Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Hậu Chạy Trốn – Chương 8

Hoàng Hậu Chạy Trốn

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đúng rồi, ta đưa ngài một ít, có thể bảo nữ quyến trong nhà hoặc thiếu gia, tiểu thư thử xem. Ngài yên tâm, tất cả đều là dược hoàn bồi bổ sức khỏe, không hại thân, cứ yên tâm dùng...”

Phó Nhiêu nháy mắt với Đào Nhi, Đào Nhi bưng tới tổng cộng mười mấy lọ nhỏ, trong đó đủ loại dược hoàn, trên lọ còn dán triệu chứng tương ứng.

Bùi Tấn nhìn cái bàn bày hàng la liệt, chàng nín thinh.

Thôi, chắc tiểu cô nương vừa khai trương, buôn bán khó khăn.

“Tính thêm bạc, không thể để ngươi chịu thiệt.” Giọng Bùi Tấn cực kỳ nhã nhặn, trông có phong thái của người bề trên.

“Không không không…” Phó Nhiêu vội xua tay, cười mỉm nói: “Cũng không phải bảo ngài lấy không, ngài phải giới thiệu giúp ta chút tiếng tăm…” Phó Nhiêu đỏ mặt cười, có chút ngượng ngùng.

Bùi Tấn lộ vẻ khó xử.

Chàng biết đi giới thiệu cho ai đây?

Hoàng đế miệng vàng lời ngọc, mở miệng chỉ có hạ chỉ.

Cũng không thể hạ chỉ bảo các đại thần đến mua cao dán trị thương, càng không thể dặn phi tử trong cung tới mua.

Song chàng cũng không đành lòng để Phó Nhiêu thất vọng, bèn gật đầu: “Ta sẽ cố hết sức.”

Bùi Tấn đứng dậy, bước đi hai bước, đúng là cảm giác mắt cá chân linh hoạt hơn nhiều, trong lòng thấy nhẹ nhõm.

Cô nương Phó gia này quả nhiên có chút bản lĩnh.

Bóng người cao ráo của chàng đứng giữa đại sảnh, bẩm sinh chàng đã là người thanh cao tôn quý, điềm tĩnh như dòng nước chảy qua vực sâu, khiến người ta không nhìn ra nông sâu thế nào.

Chàng hơi suy tư, tuy đã có chủ ý nhưng không thể giúp nàng giới thiệu, đành phải mua nhiều thêm chút dược hoàn, xem như bù đắp cho nàng vậy.

Đôi mắt trầm tĩnh của chàng nhìn Phó Nhiêu, chàng dặn dò: “Gói tất cả thuốc phụ nữ dùng của tiệm ngươi lại.”

Phó Nhiêu hơi bất ngờ, loại thuốc nhiều nhất trong tiệm của nàng là phụ khoa thiên kim hoàn.

“Tất... lấy tất cả ư?”

“Ừ.” Bùi Tấn bình tĩnh gật đầu.

Phó Nhiêu liếc Đào Nhi và hai dược đồng một cái, ba người lập tức ra sức đi lục tung rương và tủ thuốc.

Cũng không thể trách bọn họ kích động, khai trương bảy ngày, thực tế chẳng kiếm được mấy đồng bạc mà còn lỗ vốn không ít, vất vả lắm mới có khách quý tới, tất nhiên mọi người không giấu được niềm vui.

Ba người tìm một mạch lấy ra một trăm lọ dược hoàn.

Ban đầu Phó Nhiêu định nửa bán nửa tặng, phụ nữ tới mua sẽ tặng hai lọ, để mở rộng tiếng tăm nên nàng trữ hàng khá nhiều.

Nếu bán hết những thứ này cho Bùi Tấn thì hơi giống lừa người ta mua.

Mặt Phó Nhiêu nóng bừng, nàng bước lên cản lại phân nửa lọ trong một trăm lọ dược hoàn trên quầy, đôi má ửng hồng được vầng sáng tô điểm trông có phần rạng rỡ, xinh tươi và quyến rũ.

“Cũng không cần mua nhiều vậy, mua trước mười lọ dùng thôi.”

Thuốc này vô cùng quý giá, e là chủ mẫu của người bên cạnh không nỡ cho thiếp dùng.

Phó Nhiêu biết Bùi Tấn có lòng giúp đỡ, nhưng nàng cũng không đành lòng để chàng về nhà chịu lời oán trách.

Nào ngờ Bùi Tấn vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt: “Không ngại, ta mua hết, thê thiếp trong nhà đông, họ dùng được.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Con ngươi của Phó Nhiêu suýt nữa trợn tròn.

Vị này có bao nhiêu thê thiếp mà có thể dùng đến một trăm lọ thiên kim hoàn?

Nếu người ta đã khăng khăng, nàng cũng không thể đơn phương ngăn cản, đành phải đỡ trán gật đầu: “Được.”

Một gã sai vặt trong nhóm thuộc hạ tính tiền và đóng gói với Đào Nhi.

Phó Nhiêu âm thầm đánh giá Bùi Tấn, nam tử trung niên này thoạt nhìn thì ung dung, thanh cao lại quý phái, không ngờ chàng là hạng người háo sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- *

Trong đầu nàng lập tức nảy ra một ý nghĩ, lặng lẽ vẫy tay với một gã sai vặt khác, gã sai vặt khó hiểu tiến lại gần: “Chủ tiệm có chuyện gì sao?”

