Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Nhan Họa Thủy – Chương 15: Giải ngứa

Hồng Nhan Họa Thủy

Tác giả: Tùng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vết thương ở nơi kín đáo ấy chẳng thể bôi thuốc dễ dàng như trên trán để chóng lành, vả lại, vị trí hiểm hóc đó nàng cũng chẳng thể nhìn thấy, chỉ đành phỏng đoán tình trạng hồi phục qua những cơn đau nhức. Khốn nỗi, vết thương cứ âm ỉ ngứa ngáy khiến nàng đứng ngồi không yên, mà ngặt nỗi lại chẳng thể đưa tay gãi.

Lúc này, bàn tay hắn vẫn đang bao trọn lấy cánh hoa nhỏ của nàng, đầu ngón tay ấn nhẹ lên miệng huyệt, vô tình xoa dịu cơn ngứa đang hành hạ. Nàng thầm mong hắn có thể cử động ngón tay thêm chút nữa, nhưng lại chẳng đủ can đảm để mở lời.

"Có lẽ là...?"

"Đã không còn đau nữa, nhưng mà..." Nàng ấp úng, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, chẳng biết phải thốt ra sao.

"Đừng có lề mề." Hắn gằn giọng, vẻ không kiên nhẫn.

"Nhưng mà... nó ngứa lắm." Uyển Nương lấy hết can đảm mới dám thú nhận.

Ngứa?

Thạch Thương Tiều khẽ nhíu mày. Người đàn bà này nhìn thì nhu nhược, đơn thuần, chẳng lẽ lại đang cố tình dùng chiêu trò để câu dẫn hắn? Hắn quá quen với những thủ đoạn của đám tiểu thiếp trong phủ, kẻ nào cũng muốn dùng mọi cách để tranh sủng. Phải chăng việc hắn đuổi cổ Lư cô cô đã khiến nàng ảo tưởng rằng mình có địa vị đặc biệt, tự cho mình cái quyền được làm nũng?

Nực cười! Hắn làm vậy chẳng qua là để "giết gà dọa khỉ", dằn mặt đám nô bộc đừng có mơ tưởng leo lên đầu chủ tử. Gia có gia quy, kẻ không tuân thủ tất phải chịu phạt. Huống hồ, hắn nạp thiếp chỉ vì mục đích nối dõi tông đường, còn chuyện muốn lấy được sự sủng ái của hắn ư? Kiếp sau đi! Nhất là với một nữ nhân có gương mặt xấu xí như nàng, thật không biết tự lượng sức mình.

"Ngứa ở đâu?"

"Vết thương... vết thương ạ..." Nàng lí nhí, vẻ mặt đầy khó chịu.

Đêm Lư cô cô bị trục xuất, Ngô tổng quản đã mời đại phu đến chẩn trị cho Uyển Nương. Thuốc uống, thuốc bôi đầy đủ, nhưng thuốc bôi ngoài vốn chỉ dành cho vết thương trên trán. Uyển Nương từng lén lút bôi thử vào nơi tư mật đang bị thương, nào ngờ thuốc vừa chạm vào đã khiến tiểu huyệt nóng rát, đau đớn như bị lửa đốt, nàng phải vội vàng rửa sạch ngay lập tức. Không thể dùng thuốc, chỉ đành đợi vết thương tự lành. Khổ nỗi, mỗi lần cử động là một lần chạm vào vết thương, khiến nó lâu lành hơn, mãi mới kết vảy được thì lại ngứa ngáy đến phát điên.

"Sao không tự dùng tay gãi?"

"Thiếp... thiếp không dám..."

Cả đời Uyển Nương chưa từng chạm vào nơi riêng tư ấy, bảo nàng tự tay đưa vào tiểu huyệt gãi ngứa, nàng thật sự không sao làm được. Quá đỗi xấu hổ!

"Ý ngươi là muốn ta gãi giúp?"

Uyển Nương kinh hãi, cuống quít lắc đầu nguầy nguậy: "Tiện thiếp không dám."

"Nếu không thì ngươi muốn thế nào?" Giọng Thạch Thương Tiều trở nên nghiêm khắc.

