Hồng Nhan Họa Thủy – Chương 15: Giải ngứa
Hồng Nhan Họa Thủy
Vết thương ở nơi kín đáo ấy chẳng thể bôi thuốc dễ dàng như trên trán để chóng lành, vả lại, vị trí hiểm hóc đó nàng cũng chẳng thể nhìn thấy, chỉ đành phỏng đoán tình trạng hồi phục qua những cơn đau nhức. Khốn nỗi, vết thương cứ âm ỉ ngứa ngáy khiến nàng đứng ngồi không yên, mà ngặt nỗi lại chẳng thể đưa tay gãi.
Lúc này, bàn tay hắn vẫn đang bao trọn lấy cánh hoa nhỏ của nàng, đầu ngón tay ấn nhẹ lên miệng huyệt, vô tình xoa dịu cơn ngứa đang hành hạ. Nàng thầm mong hắn có thể cử động ngón tay thêm chút nữa, nhưng lại chẳng đủ can đảm để mở lời.
"Có lẽ là...?"
"Đã không còn đau nữa, nhưng mà..." Nàng ấp úng, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, chẳng biết phải thốt ra sao.
"Đừng có lề mề." Hắn gằn giọng, vẻ không kiên nhẫn.
"Nhưng mà... nó ngứa lắm." Uyển Nương lấy hết can đảm mới dám thú nhận.
Ngứa?
Thạch Thương Tiều khẽ nhíu mày. Người đàn bà này nhìn thì nhu nhược, đơn thuần, chẳng lẽ lại đang cố tình dùng chiêu trò để câu dẫn hắn? Hắn quá quen với những thủ đoạn của đám tiểu thiếp trong phủ, kẻ nào cũng muốn dùng mọi cách để tranh sủng. Phải chăng việc hắn đuổi cổ Lư cô cô đã khiến nàng ảo tưởng rằng mình có địa vị đặc biệt, tự cho mình cái quyền được làm nũng?
Nực cười! Hắn làm vậy chẳng qua là để "giết gà dọa khỉ", dằn mặt đám nô bộc đừng có mơ tưởng leo lên đầu chủ tử. Gia có gia quy, kẻ không tuân thủ tất phải chịu phạt. Huống hồ, hắn nạp thiếp chỉ vì mục đích nối dõi tông đường, còn chuyện muốn lấy được sự sủng ái của hắn ư? Kiếp sau đi! Nhất là với một nữ nhân có gương mặt xấu xí như nàng, thật không biết tự lượng sức mình.
"Ngứa ở đâu?"
"Vết thương... vết thương ạ..." Nàng lí nhí, vẻ mặt đầy khó chịu.
Đêm Lư cô cô bị trục xuất, Ngô tổng quản đã mời đại phu đến chẩn trị cho Uyển Nương. Thuốc uống, thuốc bôi đầy đủ, nhưng thuốc bôi ngoài vốn chỉ dành cho vết thương trên trán. Uyển Nương từng lén lút bôi thử vào nơi tư mật đang bị thương, nào ngờ thuốc vừa chạm vào đã khiến tiểu huyệt nóng rát, đau đớn như bị lửa đốt, nàng phải vội vàng rửa sạch ngay lập tức. Không thể dùng thuốc, chỉ đành đợi vết thương tự lành. Khổ nỗi, mỗi lần cử động là một lần chạm vào vết thương, khiến nó lâu lành hơn, mãi mới kết vảy được thì lại ngứa ngáy đến phát điên.
"Sao không tự dùng tay gãi?"
"Thiếp... thiếp không dám..."
Cả đời Uyển Nương chưa từng chạm vào nơi riêng tư ấy, bảo nàng tự tay đưa vào tiểu huyệt gãi ngứa, nàng thật sự không sao làm được. Quá đỗi xấu hổ!
"Ý ngươi là muốn ta gãi giúp?"
Uyển Nương kinh hãi, cuống quít lắc đầu nguầy nguậy: "Tiện thiếp không dám."
"Nếu không thì ngươi muốn thế nào?" Giọng Thạch Thương Tiều trở nên nghiêm khắc.
