Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 110

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó, tiểu ngu ngốc nặng nề thiếp đi, tôi ghé vào mép giường, nhìn gương mặt đang ngủ như trẻ con của hắn.

Xoa nhè nhẹ lên mấy sợi tóc đen như mực của hắn, lại có hơi luyến tiếc.

Ngoài cửa, truyền đến giọng nói đầy ẻo lả của Lam công công.

“Công chúa, Thánh thượng đã nhân từ trì hoãn cho ngài một buổi tối, trời cũng sắp sáng rồi, ngài cũng mau chuẩn bị theo lão nô thôi.”

Hôn hôn lên bờ môi mềm của tiểu ngu ngốc, tôi khàn giọng nói: “Biết rồi.”

Tôi không phải thánh nhân, chưa từng nghĩ tới chuyện hy sinh một mình mình để cứu cả Mục vương phủ, thế nhưng tôi đã nợ An Lăng Nhiên nhiều lắm rồi, tôi không thể nợ hắn thêm một cái mạng nữa.

Tâm tư của hắn dùng đầu ngón chân cái thôi cũng đoán ra được – cướp pháp trường hoặc là giữa đường thừa nhận mình chính là “gian phu” kia, bất luận là làm sao, tôi cũng đã nợ An Lăng Nhiên, nợ Tố Tâm kia nhiều rồi. Ngay vào lúc viết hưu thư cho tôi, cũng là vì tiểu ngu ngốc sợ sự tình bị bại lộ, liên lụy đến tôi.

Tình cảm như thế, nếu là dành cho Liêm Chi, hoạn nạn gặp chân tình, tình cảm này, toàn bộ cho Tố Tâm. Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể lựa chọn bỏ thuốc vào trong trà của tiểu ngu ngốc.

Ngủ một giấc ngon lành, đợi lúc ngươi tỉnh lại, Tố Tâm giả cũng đã đầu rơi xuống đất, giữ được trên dưới hơn trăm cái mạng của Mục vương phủ cũng coi như không uổng. Nếu còn có thể gặp lại cái lão già râu bạc dưới âm phủ kia, tôi nhất định nhờ lão ta tiến cử giới thiệu, dẫn tôi đi gặp Tố Tâm thật, nhìn xem rốt cuộc là cô gái thế nào, lại có thể làm cho An Lăng Nhiên tưởng niệm nhiều năm liền như vậy.

Chỉnh quần áo ra cửa, một đám người lập tức vây chặt lấy, vây xung quanh tôi đi ra ngoài.

Khi ra Mục vương phủ, chỉ thấy An Lăng Tiêu và Túc Phượng đều đang đứng ở cửa, một lúc không nói gì.

Túc Phượng nói: “Liêm Chi, hưu thư rốt cục cũng lấy được rồi, có gì muốn nói với mẹ chồng trước là ta đây không?”

Tôi cười: “Chim già trụi lông cái gì cũng tốt, chỉ là quá ra vẻ.”

Túc Phượng nghe thấy lời này, thế mà lại không trừng mặt xanh dờn mắng tôi vô lễ, chỉ nói: “Cái nhánh cây trơ trọi ngươi cũng chả có gì tốt, chỉ giỏi giả bộ thông minh.”

(*) Hai vị này đang mắng khéo nhau, Túc Phượng là phụng hoàng, còn Liêm Chi là hoa sen, mắng hay quá chứ, Túc Phượng là chim rụng lông – đúng, Liêm Chi là hoa sen không có nhánh – quá đúng luôn.

“Mẹ chồng dạy rất phải, con dâu ngu dốt, vẫn không học được ‘giả ngu không điên’.”

An Lăng Tiêu thở dài, lắc đầu.

“Đến lúc này rồi, còn đấu khẩu cái gì nữa. Thúy Nguyệt!”

Tiểu nha đầu bị gọi, lập tức khôn khéo tiến lại gần, nhét cho tôi gói đồ gì đó.

Tôi ngạc nhiên, không biết cái gì.

Túc Phượng nhướng mày: “Chuyện tình cảm của người trẻ tuổi bọn ngươi ta không muốn hiểu, dù gì ngươi cũng là con dâu mà ta vất vả lắm mới đoạt về được, chết thì tiếc thật, mau đi nhanh đi!”

Tôi giật mình, ngây ra như phỗng mà nhìn thẳng vào Lam công công cùng với bọn thị vệ mang đao.

Lam công công quyến rũ mà vẫy vẫy ngón tay: “Đáng ghét, đừng có nhìn ta như vậy.”

Tôi nén buồn nôn đến run rẩy, An Lăng Tiêu nói: “Lam công công là bằng hữu nhiều năm của Tiêu mỗ ta, cũng sẽ không làm khó dễ ngươi, Liêm Chi, trước hết ra ngoài thoát khỏi đầu ngọn gió, bên ngoài mẹ chồng ngươi đã sớm an bài rồi.”

Tôi ước chừng gói đồ trong tay, xem ra chắc là bạc. Thật là không ngờ tới được, An Lăng Tiêu đã quyền khuynh vua dân đến mức này, ngay đến cả tâm phúc bên người Lạc Diên đế cũng là người của ông ta.

Cho nên nói, gừng càng già càng cay, tiểu ngu ngốc thầm nghĩ đến chuyện cướp pháp trường, thì cha mẹ hắn lại đã sớm an bài xong xuôi đường lui.

“Cha chồng mẹ chồng, ta…”

Túc Phượng phất tay áo cắt ngang lời tôi, “Đến lúc này rồi còn nói gì nữa, đi nhanh đi! Kỳ Nhi đâu? Kỳ Nhi!”

Tiếng nói vừa dứt, mọi người đã nghe thấy tiếng bước chân chỉnh tề, âm thanh vũ khí ma sát, quả nhiên quay đầu lại, đám người như nước này chảy này đã dũng mãnh tiến vào Mục vương phủ, vây quanh chúng tôi hết trong ba tầng ngoài ba tầng.

Tôi giương mí mắt nhìn nhìn nhóm quân lính mặc áo giáp đen cầm hỏa thương trong tay, hít lấy ngụm khí lạnh nói: “Thiết kỵ quân.”

Đây mới thật sự gọi là sau còn có sau chiêu, đồng nghĩa với chuyện có muốn chạy cũng đã quá muộn.

Thế nào, tôi cũng được đi gặp Tố Tâm.

Xì poi: Tác giả là chuyên gia thích tạo ra bất ngờ! Không, là thích xoay đọc giả vòng vòng mới đúng! Enjoy nhé!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...