Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 112

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vô sỉ vô sỉ vô sỉ!”

Trong đại sảnh, Lam công công tức tối vỗ lên bàn vang đùng đùng, tôi một mặt thầm đau lòng cho cái bàn biết chừng có thể bị đập nát, một mặt nhìn vẻ mặt của ông ta đang càng lúc càng khó coi.

“Cô, cô cô!” Lam công công cầm cây phất trần giơ chọc chọc về phía tôi, “Cô nói cô giả gì không giả, đi giả làm công chúa làm chi hả? Cái tên Dương tiểu tiện nhân kia hiện tại đã dẫn theo thiết kỵ quân trở về bẩm báo lại với Hoàng thượng Hoàng hậu rồi, đừng nói là bảo vệ cô, ngay cả bọn ta trở về cũng không biết ăn nói sao với Hoàng thượng đây này!”

Dứt lời, Lam công công đỏ mắt rơi lệ mà dậm dậm chân, lại chọc cho tôi nổi hết cả da gà.

Chuyện này có thể trách tôi sao?

Lúc trước tôi vừa mới mở mắt, là Kỳ Nhi luôn mồm gọi tôi là “công chúa”, là chính miệng cô ấy nói tôi là “Ô bố lạp thác”. Bây giờ, có trăm miệng cũng không biện bạch được…

Hơn nữa lúc tôi tỉnh lại, Kỳ Nhi gọi tôi là “công chúa”, tôi lại còn không phản bác, cũng đã nói rõ, thật ra ngay từ đầu, Kỳ Nhi đã biết rõ tôi là Tố Tâm giả.

Không thèm nhìn Lam công công đang k* r*n, tôi im lặng chăm chú nhìn Kỳ Nhi.

Lúc này, Kỳ Nhi đang cầm chén trà thấm thâm môi, nói: “Chuyện này không liên quan đến Liêm Chi, là ta khiến cho nàng trao đổi thân phận.”

“Trao đổi thân phận?” Lam công công trừng to mắt, cằm xíu nữa rớt xuống ngực, lại quơ phất trần phẩy phẩy trước mặt tôi.

“Nói cả buổi, hóa ra nha đầu chết tiệt này chính là tỳ nữ bên người công chúa à?”

Kỳ Nhi đặt chén trà xuống, giương mắt, nhíu mày.

“Không được sao?”

Lam công công bị mấy câu nói này dọa đến không nói nên lời, chậc chậc, đây mới thực sự là bản lĩnh của công chúa, nói một câu thôi cũng đủ dọa cẩu thái giám câm họng.

Kỳ Nhi đứng dậy nói tiếp: “Liêm Chi là do ta lúc trước đi săn thú ở bên ngoài nhặt về cung, cũng không phải là người Hạp Hách, cho nên mặc kệ là ra tường thật cũng được, giả đò cũng thế, chuyện xử tử đều coi như xóa bỏ hết. Còn chuyện tráo đổi thân phận, là bản công chúa một tay lo liệu, một tỳ nữ nho nhỏ như nàng không thể kháng chỉ, nếu… Lạc Diên đế của các ngươi muốn truy cứu thật, cứ nói với ông ta tại sao nửa đường lại đổi tân lang khác.”

Nói xong, vốn đang ngồi uống trà – Huyền Nguyệt vừa đúng lúc lại lên giọng ho khan.

Tôi buồn bả nói: “Kỳ Nhi…”

Kỳ Nhi không mở miệng, chỉ dùng con ngươi sáng trong veo nhìn tôi. Ở giữa như có sấm điện, đều đã sáng tỏ.

Kỳ Nhi đêm nay tới không phải là thêm sương vào tuyết, mà là đến để đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Thoát khỏi quốc tịch Hạp Hách quốc, trước hết là tôi có thể thoát khỏi trừng phạt “d//â//m p//h//ụ tất chết”, tộc nhân của Hạp Hách quốc cũng sẽ không đuổi giết tôi khắp trời nam biển bắc. Tiếp đó, Kỳ Nhi nhất quyết ôm lỗi trao đổi công chúa vào người mình, tình cảm sâu đậm như thế, bỗng lại khiến cho tôi không biết nên nói gì cho phải.

