Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 111

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiết kỵ quân quay kín Mục vương phu chật như nêm cối.

Phút chốc, thiết kỵ quân chừa ra một đường, một nam tử mặc y phục màu xanh mới vỗ vỗ chiếc quạt giấy nghênh ngang bước lại trước mặt chúng tôi.

Tướng mạo trung bình, thân hình hơi béo. Lại còn mặc một bộ đồ màu xanh rì như chọc vào mắt người khác, cũng viền vàng viền đỏ giống như Lam công công, nhưng đoạt được nhiều sự chú ý hơn.

Từ lúc người này dừng lại, hai người cứ thế mà trừng mắt xanh rờn, liên tục không ngừng.

An Lăng Tiêu cười chắp tay lên giọng: “Dương công công.”

Hèn gì Lam công công không muốn đợi gặp, hóa ra là oan gia cùng ngành.

Dương công công được An Lăng Tiêu cúi đầu, cũng không thấy áy náy, chỉ hừ hừ mà liếc mắt lạnh nhìn đối thủ một mất một còn với mình là Lam công công nói: “Ta phụng lệnh hoàng hậu, tới đón Hạp Hách công chúa tiến cung.”

Dương công công cố ý nhấn mạnh kéo dài hai chữ “Tiến cung”, cái giọng nói vốn đã bất nam bất nữ mà còn bị kéo cao như vậy so với tiếng gà mái gọi xuân cũng không có gì khác nhau.

Cả người tôi nổi đầy da gà, bà hoàng hậu này cũng thông minh thật, biết An Lăng Tiêu trong lúc nguy cấp có thể thả dây xích, lại sợ gây ảnh hưởng đến sủng ái của các bè phái trước mặt Lạc Diên đế, vì thế quân pháp bất vị thân, phái tâm phúc tới bắt tôi.

Lam công công nghe vậy, tức giận đến đầu bốc khói.

“Người cái đồ tiện nô tài, nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ Tạp gia ta lại có thể tự ý thả công chúa đi sao?”

Dương công công hừ hừ mũi, vẻ mặt khinh thường: “Lam công công hết lòng hộ chủ, đương nhiên sẽ không. Nhưng là hoàng hậu đã ra mật lệnh tiểu nô cũng thể làm trái.”

Nói xong, liền nhìn về phía tôi bên này nói: “Công chúa, vẫn phải xin mời.”

Tôi thầm thở dài, là phúc không phải họa, là họa thì tránh không khỏi. Chuyện này, sớm hay muộn gì cũng phải đến.

Quét mắt nhìn An Lăng Tiêu với Túc Phượng, tôi xoay người đang định giơ chân bước, lại bất ngờ nghe thấy tiếng hét lớn từ phía sau truyền tới: “Chậm đã!”

Quay đầu lại ngưng mắt nhìn, dưới ánh trăng, bộ y phục màu trắng của Kỳ Nhi như phát sang.

Tôi nhíu mày: “Kỳ Nhi?”

Kỳ Nhi có vẻ như không nghe thấy tiếng tôi gọi, hơi thở đều đặn sải bước đi đến trước mặt tôi, chỉa ngón tay vào người tôi nói: “Nàng là công chúa giả!”

Lập tức, tôi giống như bị sấm sét bổ trúng đỉnh đầu, ba hồn sáu phách bay tứ tung dưới ánh trăng.

Tôi đã đến nông nỗi này, Kỳ Nhi ngươi lại còn có thâm cừu đại hận với ta, có cần phải họa vô đơn chí đến thế không?

Dương công công nghe vậy cũng mờ mịt.

“Đây là nha đầu nào, chớ có xằng bậy!”

Kỳ Nhi ánh mắt thâm thúy mà trừng mắt liếc nhìn Dương công công một cái, lúc này mới quay lại nhìn tôi buồn bả nói: “Ta không có nói bậy, nàng đúng thật là công chúa giả, bởi vì…”

“Bởi vì ta mới chính là Ô bố lạp thác thật sự!”

“…”

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, linh hồn của tôi lại bị thêm một hồi sấm bùm bùm mà đánh ngược trở về cơ thể.

“Kỳ Nhi, ngươi…”

Nói còn chưa xong, bên kia Túc Phượng đã lạnh lùng quát nói: “Nha đầu điên nào đây, người đâu, mau kéo xuống cho ta!”

“Khoan đã!”

Kỳ Nhi phất tay, rất có khí thế mà nhìn quanh mọi người một vòng, giọng nói vang lanh lảnh: “Thất điện hạ, còn chưa chịu ra sao?”

Vừa dứt lời, quả nhiên trong góc tối hiện ra một bóng người.

Mi mắt cong cười, đúng là Thật điện hạ Huyền Nguyệt trong miệng Kỳ Nhi.

Mọi người thấy, lấy Lam công công với Dương công công làm đầu, đều thi lễ cúi chào.

Huyền Nguyệt ra vẻ ông ba phải mà nâng hai vị công công dậy xong, mới nói: “Lam công công, Dương công công hôm nay đều vất vả cả rồi, chỉ là…” Còn làm bộ làm tịch ho khan hai tiếng, Huyền Nguyệt mới bĩu môi nói: “Vị Kỳ Nhi cô nương này mới đích xác là công chúa Ô bố lạp thác thật.”

