rủa cậu bên lề bài thi, trong lòng lại nảy ra một kế. Cô xấu tính xúi giục "học sinh gương mẫu" đang nghiêm túc đọc sách sau khi đã làm xong bài tập từ sớm: "Chán quá đi, bọn mình đi khu vui chơi điện tử chơi game đi!"

Túc Tinh Mão không thèm ngước mắt lên, lạnh nhạt từ chối: "Không đi."

Cô bất mãn chu môi, hét lên: "Tại sao?"

"Dì Tạ không cho cậu chạy lung tung."

Tạ Thanh Nghiên ồm ồm nói: "Bà ấy là mẹ tớ chứ có phải mẹ cậu đâu! Sao cậu nghe lời bà ấy thế? Bọn mình lén đi, cậu không nói tớ không nói thì ai biết?"

Túc Tinh Mão vẫn lắc đầu không chịu, cứng nhắc nói: "Dì Tạ sẽ giận."

"Tớ cũng sẽ giận!" Tạ Thanh Nghiên chống nạnh, mặt phồng lên tức tối, nói một là một, trực tiếp lăn ra sàn ăn vạ. Khoản giả khóc chơi xấu cô là cao thủ: "Bây giờ tớ giận rồi, bị cậu chọc tức chết rồi! Tức chết mất!"

Túc Tinh Mão như người gỗ, lẳng lặng nhìn Tạ Thanh Nghiên lăn lộn trên thảm, kêu trời trách đất: "Cậu không đi chơi với tớ, tớ sẽ mách mẹ là cậu bắt nạt tớ, bảo mẹ đuổi cậu về, nhốt cậu vào cái phòng tối om om ——"

Ngón tay lật sách khựng lại một chút.

Túc Tinh Mão "vút" cái đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đôi mắt đen láy, mặt không cảm xúc nhìn cô. Ánh mắt lạnh băng, chỉ nhìn chằm chằm mà không nói gì, lạnh lẽo, dọa người.

"Tớ..." Tạ Thanh Nghiên há miệng, rén hẳn.

Một lúc lâu sau, Túc Tinh Mão mới cụp mắt xuống, trở về vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Không biết là bị lời đe dọa ấu trĩ của cô dọa sợ, hay là hoàn toàn bất lực, cậu thở dài một tiếng, như chịu thua cô: "Cậu muốn chơi gì, tớ đi cùng cậu."

Lại lo lắng lần nào cũng để cô lừa trót lọt, cậu bồi thêm một câu: "Chỉ cho phép lần này thôi."

Tạ Thanh Nghiên sóng yên biển lặng bò dậy từ dưới đất, cười hì hì lau mặt, cười lớn đắc ý, kéo tay cậu, một cước đá văng cửa. Có tấm bùa hộ mệnh bằng thịt là Túc Tinh Mão này, cô nghênh ngang đi ra cửa.

Cô nói dối mà mặt không đỏ tim không đập, vênh váo nói với bảo mẫu: "Túc Tinh Mão nói muốn đến thư viện tra tài liệu ạ."

Bảo mẫu dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Túc Tinh Mão, lộ vẻ nghi ngờ và khó xử: "Bà chủ có dặn dò, tiểu thư cô ấy..."

Móng vuốt của cô hung hăng bấm vào lòng bàn tay Túc Tinh Mão, in xuống mấy dấu móng tay hình trăng lưỡi liềm đỏ chót, nháy mắt ra hiệu với cậu, mắt trợn tròn, viết rõ mồn một —— "Cậu mà dám phủ nhận thì chết chắc! Tớ nhất định không tha cho cậu đâu."

Cậu bé vẫn bình thản, lặp lại: "Bọn cháu đi thư viện tra tài liệu."

Có Túc Tinh Mão bảo lãnh, hai người mới ra khỏi nhà trót lọt.

Tạ Thanh Nghiên hớn hở hất cằm, đã ném cái cam kết "chỉ cho phép lần này" ra sau đầu, hất mặt ra lệnh cho Túc Tinh Mão: "Sau này cậu chính là đàn em của tớ, bất kể tớ muốn chơi gì, cậu cũng phải đi cùng tớ."