Uyển Nương mở to đôi mắt hoảng loạn, sợ rằng chỉ cần nói sai một lời sẽ khiến hắn nổi trận lôi đình: "Tiện thiếp không có ý đó, chỉ là gia hỏi vết thương thế nào nên thiếp mới thành thật báo lại thôi."

Khóe miệng Thạch Thương Tiều khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Bất chợt, ngón tay hắn cách một lớp vải, xoa vòng quanh tiểu huyệt. Cơn ngứa được xoa dịu khiến Uyển Nương không kìm được mà bật ra tiếng r//ê//n rỉ đầy khoái cảm.

"A..."

Nhận ra mình vừa thốt lên âm thanh đầy xấu hổ, nàng vội vàng che miệng, cúi gằm mặt, đôi gò má đỏ ửng như gấc chín.

"Dễ chịu không?" Đầu ngón tay hắn vẫn quanh quẩn bên ngoài cửa huyệt.

Uyển Nương khẽ gật đầu, dáng vẻ thẹn thùng đến tội nghiệp. Dẫu Thạch Thương Tiều chán ghét sự nịnh nọt, nhưng mục đích hắn đến đây hôm nay chính là để giải tỏa dục vọng, cũng là để nàng sớm ngày mang thai. Nếu vài tháng tới cái bụng này vẫn không có động tĩnh, hắn nhất định sẽ đuổi nàng đi.

"Cởi váy và tiết khố ra." Hắn ra lệnh.

Quả nhiên, hắn đến đây là để hành phòng. Uyển Nương không dám trái lời, dù căn phòng sáng choang khiến nàng ngượng chín mặt, nàng vẫn nhanh chóng cởi bỏ y phục, để lộ đôi chân thon dài trắng muốt. Đứng đó, dáng vẻ gợi cảm của nàng khiến hơi thở Thạch Thương Tiều lập tức trở nên nặng nề. Đúng là yêu vật!

"Nằm xuống, dạng chân ra."

Uyển Nương vội vàng bò lên giường. Nàng quay lưng về phía hắn, bờ m//ô//n//g tròn trịa khẽ lắc lư, để lộ ra cánh hoa hồng nhạt, những nếp gấp nơi cửa huyệt phía sau khép chặt như một đóa cúc đang e ấp. Nếu không phải vì mục đích nối dõi, hắn thực sự muốn thử một lần ở nơi đó, chắc hẳn sẽ được kẹp chặt đến mê người.

Nằm trên giường, Uyển Nương dạng chân ra, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, cố gắng dùng sự tập trung để xua đi nỗi xấu hổ. Thạch Thương Tiều bước lên giường, đẩy đôi chân nàng rộng hơn, để lộ trọn vẹn tiểu huyệt. Nhìn thấy lớp vảy xung quanh, hắn khẽ nhíu mày, không hài lòng vì cảnh đẹp bị phá hỏng.

Hắn đưa tay gỡ từng miếng vảy, để lộ lớp da non hồng hào bên dưới. Mỗi lần vảy bị bóc ra, tiểu huyệt lại co rút nhẹ như một cái miệng nhỏ đang nhúc nhích, cảnh tượng vô cùng mê hoặc. Hắn bóc tiếp miếng vảy thứ hai, một chút máu rỉ ra, cho thấy vết thương chưa hoàn toàn lành hẳn nhưng cũng không gây đau đớn.

Hắn cứ thế bóc từng miếng, thậm chí còn dùng ngón tay gãi nhẹ lên lớp thịt non mới nhú.

"A ha..." Uyển Nương không nén nổi sự thoải mái, thấp giọng r//ê//n rỉ, vội vàng dùng tay che miệng để ngăn những âm thanh đầy nhục dục.

"Đừng che, cứ kêu ra đi."