Lam công công và Dương công công đều ngạc nhiên, hai mặt nhìn nhau.

Tôi cũng sớm như “cọng cỏ hoang tàn”, ngổn ngang trong gió.

An Lăng Tiêu với Túc Phượng không hổ là Khương lão, bình tĩnh không nói tiếng nào.

Lam công công ôm lấy cây phất trần, rất cẩn thận nói: “Điện hạ, đây chính là một việc hệ trọng liên quan đến mạng người, ngài thật chắc chắn chưa?”

Kỳ Nhi từ sau khi nghe Huyền Nguyệt nói xong câu đã ẩn ẩn cười lạnh: “Lam công công với Dương công công đều là tâm phúc ở trong cung, cái gì là bí sử trong cung không để người ngoài biết các ngươi đều rõ mồn một, bản công chúa vì sao phải đến Lạc Vân quốc các ngươi hẳn là phải rõ nhất chứ hả?”

Nghe xong lời này, sắc mặt Huyền Nguyệt khẽ thay đổi, nắm tay đặt bên miệng hơi hơi khụ khụ.

Hai tên thái giám thoáng nhìn nhau, vẻ mặt cũng có chút biến hóa vô cùng nhỏ.

Tôi đang muốn mở miệng, lại bị điểu lão đầu giữ lại, đưa ánh mắt như bảo “từ từ xem đi đã”.

Kỳ Nhi thấy mọi người trầm mặc, chắp tay lại thong thả bước tới hai bước tự giới thiệu nói: “Vài năm trước Hạp Hách quốc ta tấn công huyện Cửu Phụng biên giới của Lạc Vân quốc, lúc ấy Thất hoàng tử của các ngươi đích thân dẫn quân tác chiến, không biết khéo thế nào, lúc bản công chúa đang tắm rửa lại bị tên d*m t*c này nhìn trộm!”

Cằm tôi thiếu chút nữa rơi xuống đất, không ngờ quả là không ngờ được, nghiêm trang như Huyền Nguyệt mà cũng có chuyện như vậy.

Kỳ Nhi cúi đầu, hơi xấu hổ mà dùng mũi chân vẽ vẽ trên mặt đất hai vòng mới nói tiếp: “Chính vì vậy bản công chúa mới muốn hòa thân với Lạc Vân quốc các ngươi, chẳng lẽ các ngươi nghĩ một Lạc Vân quốc nhỏ nhoi như vậy có thể làm đối thủ của Hạp Hách quốc bọn ta sao?”

Đương sự Huyền Nguyệt mặt dày lớn tiếng cười ha ha xong, mới nhướng mày nói: “Công chúa nói không thật rồi, ta nhỡ rõ hôm đó là đang tắm rửa dưới hồ bị cô nhìn mới đúng chứ.”

Ngay lúc này, mà hai người bọn họ còn có tâm tình mà liếc mắt đưa tình, tôi lấy làm xấu hổ giùm.

Bên kia Dương công công, Lam công công có lẽ là cũng không chịu nổi, sau khí trao đổi ánh mắt xong, do Dương công công làm đại biểu, bước đến bên cạnh Huyền Nguyệt nói: “Thất điện hạ, ngài… xác định vị này mới là Ô bố lạp thác công chúa?”

Huyền Nguyệt ngó ngó Kỳ Nhi, cười đến mức xán lạn.

“Đúng thật. Bản điện hạ nhớ rõ trên vai công chúa còn vẽ hình con b//ư//ớ//m b//ư//ớ//m, nếu công công không tin cũng có thể lột xiêm y của Kỳ Nhi cô nương ra xem thử.”

Kỳ Nhi không nói, chắp tay sau lưng vẻ mặt như “có gan ngươi lột thử xem”.

Dương công công nhất thời run chân, quỳ xuống đất.

“Nô tài không dám, nô tài bái kiến Thất điện hạ, bái kiến Ô bố lạp thác công chúa!”

Nói xong, nhất thời hứng khởi lan sóng.

Thiết kỵ quân cùng Lam công công cũng đồng loạt bụp bụp quỳ xuống, hô to “Ô bố lạp thác công chúa thiên tuế!”

Tôi trầm mặc, ngay cả sức thở dài cũng không có.

Chuyện này… rốt cuộc là thế nào?

Công chúa giả, chẳng phải là so với hồng hạnh ra tường chết còn khó xem hơn ư? Tôi vốn còn nghĩ, cho dù tôi có chết, ít nhất trong lòng tiểu ngu ngốc, mọi người của Mục vương phủ còn có thể lưu lại được hình tượng sáng ngời “hiên ngang lẫm liệt”, “anh dũng hy sinh”, giờ xem ra, tôi có chết, cũng là để tiếng xấu muôn đời.

Đã định trước, tôi chính là một nữ lừa đảo.

Một kẻ lừa tình giả mạo Tố Tâm, giả mạo Hạp Hách công chúa – Ô bố lạp thác.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...