Ánh nắng rơi trên mặt Túc Tinh Mão, làm nhòe đi nửa khuôn mặt, khóe môi cậu mấp máy, trả lời cái gì nhỉ?

Ánh nắng quá gắt, thời gian trôi qua quá lâu, không nhớ rõ nữa.

—— Ánh đèn sáng rực, chói chang như mặt trời.

Ánh mắt của Túc Tinh Mão cũng vậy, rõ ràng là lạnh nhạt thế kia.

Nặng nề rơi trên người cô, nhưng lại nóng bỏng vô cùng, chỗ nào cũng nóng, như bốc hỏa. Theo đầu ngón tay cậu lướt qua, từng đốm lửa nhỏ như đang thiêu đốt, cả người cô nổi lên màu đỏ hồng như vỏ quả vải, ngay cả ngón chân cũng co quắp lại.

Có giọt mồ hôi từ trán trượt xuống.

"Sao không nói gì?" Cơ thể mềm nhũn, trượt vào vòng tay cậu như nước, quá khứ và hiện tại chồng chéo lên nhau. Túc Tinh Mão mặt không đổi sắc giữ lấy phần thân dưới ướt đẫm của cô, vệt nước loang lổ thấm qua quần áo, lộ ra màu sẫm. Khớp ngón tay thanh mảnh cách một lớp vải, ấn vào da thịt non mềm: "Cậu thích bị chơi như thế này sao?"

Giọng điệu bình thản như đang uống nước.

Cô hoa mắt chóng mặt, như rơi vào trong mộng.