Uyển Nương mở to đôi mắt hoảng loạn, sợ rằng chỉ cần nói sai một lời sẽ khiến hắn nổi trận lôi đình: "Tiện thiếp không có ý đó, chỉ là gia hỏi vết thương thế nào nên thiếp mới thành thật báo lại thôi."
Khóe miệng Thạch Thương Tiều khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Bất chợt, ngón tay hắn cách một lớp vải, xoa vòng quanh tiểu huyệt. Cơn ngứa được xoa dịu khiến Uyển Nương không kìm được mà bật ra tiếng r//ê//n rỉ đầy khoái cảm.
"A..."
Nhận ra mình vừa thốt lên âm thanh đầy xấu hổ, nàng vội vàng che miệng, cúi gằm mặt, đôi gò má đỏ ửng như gấc chín.
"Dễ chịu không?" Đầu ngón tay hắn vẫn quanh quẩn bên ngoài cửa huyệt.
Uyển Nương khẽ gật đầu, dáng vẻ thẹn thùng đến tội nghiệp. Dẫu Thạch Thương Tiều chán ghét sự nịnh nọt, nhưng mục đích hắn đến đây hôm nay chính là để giải tỏa dục vọng, cũng là để nàng sớm ngày mang thai. Nếu vài tháng tới cái bụng này vẫn không có động tĩnh, hắn nhất định sẽ đuổi nàng đi.
"Cởi váy và tiết khố ra." Hắn ra lệnh.
Quả nhiên, hắn đến đây là để hành phòng. Uyển Nương không dám trái lời, dù căn phòng sáng choang khiến nàng ngượng chín mặt, nàng vẫn nhanh chóng cởi bỏ y phục, để lộ đôi chân thon dài trắng muốt. Đứng đó, dáng vẻ gợi cảm của nàng khiến hơi thở Thạch Thương Tiều lập tức trở nên nặng nề. Đúng là yêu vật!
"Nằm xuống, dạng chân ra."
Uyển Nương vội vàng bò lên giường. Nàng quay lưng về phía hắn, bờ m//ô//n//g tròn trịa khẽ lắc lư, để lộ ra cánh hoa hồng nhạt, những nếp gấp nơi cửa huyệt phía sau khép chặt như một đóa cúc đang e ấp. Nếu không phải vì mục đích nối dõi, hắn thực sự muốn thử một lần ở nơi đó, chắc hẳn sẽ được kẹp chặt đến mê người.
Nằm trên giường, Uyển Nương dạng chân ra, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, cố gắng dùng sự tập trung để xua đi nỗi xấu hổ. Thạch Thương Tiều bước lên giường, đẩy đôi chân nàng rộng hơn, để lộ trọn vẹn tiểu huyệt. Nhìn thấy lớp vảy xung quanh, hắn khẽ nhíu mày, không hài lòng vì cảnh đẹp bị phá hỏng.
Hắn đưa tay gỡ từng miếng vảy, để lộ lớp da non hồng hào bên dưới. Mỗi lần vảy bị bóc ra, tiểu huyệt lại co rút nhẹ như một cái miệng nhỏ đang nhúc nhích, cảnh tượng vô cùng mê hoặc. Hắn bóc tiếp miếng vảy thứ hai, một chút máu rỉ ra, cho thấy vết thương chưa hoàn toàn lành hẳn nhưng cũng không gây đau đớn.
Hắn cứ thế bóc từng miếng, thậm chí còn dùng ngón tay gãi nhẹ lên lớp thịt non mới nhú.
"A ha..." Uyển Nương không nén nổi sự thoải mái, thấp giọng r//ê//n rỉ, vội vàng dùng tay che miệng để ngăn những âm thanh đầy nhục dục.
"Đừng che, cứ kêu ra đi."
Giọng nàng mềm mại, tiếng r//ê//n rỉ như liều thuốc kích thích khiến dục vọng của hắn bùng lên, thịt trụ bên dưới đã sớm cứng rắn, dựng đứng. Uyển Nương ngượng ngùng buông tay, ngay khi hắn tiếp tục bóc vảy, nàng không kìm được mà bật thốt thành tiếng, thân thể run rẩy theo từng nhịp chạm. Tiểu huyệt không ngừng co bóp, tiết ra những giọt nước sáng bóng đầy mời gọi.
Đầu ngón tay hắn khẽ lướt qua, cảm nhận rõ rệt hơi ẩm đang lan tỏa nơi lòng bàn tay.