Giọng nàng mềm mại, tiếng r//ê//n rỉ như liều thuốc kích thích khiến dục vọng của hắn bùng lên, thịt trụ bên dưới đã sớm cứng rắn, dựng đứng. Uyển Nương ngượng ngùng buông tay, ngay khi hắn tiếp tục bóc vảy, nàng không kìm được mà bật thốt thành tiếng, thân thể run rẩy theo từng nhịp chạm. Tiểu huyệt không ngừng co bóp, tiết ra những giọt nước sáng bóng đầy mời gọi.

Đầu ngón tay hắn khẽ lướt qua, cảm nhận rõ rệt hơi ẩm đang lan tỏa nơi lòng bàn tay.

Chẳng lẽ nàng đã ướt át đến mức này rồi sao?

Hắn đưa ngón trỏ nhắm thẳng vào tiểu huyệt, chậm rãi thăm dò. Quả nhiên, bên trong không còn vẻ khô khốc như hắn từng hình dung, mà đã bắt đầu rỉ ra những giọt xuân tình.

Chỉ vì giúp nàng xoa dịu cơn ngứa mà nơi ấy lại tiết ra nhiều d//â//m thủy đến thế ư?

Thạch Thương Tiều tỉ mỉ bóc đi lớp vảy đã kết lại, rồi lại nhẹ nhàng cào lên lớp da non đang ửng hồng.

"A..."

Cảm giác tê dại lan tỏa khiến Uyển Nương không sao kìm nén được tiếng r//ê//n rỉ đầy mê hoặc. Nàng khép hờ đôi mắt, ánh nhìn trở nên mơ màng, vòng eo thon thả khẽ ưỡn lên, cả cơ thể như tan chảy trong cơn khoái lạc đang bủa vây lấy tâm trí.

Cửa huyệt co thắt không ngừng, những giọt xuân thủy chắt chiu, chầm chậm ngưng tụ rồi rơi lã chã xuống tấm ga giường đơn.

"Thoải mái chứ?"

"Vâng..." Uyển Nương thở dốc, đôi tay bấu chặt, thầm mong hắn đừng dừng lại: "Hai ngày nay... vết thương cứ ngứa ngáy không thôi... Tạ ơn gia đã thương xót."

Thạch Thương Tiều khẽ hừ một tiếng trong cổ họng. Thật nực cười, đường đường là đại gia của Thạch gia, vậy mà giờ đây hắn lại đang hạ mình đi gãi ngứa cho một tiểu thiếp.

Hắn lại đưa tay vào thăm dò, muốn kiểm chứng xem tiểu huyệt của nàng đã ướt át đến nhường nào. Vừa chạm vào, hắn đã cảm nhận được sự trơn trượt của nước dịch, nhưng vì cửa huyệt quá đỗi chật hẹp nên tất cả đều bị giam hãm bên trong.

"À..."

Thạch Thương Tiều chậc lưỡi đầy ẩn ý. Hắn thầm nghĩ, chỉ cần nữ nhân này buông lỏng, chắc chắn d//â//m thủy sẽ tuôn trào như thác lũ. Hóa ra trước kia hắn cứ ngỡ nàng khô khốc như sa mạc, nào ngờ chỉ là do hắn chưa tìm đúng "phương pháp" mà thôi.

"Còn chỗ nào ngứa nữa không?"

Ngón tay hắn xoay tròn bên trong nộn huyệt, cố ý mở rộng u cốc chặt chẽ ấy để dễ bề tiến sâu hơn.

Uyển Nương hiểu rõ, việc hắn chịu giúp mình cào vết thương đã là một sự hạ mình quá lớn, nên nàng chẳng dám đòi hỏi thêm, chỉ khẽ lắc đầu.

"Đã... đã ổn rồi ạ..."

"Không sao, cứ nói thật với ta."

"A..." Uyển Nương cắn chặt môi dưới, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nàng lấy hết can đảm thỏ thẻ: "Ở trên... là ở phía trên ạ."

"Ở trên sao?" Ngón tay hắn rời khỏi cửa huyệt, di chuyển ngược lên phía nhục phùng: "Là ở đây ư?"

"Dạ... cao hơn một chút nữa..."

Là âm hạch đang ngứa ngáy sao?