Bên kia, Lam công công cúi đầu khom lưng, có vẻ rất khó xử.

“Còn chuyện không xử tử, cái này…”

Kỳ Nhi dựng thẳng mày liễu, “Nàng là người của ta, phải do ta tự xử trí, không… được… hay… sao…”

“Được, được, sao lại không được?”

Điểu lão đầu cười ra tiếng, cười đến mức kịch kiệt, trên đầu châu hoa bay loạn, tôi đoán, chắc bà ta điên rồi.

Thiên tân vạn khổ mới cướp được vợ cho con trai mình, ai ngờ lại là công chúa giả.

Cái này gọi là… Thiện có thiện báo, ác có ác báo.

Túc Phượng nói: “Ô bố lạp thác công chúa quả là giỏi chịu đựng, ở Mục vương phủ mai phục lâu như thế cũng không lên tiếng.”

Kỳ Nhi đối diện với điểu lão đầu, vẻ mặt tự giễu.

“Mục vương phủ có thể nửa đường cướp hôn, bản công chúa sao lại không thể nửa đường đánh tráo hả?”

“…”

Tôi thật là lung lay trong gió.

Đây chính là số mệnh của Liêm Chi tôi.

Nói cho cùng, vị Kỳ Nhi công chúa thật này e rằng lúc ở Cửu Phụng trấn đã động tâm với Huyền Nguyệt, cho nên mới lui binh, nhờ vả cha mình chiêm chân gả vào Lạc Vân quốc, ai ngờ, giữa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim. Con chim trụi lông kia vì đứa con trai giả ngây giả dại, hơn hai mươi tuổi đầu mà còn chưa tìm được vợ, dứt khoát đoạt hôn của Ô bố lạp thác.

Bây giờ ngẫm kỹ lại, lúc trước Kỳ Nhi nói, công chúa vì vậy nên mới nổi giận, không chịu vào cung nhập phủ, chỉ ngủ lại khách đ*m, e rằng lúc đó, Kỳ Nhi đã thương nghị với Tố Tâm, quyết định đào hôn.

Chạy khéo thế nào, tôi xuyên qua thành một hồi náo nhiệt.

Mới mở mắt, Kỳ Nhi lúc ấy vì ngại có đại phu ở đó, chỉ gọi tôi “công chúa”, ai ngờ tôi lại tin thật, bắt đầu từ đó, Kỳ Nhi đã cảm thấy tôi có gì rất kỳ lạ, mãi đến lúc này, hóa ra người ngốc thật sự không phải là An Lăng Nhiên, không phải Kỳ Nhi, mà là Liêm Chi tôi.

Không khí có chút xấu hổ, An Lăng Tiêu đành ho khan lên tiếng hòa giải nói: “Thất điện hạ, bất quá mới nói, từ mấy lần yến hội trước, điện hạ cũng đã gặp công chúa, tại sao lại chưa bao giờ nghe người nhắc tới chuyện ai là thật ai là giả?”

Huyền Nguyệt vốn luôn giữ nụ cười lấy lòng với Kỳ Nhi nãy giờ, nghe nói xong mới bừng tỉnh đại ngộ.

Gõ gõ trán, “Chuyện này à?”

“Bản điện hạ thấy công chúa như vậy, chắc là muốn thể nghiệm cuộc sống hàng ngày của tỳ nữ, nên cũng không dám phá cô ấy, cô nói có phải không? Công chúa.”

Kỳ Nhi hé môi, còn chưa kịp lên tiếng, chợt nghe từ trong buồng truyền ra một giọng nam khàn khàn nói: “Không phải ngươi sợ Kỳ Nhi bức hôn mới là thật sao?”