Chẳng lẽ nàng đã ướt át đến mức này rồi sao?
Hắn đưa ngón trỏ nhắm thẳng vào tiểu huyệt, chậm rãi thăm dò. Quả nhiên, bên trong không còn vẻ khô khốc như hắn từng hình dung, mà đã bắt đầu rỉ ra những giọt xuân tình.
Chỉ vì giúp nàng xoa dịu cơn ngứa mà nơi ấy lại tiết ra nhiều d//â//m thủy đến thế ư?
Thạch Thương Tiều tỉ mỉ bóc đi lớp vảy đã kết lại, rồi lại nhẹ nhàng cào lên lớp da non đang ửng hồng.
"A..."
Cảm giác tê dại lan tỏa khiến Uyển Nương không sao kìm nén được tiếng r//ê//n rỉ đầy mê hoặc. Nàng khép hờ đôi mắt, ánh nhìn trở nên mơ màng, vòng eo thon thả khẽ ưỡn lên, cả cơ thể như tan chảy trong cơn khoái lạc đang bủa vây lấy tâm trí.
Cửa huyệt co thắt không ngừng, những giọt xuân thủy chắt chiu, chầm chậm ngưng tụ rồi rơi lã chã xuống tấm ga giường đơn.
"Thoải mái chứ?"
"Vâng..." Uyển Nương thở dốc, đôi tay bấu chặt, thầm mong hắn đừng dừng lại: "Hai ngày nay... vết thương cứ ngứa ngáy không thôi... Tạ ơn gia đã thương xót."
Thạch Thương Tiều khẽ hừ một tiếng trong cổ họng. Thật nực cười, đường đường là đại gia của Thạch gia, vậy mà giờ đây hắn lại đang hạ mình đi gãi ngứa cho một tiểu thiếp.
Hắn lại đưa tay vào thăm dò, muốn kiểm chứng xem tiểu huyệt của nàng đã ướt át đến nhường nào. Vừa chạm vào, hắn đã cảm nhận được sự trơn trượt của nước dịch, nhưng vì cửa huyệt quá đỗi chật hẹp nên tất cả đều bị giam hãm bên trong.
"À..."
Thạch Thương Tiều chậc lưỡi đầy ẩn ý. Hắn thầm nghĩ, chỉ cần nữ nhân này buông lỏng, chắc chắn d//â//m thủy sẽ tuôn trào như thác lũ. Hóa ra trước kia hắn cứ ngỡ nàng khô khốc như sa mạc, nào ngờ chỉ là do hắn chưa tìm đúng "phương pháp" mà thôi.
"Còn chỗ nào ngứa nữa không?"
Ngón tay hắn xoay tròn bên trong nộn huyệt, cố ý mở rộng u cốc chặt chẽ ấy để dễ bề tiến sâu hơn.
Uyển Nương hiểu rõ, việc hắn chịu giúp mình cào vết thương đã là một sự hạ mình quá lớn, nên nàng chẳng dám đòi hỏi thêm, chỉ khẽ lắc đầu.
"Đã... đã ổn rồi ạ..."
"Không sao, cứ nói thật với ta."
"A..." Uyển Nương cắn chặt môi dưới, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nàng lấy hết can đảm thỏ thẻ: "Ở trên... là ở phía trên ạ."
"Ở trên sao?" Ngón tay hắn rời khỏi cửa huyệt, di chuyển ngược lên phía nhục phùng: "Là ở đây ư?"
"Dạ... cao hơn một chút nữa..."
Là âm hạch đang ngứa ngáy sao?
Thạch Thương Tiều thầm đoán. Hắn trực tiếp dùng ngón tay vê nắn khối thịt nhỏ đang nhô lên kia. Quả nhiên, tiếng thở gấp và âm thanh r//ê//n rỉ đầy khoái cảm của Uyển Nương đã thay nàng trả lời.
Hắn đã đoán không sai.
"Chỗ này ngứa phải không?"
"Vâng..."
Cái ngứa của âm hạch khác hẳn với cái ngứa nơi vết thương. Có lẽ, chính những cử chỉ ân cần của hắn đã khơi dậy ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong nàng.