Thạch Thương Tiều thầm đoán. Hắn trực tiếp dùng ngón tay vê nắn khối thịt nhỏ đang nhô lên kia. Quả nhiên, tiếng thở gấp và âm thanh r//ê//n rỉ đầy khoái cảm của Uyển Nương đã thay nàng trả lời.

Hắn đã đoán không sai.

"Chỗ này ngứa phải không?"

"Vâng..."

Cái ngứa của âm hạch khác hẳn với cái ngứa nơi vết thương. Có lẽ, chính những cử chỉ ân cần của hắn đã khơi dậy ngọn lửa dục vọng đang âm ỉ cháy trong nàng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Đêm tân hôn đầy ám ảnh
Chương 2: Trượng Phu
Chương 3: Đêm đầu
Chương 4: Bị lừa
Chương 5: Một lời tha thứ
Chương 6: Chờ đợi
Chương 7: Mặt nạ
Chương 8: Bóng người khuất dạng
Chương 9: Hoan lạc dưới tán cây
Chương 10: Cơn thịnh nộ bất chợt
Chương 11: Kẻ nào đã ra tay
Chương 12: Xử phạt
Chương 13: Lời đồn giữa hạ nhân
Chương 14: Ngứa
Chương 15: Giải ngứa
Chương 16: Gãi ngứa
Chương 17: Khi kẻ hầu người hạ cũng chẳng thể kìm lòng
Chương 18: Nha hoàn mới
Chương 19: Nguyệt lệ
Chương 20: Kính chiếu yêu
Chương 21: Trang phục
Chương 22: Dừng giữa chừng
Chương 23: Biểu ca
Chương 24: Nụ hôn bất ngờ
Chương 25: Dịu dàng
Chương 26: Nhẹ nhàng
Chương 27: Nỗi lòng và sự chiếm hữu
Chương 28: Bí mật nơi khuê phòng
Chương 29: Biểu tiểu thư sắp gả đến đây?
Chương 30: Mục đích lấy nàng
Chương 31: Biểu tiểu thư đến
Chương 32: Ra oai phủ đầu
Chương 33: Mục đích riêng
Chương 34: Nhận tội thay
Chương 35: Nỗi lòng trăn trở
Chương 36: An Hoa vỡ mộng
Chương 37: Gây sự
Chương 38: Phản kích
Chương 39: Niềm vui bất ngờ
Chương 40: Tắm uyên ương
Chương 41: Lời giải bày
Chương 42: Sự chiếm hữu cuồng nhiệt
Chương 43: Mặn nồng trên phiến đá
Chương 44: Thuốc mỡ
Chương 45: Chỉ là tiểu thiếp
Chương 46: Nghệ thuật hầu hạ
Chương 47: Thả lỏng
Chương 48: Muốn làm chết nàng
Chương 49: Tiệc sinh nhật
Chương 50: Thẩm đại phu
Chương 51: Khỉ Anh
Chương 52: Phép màu của Khỉ Anh
Chương 53: Đây là ai?
Chương 54: Châu đầu ghé tai
Chương 55: Sụp đổ
Chương 56: Trèo tường
Chương 57: Trấn an
Chương 58: Rung động
Chương 59: H
Chương 60: Xem kịch lại lần nữa
Chương 61: Dùng bữa tại đình hóng gió
Chương 62: No bụng suy nghĩ
Chương 63: Dục vọng cuồng say
Chương 64: H
Chương 65: An Hoa bị đánh
Chương 66: Học tập
Chương 67: Kinh nguyệt vẫn tới
Chương 68: Bị Thẩm đại phu vạch trần
Chương 69: Nữ nhi của ân nhân cứu mạng
Chương 70: Kinh nguyệt đã hết
Chương 71: Hoan lạc giữa bụi hoa
Chương 72: Ta không phải đến đây làm tiện nô
Chương 73: Trị giá của ngươi vạn lượng hoàng kim sao?
Chương 74: Nỗi lòng bất an
Chương 75: Ban ngày nghĩ, ban đêm mộng
Chương 76: Tin vui
Chương 77: Chữa trị nốt ban
Chương 78: Hoằng An khuyên bảo
Chương 79: Có ý đồ khác
Chương 80: Đi theo tới hậu viện
Chương 81: Chặn đường