Quá không chân thực.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Tôi là ai
Chương 2: Động dục
Chương 3: Bị chơi
Chương 4: Ngoan lắm
Chương 5: Dấu tay
Chương 6: Mèo con ướt quá
Chương 7: Ngón tay cắm vào (Hơi H)
Chương 8: Trên lẫn dưới (Hơi H)
Chương 9: Cần Gai
Chương 10: Ánh Trăng Đắng
Chương 11: Nụ Hôn
Chương 12: Phản ứng sinh lý
Chương 13: Số vô tỉ
Chương 14: Điều khoản bá vương
Chương 15: Từ an toàn
Chương 16: Muốn làm
Chương 17: Thanh socola
Chương 18: Bắn ở đâu
Chương 19: Bẩn rồi
Chương 20: Phác họa
Chương 21: Quả cam
Chương 22: Ngô Đồng
Chương 23: Gối ôm
Chương 24: Ghét cậu cả đời
Chương 25: Giả vờ đáng thương
Chương 26: Cơ bụng
Chương 27: Trừng phạt
Chương 28: Đầu gối
Chương 29: Nói ra
Chương 30: Muốn chơi tôi không?
Chương 31: Chơi hỏng tôi đi
Chương 32: Entropy tăng
Chương 33: Trở lại trường
Chương 34: Âm nhạc
Chương 35: Hôn
Chương 36: Muốn cùng cậu làm tình
Chương 37: Mèo hoang
Chương 38: Trốn học
Chương 39: Nhìn chăm chú
Chương 40: Tan học đừng hòng về
Chương 41: Còn muốn tìm chủ nhân khác sao
Chương 42: Cắn câu
Chương 43: Đau hay sướng
Chương 44: Muốn tôi l.i.ế.m hay c.h.ị.c.h
Chương 45: L.i.ế.m huyệt (H)
Chương 46: Chạy trốn
Chương 47: Đi đâu
Chương 48: Nhắc đến cậu ta, cậu nói nhiều hẳn
Chương 49: Bóng ma
Chương 50: L.i.ế.m huyệt cho cô tỉnh
Chương 51: Nói muốn tôi c.h.ị.c.h cậu đi
Chương 52: Cắm lút cán
Chương 53: Có thể ngày nào cũng c.h.ị.c.h không
Chương 54: Sau này trói lại rồi c.h.ị.c.h
Chương 55: Đều bắn cho cậu
Chương 56: Có thể làm đến khi mặt trời mọc không?
Chương 57: Doggy
Chương 58: Gặp ai
Chương 59: Bịt miệng
Chương 60: Bịt kín một đêm
Chương 61: Trốn tránh
Chương 62: Giả sử cô ấy biết
Chương 63: Đã lâu không nói chuyện
Chương 64: Tôi đáng ghét lắm sao
Chương 65: Ghét
Chương 66: Thích
Chương 67: Hạnh phúc
Chương 68: Còn nhiều thời gian
Chương 69: Tranh chấp
Chương 70: Không vui
Chương 71: Dầm mưa
Chương 72: Tai
Chương 73: Về nhà
Chương 74: Danh sách đen
Chương 75: Có thể qua đây với tôi không
Chương 76: Trong tủ khóa kín toàn là đồ của cô
Chương 77: Ái dục? Thực dục.
Chương 78: Bóp cổ hôn, ngạt thở, cao trào.
Chương 79: Trói tay c.h.ị.c.h hỏng mèo con
Chương 80: Chủ nhân nên chủ động làm mèo con sướng
Chương 81: Thè lưỡi ra
Chương 82: Mèo con tè rồi
Chương 83: Nếu không muốn, em biết phải nói gì mà
Chương 84: Mèo con ngoan, l.i.ế.m ngực, nữ trên
Chương 85: Mèo con không muốn chơi chủ nhân sao
Chương 86: Mèo con còn có thể làm tốt hơn
Chương 87: Người không làm tôi thỏa mãn thì không đủ tư cách làm chủ nhân
Chương 88: Có thể tiểu vào trong huyệt của mèo con không? Bế lên c.h.ị.c.h, són tiểu .
Chương 89: Bắn nước tiểu
Chương 90: Giấc mơ màu bạc hà
Chương 91: Hoa Phong Linh
Chương 92: Bây giờ có thể hôn tớ chưa
Chương 93: Có phải rất muốn hôn tôi không?
Chương 94: Nghiên Nghiên định giẫm hỏng tôi sao?
Chương 95: Bắn ở đâu cũng được sao?
Chương 96: Trả lời sai phải nhận phạt
Chương 97: Tỷ giá của niềm vui
Chương 98: Ghét phải chờ đợi
Chương 99: Có phải cậu ghen rồi không?
Chương 100: Bệnh nhân mất ngôn ngữ / Người không thể rời xa luôn là tớ
Chương 101: Đêm qua cậu có nghĩ đến tớ lúc "tự sướng" không?
Chương 102: Dám quyến rũ cậu ở trường học
Chương 103: Tưởng tượng 24 tiếng tiểu huyệt luôn bị dụng cụ tình dục nhét đầy
Chương 104: Mèo con là mèo con của riêng chủ nhân
Chương 105: Nhẹ quá sao làm mèo con sướng được / C.h.ị.c.h vào tử cung lên đỉnh
Chương 106: Lỡ tớ cứ thích dã chiến thì sao?
Chương 107; Ngoài tình yêu
Chương 108: Bảo bối Nghiên Nghiên
Chương 109: Sinh nhật vui vẻ
Chương 110: Ngoại truyện 1: Bò tới đây
Chương 111: Ngoại truyện 2: Tự mình nâng ngực lên
Chương 112: Ngoại truyện 3: Chỉ bị l.i.ế.m ngực cũng có thể lên đỉnh
Chương 113: Ngoại truyện 4: Muốn được l.i.ế.m? Bị tát hay bị c.h.ị.c.h
Chương 114: Ngoại truyện 5: Chủ nhân đạt chuẩn thì sẽ chiều mèo con chứ
Chương 115: Ngoại truyện 6: Bắn cho mèo con/Ôm c.h.ị.c.h đến cao trào

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẹo Thuỷ Tinh (H)
Chương 3: Bị chơi

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3: Bị chơi
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...