Hôn Nhân Khó Lường – Chương 15: Tuyệt đối không thể nào
Hôn Nhân Khó Lường
Người công nhân đó quả thực rất điềm tĩnh. Anh ta cẩn thận dùng máy đo kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng, điệu bộ vô cùng nghiêm túc. Sau đó, anh ta quay sang nói với Triệu Minh Trinh, người nãy giờ vẫn lẽo đẽo theo sau: "Chị ơi, phiền chị kéo cầu dao điện nhà mình xuống giúp tôi, tôi cần kiểm tra lại điểm này."
"Anh có chắc là chỗ này không?" Triệu Minh Trinh tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, "Nhà tôi đường điện hoàn toàn bình thường mà?"
"Không chắc chắn thì mới phải ngắt điện để kiểm tra. Nếu không kiểm tra cẩn thận, hôm nào sự cố lại phải chạy đến. Nhà chị không có rủi ro gì thì chẳng phải khỏe hơn sao? Sau này những đợt kiểm tra thế này sẽ diễn ra thường xuyên đấy. Tránh tình trạng hễ mất điện là ảnh hưởng sinh hoạt, rồi các người lại gọi điện khiếu nại! Anh em chúng tôi làm việc cũng cực nhọc lắm!"
"Vậy anh làm nhanh lên, sao mà phiền phức thế không biết..." Tiếng làu bàu của Triệu Minh Trinh xa dần.
Tôi lập tức tung chăn, lao nhanh vào nhà vệ sinh, lôi cái bọc thuốc hình dáng như cây xúc xích đưa cho người công nhân. Anh ta nhận lấy, ném cho tôi một ánh nhìn sửng sốt.
Ánh mắt ấy khiến tôi ngượng muốn chui xuống đất. Nhưng biết làm sao được, để giữ mạng sống, nếu có vật dụng nào tử tế hơn thì tôi cũng chẳng đến nỗi phải dùng cái thứ đáng xấu hổ này. Nhục nhã không để đâu cho hết.
Chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi đã nghe tiếng bước chân Triệu Minh Trinh quay lại. Tôi ba chân bốn cẳng nhảy phóc lên giường. Vừa kéo chăn đắp kín người thì Triệu Minh Trinh cũng vừa vặn bước vào.
Người công nhân loay hoay thêm một lúc rồi dặn dò vài câu trước khi rời đi.
Có lẽ vẫn chưa yên tâm, Triệu Minh Trinh quay lại giường, đứng quan sát tôi một lúc lâu. Cô ta còn đưa tay huých nhẹ vào người tôi. Thấy tôi không có dấu hiệu tỉnh lại, cô ta mới lầm bầm quay lưng đi, đóng sầm cửa lại đánh "rầm".
Mọi thứ trở lại bình thường. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lôi điện thoại ra mở phần mềm xem camera. Thực ra, ngay khi có được chiếc điện thoại, tôi đã nóng lòng cài đặt ngay phần mềm này.
Trên màn hình, tôi thấy Triệu Minh Trinh đi vào phòng Tam Bảo. Lúc này là giờ ngủ trưa của thằng bé.
Có vẻ như cô ta thực sự quan tâm đến Tam Bảo, chăm sóc thằng bé vô cùng chu đáo, không một chút sơ hở.
Sau đó, tôi thấy cô ta thủng thẳng đóng chặt cửa phòng lại rồi bước ra ngoài. Khi quay về, trên tay cô ta xách theo rất nhiều đồ ăn. Có vẻ như cô ta vừa đi chợ.
Tôi âm thầm ghi nhớ thời gian cô ta ra ngoài. Ngày hôm sau, canh lúc cô ta lại đi chợ, tôi tắt camera giám sát, lẻn vào thư phòng Đặng Giai Triết một lần nữa. Thế nhưng, tôi không thể tìm thấy chùm chìa khóa trong ngăn bí mật.
Điều này khiến lòng tôi dấy lên dự cảm chẳng lành. Lẽ nào Đặng Giai Triết phát hiện chìa khóa đã bị động chạm? Nếu không, sao hắn lại đột nhiên mang chùm chìa khóa đó đi?
Tôi lục tung mọi thứ thêm một lượt nữa nhưng vẫn không tìm thấy, đành phải bỏ cuộc.
Tôi quay xuống lầu thử mở khóa cửa chính. Quả nhiên, sau khi ra ngoài, cô ta đã khóa trái cửa. Đứng từ bên trong, tôi hoàn toàn không thể mở cửa được.
Chu Hải Trân nói không sai, tôi thực sự đã bị bọn chúng giam lỏng. Còn với thế giới bên ngoài, tôi đang ở nước ngoài chữa bệnh.
Mọi thứ được sắp đặt hoàn hảo, không một kẽ hở. Có lẽ ngay cả khi tôi chết đi, cũng sẽ chẳng có ai hay biết.
Mãi đến tối ngày thứ tư, Đặng Giai Triết mấy ngày không thấy bóng dáng cuối cùng cũng xuất hiện.
Hắn vừa về đã đi thẳng vào phòng tôi. Hắn ngồi cạnh giường, chằm chằm nhìn tôi đang "say giấc" một lúc rất lâu.
Mãi đến khi Triệu Minh Trinh lên gọi hắn xuống ăn cơm, hắn mới đứng dậy. Tôi hé mắt lén quan sát hắn. Ngay khi vừa bước đến cửa, hắn đột ngột quay đầu nhìn về phía tôi, nở một nụ cười tà ác. Nụ cười ấy khiến tôi ớn lạnh sống lưng.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại giấu dưới người tôi khẽ rung lên. Tôi giật mình, vội vàng lôi điện thoại ra, mắt vẫn dán chặt ra phía cửa. Mở video call lên, trên màn hình là khuôn mặt đầy hoang mang của Chu Hải Trân: "Đan Ni, kết quả kiểm nghiệm thuốc có rồi... Thuốc không có vấn đề gì cả, chỉ là thuốc bổ điều hòa cơ thể, hoàn toàn không gây hại cho sức khỏe!"
"Cậu nói sao?" Tôi kinh ngạc bật dậy khỏi giường, hoang mang lẩm bẩm, "Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào!"