Chương 82: Kỹ thuật cởi giày
Chương 83: Mật ngọt tán tỉnh
Chương 84: Mật ngọt ân ái
Chương 85: Mật ngọt ân ái
Chương 86: Những bước chân xa nhà
Chương 87: Mưu kế của Thanh Y
Chương 88: Ký Ức của Thẩm Đại Phu (1)
Chương 89: Ký Ức của Thẩm Đại Phu (2)
Chương 90: Ký ức của Thẩm đại phu (3)
Chương 91: Đêm mộng
Chương 92: Quả phụ quyến rũ
Chương 93: Vu hãm
Chương 94: Trở về nhà
Chương 95: Kiểu làm mới
Chương 96: Vũ điệu dưới làn nước
Chương 97: Nhìn thấu ý đồ của Hồ phu nhân
Chương 98: Hồn bay phách lạc
Chương 99: Những toan tính sau bức màn
Chương 100: Ghé thăm Cam Hương Uyển
Chương 101: Mừng đến phát khóc
Chương 102: Phòng thê phải nhẹ nhàng
Chương 103: Bị đuổi đi
Chương 104: Thử xem kịch liệt nhiều tới đâu
Chương 105: Thông suốt
Chương 106: Không cần gọi người
Chương 107: Sét đánh ngang tai
Chương 108: Hạ dược
Chương 109: Kẻ nào đang nói dối?
Chương 110: Đồng loã
Chương 111: Huynh muội
Chương 112: Hộc máu
Chương 113: Không ngoan thì phải dạy dỗ
Chương 114: Dạy dỗ kẻ hư hỏng
Chương 115: Mẹ con nhà họ Thạch
Chương 116: Còn ở cữ nữa sao
Chương 117: Lúc ở cùng ta không được nghĩ tới con
Chương 118: Cơn ghen mãnh liệt của trượng phu
Chương 119: Chọn lễ vật
Chương 120: Gậy ngọc
Chương 121: Công dụng khác của gậy ngọc
Chương 122: Đừng bỏ nhiều như vậy
Chương 123: May mắn được tha
Chương 124: Lôi kéo tình cảm với thị vệ
Chương 125: Quyến rũ cũng không khó
Chương 126: Khó qua ải mỹ nhân
Chương 127: Lễ cập kê của Tiểu Hoa
Chương 128: Một lần giải quyết hai cái
Chương 129: Tiếng thét chói tai
Chương 130: Tiểu Hoa gặp nạn
Chương 131: Tiểu Hoa mất tích
Chương 132: Tìm Tiểu Hoa
Chương 133: Những mảnh vỡ quá khứ
Chương 134: Tiểu Hoa tỉnh lại
Chương 135: Bẫy rập sơn tặc
Chương 136: Sa đọa trong dục vọng
Chương 137: Nhân quả tuần hoàn
Chương 138: Những rung động đầu đời
Chương 139: Rắc rối chuyện hôn nhân
Chương 140: Những lời đồn thổi
Chương 141: Phiên ngoại 4
Chương 142: Phiên ngoại 5
Chương 143: Phiên ngoại 6
Chương 144: Phiên ngoại 7
Chương 145: Phiên ngoại 8
Chương 146: Phiên ngoại 9
Chương 147: Phiên ngoại 10
Chương 148: Phiên ngoại 11
Chương 149: Phiên ngoại 12
Chương 150: Phiên ngoại 13
Chương 151: Phiên ngoại 14
Chương 152: Phiên ngoại 15
Chương 153: Phiên ngoại 16
Chương 154: Phiên ngoại 17
Chương 155: Khúc dạo đầu vụng về
Chương 156: Phiên ngoại 19
Chương 157: Phiên ngoại 20
Chương 158: Phiên ngoại 21
Chương 159: Phiên ngoại 22
Chương 160: Phiên ngoại 23
Chương 161: Hạnh phúc viên mãn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Nhan Họa Thủy
Chương 15: Giải ngứa

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15: Giải ngứa
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...