Hồng Nhan Họa Thủy – Chương 16: Gãi ngứa
Hồng Nhan Họa Thủy
Thạch Thương Tiều dùng hai đầu ngón tay khéo léo tách lớp da mỏng manh, để lộ tiểu hạch đang ửng đỏ, cương cứng và vểnh lên đầy mời gọi. Vốn dĩ nơi ấy đã vô cùng nhạy cảm, chỉ một cái chạm nhẹ của hắn cũng đủ khiến Uyển Nương rùng mình, bật ra tiếng r//ê//n rỉ mềm mại, nghe còn câu hồn đoạt phách hơn cả lúc nãy.
Ánh mắt Thạch Thương Tiều tối sầm lại, dục vọng bùng lên khiến côn thịt giữa hai chân hắn cũng cứng đờ, vươn cao đầy uy lực. Hắn nâng đôi chân trắng nõn của Uyển Nương đặt lên đùi mình, rồi không chút do dự, thúc mạnh côn thịt vào nhục huyệt. Hai cánh hoa mọng nước bị sức mạnh thô bạo ấy tách ra, bị hắn chống đỡ đến mức biến dạng thành một cái động nhỏ chật chội. Quy đầu to lớn ma sát qua đài hoa, khiến tiếng r//ê//n của nàng càng thêm run rẩy, yêu kiều.
"Thoải mái đến thế sao?"
"Thoải... thoải mái lắm..."
Thạch Thương Tiều hừ nhẹ một tiếng, hắn quỳ gối, nhịp nhàng đong đưa phần hông săn chắc. Quy đầu không ngừng cọ xát vào âm đế, đôi tinh hoàn nặng trĩu bên dưới cũng vuốt ve tiểu hoa môi, tạo nên khoái cảm tột cùng cho cả hai. Mỗi lần cuống hoa nhỏ bị quy đầu đẩy tới rồi lại kéo lui, tâm trí Uyển Nương như bị rút cạn, chỉ còn lại cảm giác tê dại lan tỏa. Bản năng cơ thể khiến nàng chủ động nghênh đón, mở rộng hết mức để đón nhận sự xâm nhập của hắn.
Nàng đạt cao trào. D//â//m thủy trào ra như suối, làm ướt đẫm cả côn thịt lẫn bao tinh hoàn của hắn. Thạch Thương Tiều nâng cao đôi m//ô//n//g trắng ngần của nàng, nhắm thẳng vào miệng huyệt đang ướt át mà đ//â//m mạnh vào.
"Ưm..." Uyển Nương ngửa cổ ra sau, tiếng r//ê//n bật thốt lên đầy thỏa mãn. Nỗi đau đã tan biến, thay vào đó là cảm giác trướng đầy sảng khoái khi tiểu huyệt bị lấp đầy. Quy đầu to lớn tiến sâu, va chạm mạnh mẽ vào miệng tử cung, khiến eo nàng mềm nhũn, cả người tan chảy như nước.
Trước đây, mỗi lần cắm vào khiến Uyển Nương đau đớn, bản thân Thạch Thương Tiều cũng chẳng mấy dễ chịu. Nhưng hôm nay thì khác, tiểu huyệt vừa trơn ướt lại vừa chặt chẽ, khối thịt khỏe khoắn phía trên cứ không ngừng đè ép, như muốn nuốt chửng lấy hắn. Mỗi nhịp ra vào, sự ma sát giữa hai cơ thể khiến hắn suýt chút nữa không kiềm chế được mà thất thủ. Hắn buộc phải ghìm lại, cố gắng giữ nhịp độ để kéo dài cuộc vui.
Hắn áp đôi chân nàng lên bụng, hai tay nắm chặt lấy đầu gối, cúi xuống nhìn cảnh tượng đầy kích thích khi vật lớn của mình bị tiểu huyệt nàng nuốt trọn. Mỗi nhịp đẩy đưa lại khiến d//â//m dịch bắn tung tóe, làm ướt đẫm cả ga giường. Hắn kinh ngạc trước lượng nước d//â//m dật chảy ra không ngớt, khác hẳn với những lần trước.
Đôi gò bồng đảo dưới lớp yếm lắc lư theo từng nhịp thao túng, như muốn phá tan lớp vải mà thoát ra ngoài. Hắn không kiên nhẫn tháo dây buộc, kéo phăng áo trong, để lộ chiếc yếm đã bạc màu. Định đẩy nó lên nhưng lại bị khe hẹp bên dưới kẹp chặt, Thạch Thương Tiều gầm nhẹ một tiếng, cúi xuống ngậm lấy đôi ngọc nhũ qua lớp vải mỏng.
Hắn thầm nghĩ, lẽ ra nên bảo nàng cởi sạch từ đầu, hoặc lúc ở trong tiểu viện không nên mặc yếm làm gì. Dù sao nơi này cũng chẳng có nam nhân nào ngoài hắn, mặc hay không cũng chẳng quan trọng. Ý nghĩ ấy càng khiến hắn hưng phấn.
Hắn buông đôi chân nàng ra, rút côn thịt khỏi u cốc. Vật ấy vừa thoát khỏi sự trói buộc liền ngẩng cao, vài giọt d//â//m dịch vương lại, rơi xuống đùi Uyển Nương.
"Xoay người, quỳ xuống."
Uyển Nương lúc này đã rã rời, đôi chân run rẩy không vững. Nàng quỳ trên ván giường, dâng cao bờ m//ô//n//g, để mặc dòng nước mật chảy dọc theo đùi. Thạch Thương Tiều vươn tay tháo nút thắt sau gáy, chiếc yếm tuột xuống, hai con thỏ ngọc trắng ngần bật ra, đỉnh nhũ ngạo nghễ vươn lên, trông chẳng khác nào trái chín mọng đang chờ được hái.