Dứt lời, tiểu ngu ngốc đã áo mũ chỉnh tề đứng trong phòng, lại hướng về phía mọi người trong phòng hành lễ.

Tôi lấy làm cả kinh.

Cuối cùng mở miệng nói: “Ngươi, ngươi…”

Buổi tối nay, thật là làm cho tôi rất nhiều kinh hỉ, nhiều đến mức chỉ còn lại mỗi kinh, không có hỉ.

Thấy tôi nói chuyện, điểu lão đầu lại có vẻ vui mừng, kéo tôi đến bên người nói: “Đứa nhỏ này, chịu nói chuyện rồi à? Nãy giờ không lên tiếng, ta còn tưởng ngươi bị dọa đến choáng váng chứ.”

Trợn mắt há hốc mồm!

Đây là ý gì đây?

Bị dọa đến ngốc không phải là con chim trụi lông bà sao?

Tiểu ngu ngốc cầm tay tôi, dịu dàng chân thành, tiến đến bên tai tôi khẽ nói nhỏ: “Đã trúng một lần, còn có lần thứ hai sao?”

Nghe vậy, tôi bỗng chốc nhớ lại mê dược lần này là do đêm thất tịch trước dùng còn, cái gọi là một lần bị rắn cắn, mươi năm sợ tỉnh thằng*, xem bộ, tiểu ngu ngốc vừa giở nắp trà ra, đã biết được ý đồ của tôi.

(*) “Thằng” là tên một loại rắn, nhưng loại rắn này không có độc.

Tôi trầm mặc, liếc mắt nhìn An Lăng Tiêu với điểu lão đầu vẫn thần sắc bình tĩnh như trước.

Tôi thật là hối hận muốn chết vì vừa rồi còn thâm tình mà gọi hai cái lão vương bát này một câu “Cha chồng mẹ chồng”, chân tình diễn là giả, giúp con trai mình theo đuổi vợ mới là thật. Nếu vừa rồi không có Dương công công cùng Kỳ Nhi làm xáo trộn, có lẽ, bây giờ tôi đang nửa đường lẫn trốn “gặp lại” An Lăng Nhiên.

Bên này Kỳ Nhi bỗng dưng bị tiểu ngu ngốc châm chọc khiêu khích, đương nhiên là không phục.

Cười khanh khách nhường đường: “An Lăng Nhiên, ngươi vấy bẩn bản công chúa cũng vô dụng. Nếu không phải ta, ngươi có thể được thành thân với Liêm Chi sao?”

Câu này ngược lại là thật.

Tôi là hàng thay thế của Kỳ Nhi, An Lăng Nhiên là hàng thay thế của Huyền Nguyệt, quanh đi quẩn lại, người nên thành thân thật bây giờ còn thanh bạch; người không nên thành thân, lại tạo thành một đoạn sai duyên.

Huyền Nguyệt nghe xong, cũng gục gặt gõ trán: “Đúng thế đúng thế, An Lăng tiểu tử, lần này ta với công chúa dù gì cũng được coi là bà mai của hai ngươi.”

Tôi khàn giọng, đột nhiên có chút mơ hồ.

“Khoan đã, vì sao ta không phải là công chúa, mấy người đều có vẻ yên tâm thoải mái như thê?” Tại sao chỉ có mỗi tôi là kinh ngạc, tại sao chỉ có mỗi tôi là ngây ra như phỗng.

Vững như núi Thái Sơn – điểu lão đầu cùng với An Lăng Tiêu, đột nhiên tỉnh lại – tiểu ngu ngốc, mắt qua mày lại – Kỳ Nhi và Huyền Nguyệt… Có phải, tôi đã bỏ sót chỗ nào rồi không.

Một lúc sau, An Lăng Tiêu nói: “Kỳ thật, từ lúc ngươi mới vào phủ, bổn vương với Phượng Nhi đã phát hiện ngươi không phải công chúa thật. Chỉ là, chưa bao giờ ngờ tới được công chúa thật lại ngọa hổ tàng long như thế này.”

Tay của An Lăng Tiêu cố ý chỉ về phía Kỳ Nhi, Kỳ Nhi hừ lạnh một tiếng xoay mặt đi.

Con chim trụi lông kia còn bình tĩnh bổ sung thêm: “Thật hay không cũng không sao cả, chỉ cần Nhiên Nhi thích là được rồi.”

Tiểu ngu ngốc nghe xong lời này, cười đến hoa đào bay loạn.

“Nương, con rất thích.”

Tôi đổ mồ hôi lạnh run rẩy, còn chưa kịp đáp lời, An Lăng Nhiên lại nói tiếp: “Về phần ta… rất sớm trước kia đã biết trên người công chúa có vẻ con b//ư//ớ//m, bản thế tử đã đích thân kiểm tra, Liêm Nhi không có.”

Dứt lời, tiểu ngu ngốc cười nhe răng với tôi, lộ ra hàm răng chỉnh tề trắng bóc của hắn.

“! @#@! ¥%@...... &¥*”

Hai gò má ửng đỏ, lưng tôi cứng đờ.

Nói như vậy, cả một năm nay, tôi cực khổ ở Mục vương phủ, diễn trò trước mặt Kỳ Nhi, Huyền Nguyệt, tiểu ngu ngốc, muốn sắm một vai diễn công chúa cho thật tốt, lúc nào cũng tự nhắc nhở chính mình phải xưng là “bản công chúa”, giờ xem ra, lại đều là tôi tự mình đa tình, diễn kịch hài.

Đây chính là cái gọi nhất giang x*n th* hướng đông lưu, khiến cho tôi tình hã dĩ kham! Còn mặt mũi gì nữa?!

(*) Tạm dịch từng câu một: sông xuân nước chảy về đông, tình hà dĩ kham (xem chú thích chương 37).

Tôi căm giận đan xen mà trừng mắt nhìn tiểu ngu ngốc, đối phương lại nắm lấy tay của tôi cười nói: “Liêm Nhi, nếu mọi chuyện đều đã qua, Kỳ Nhi cũng nguyện ý giúp nàng gánh tội thay, chúng ta sẽ không cãi nhau nữa, được không?”

“Ta thừa nhận, trước kia là bởi vì đoán được một ít thủ đoạn đùa giỡn của nàng, nhưng ta thề, ta đối xử với nàng đều là thật lòng.”

Tôi không nói, chỉ kinh ngạc nhìn hắn.

Chỉ còn thiếu chút nữa là tôi liền gật đầu, chỉ cần tiểu ngu ngốc nói thêm một câu: “Liêm Nhi nàng tha thứ cho ta đi, được không?” Tôi liền nhào vào trong ngực hắn, nhưng cuối cùng, chờ được là Kỳ Nhi ở phía sau đột nhiên cười lạnh nói: “Tiểu thế tử, hình như ngài quên rồi thì phải, Liêm Chi đã bị ngài hưu khỏi Mục vương phủ. Sau này, đương nhiên là bản công chúa đi đến đâu, nàng là tỳ nữ bên người cũng phải theo đến đó!”

Nghe xong câu này, Lam công công vốn đang trầm mặc lại đột nhiên tỉnh táo, luồn tới trước mặt Kỳ Nhi cười đến khuôn mặt nhăn nheo.

“Công chúa nói chí phải, nếu vậy thì, Tạp Gia liền lập tức an bài công chúa tiến cung, gặp Hoàng thượng.”

Kỳ Nhi lạnh mặt liếc mắt nhìn Lam công công một cái, cười đến động lòng người.

“Vào cung làm gì? Bản công chúa đương nhiên là phải quay về Hoài vương phủ của Thất điện hạ, chờ xử lý hôn sự chứ.”

Bốp một tiếng, có ngươi làm vỡ chén trà.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...