Phó Nhiêu kéo ống tay áo hắn đi tới góc quầy để tránh Bùi Tấn, thấp giọng hỏi: “Có phải chủ tử nhà ngươi thê thiếp thành đàn không?”

Gã sai vặt mờ mịt gật đầu.

Phó Nhiêu nghĩ bụng, quả nhiên là vậy, thế là nàng hỏi hắn với vẻ mặt quan tâm: “Đã đông thê thiếp, e là cần thêm ít dược hoàn bổ thận nhỉ?”

Bổ thận?

Gã sai vặt âm thầm nuốt nước miếng, nhìn Phó Nhiêu bằng vẻ mặt phức tạp, nhất thời không biết nên trả lời ra sao.

Từ trước đến nay bệ hạ cần cù chính vụ, nhưng không mặn mà với chuyện đó, một tháng đến hậu cung nghỉ ngơi nhiều lắm cũng chừng năm sáu ngày.

Hơn nữa hai năm gần đây Hoàng đế càng ngày càng lạnh nhạt.

Cũng không biết là do bệ hạ lực bất tòng tâm, hay là đã mất hứng thú với nữ nhân hậu cung.

Theo lý mà nói bệ hạ cần cù tập võ, thân thể khỏe mạnh, không đến mức tinh thần và thể chất đều kiệt quệ.

Phó Nhiêu thấy gã sai vặt trưng ra khuôn mặt giữ kín như bưng, nàng cho hắn một ánh mắt “Ta hiểu”.

“Chờ đấy.”

Nàng xoay vòng eo mảnh mai đi vào sâu trong quầy, lấy ra mấy lọ dược hoàn, lặng lẽ cầm tới nhét vào tay gã sai vặt: “Mua mấy lọ trước, nếu dùng được, ngươi lại đến tiệm mua tiếp.”

Gã sai vặt liếc nhìn tên thuốc trên lọ, sợ tới mức cả người run rẩy.

Cái này... cái này, hắn dám mua ư?

Phó Nhiêu thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn trắng bệch, cả người toát mồ hôi lạnh, nàng cau mày nói: “Không thể vì sợ thầy thuốc mà giấu bệnh, yên tâm, ngươi lặng lẽ mua về, ngài ấy sẽ cảm ơn ngươi.”

“Thật... thật sao?” Đầu gã sai vặt đổ đầy mồ hôi, gã đưa mắt nhìn nàng.

Chợt nhớ ra ngày thường sư phụ hắn hay lải nhải, chê bệ hạ đi hậu cung quá ít.

Thôi vậy, mua thuốc về cho sư phụ, để lão nhân gia xem tình hình rồi khuyên bệ hạ dùng.

Gã sai vặt hạ quyết tâm, mua một hơi sáu lọ bổ thận hoàn.

Bùi Tấn đã sớm phát hiện Phó Nhiêu và gã sai vặt thì thầm bí mật, chàng đi ra sân nên cũng không để ý, tới khi quay về xe ngựa, chàng thuận miệng ép hỏi, gã nội thị kia run cầm cập, đã khai sạch.

Bùi Tấn cầm lọ thuốc bổ thận, lại nhớ tới dáng vẻ thần bí của tiểu cô nương nọ, chàng dở khóc dở cười.

Tiểu cô nương này đúng là vừa đáng giận vừa đáng hận.

Chàng suy nghĩ cho việc làm ăn của nàng, còn nàng lại lừa chàng.

Phó Nhiêu tuổi còn nhỏ, cũng chưa từng cưới gả nhưng lại thạo buôn bán loại dược hoàn này, quả thật nàng đã khiến chàng mở rộng tầm mắt.

Thôi, nàng là một tiểu cô nương, so đo với nàng làm gì.

Có điều, bị một tiểu cô nương nghi ngờ mình “không được” lại khiến vị Hoàng đế là chàng hơi mất mặt.

Sau khi hồi cung, Hoàng đế lập tức phân phát mớ lọ thiên kim hoàn cho hậu cung, chúng phi được Hoàng đế ban thưởng, người nào người nấy vui mừng khôn tả, ai cũng biết Bùi Tấn cực kỳ xem trọng quy củ. Bình thường chàng không ban thưởng thêm, ngày thường cũng toàn do phủ nội vụ phân phát như thường lệ, bây giờ chúng phi nhận được thiên kim hoàn này như thể nhận được bảo bối gì đó.

Bùi Tấn lên ngôi đã nhiều năm, phi tử trong cung đông đúc nên đã dùng hết thuốc trong vòng ba ngày.

Chúng phi uống vào cảm thấy dược hoàn này không đắng, hiệu quả lại cực kỳ tốt, hình như nửa người dưới của họ sạch sẽ hơn trước, thế là một hai người đều cất giấu tâm tư tìm Hoàng đế xin thêm.

Ngày thường các phi tử cấp thấp không có cơ hội gặp mặt Hoàng đế nên tụm năm tụm ba đến gặp Thục Quý phi thỉnh cầu.

Thục Quý phi nhân dịp một hôm Hoàng đế đến thăm Tam Hoàng tử, bèn nhắc đôi lời.

Bùi Tấn sững sờ: “Muốn nữa ư?”

Thục Quý phi dịu dàng rót cho chàng một chén trà: “Còn phải nói, cũng không biết bệ hạ lấy đâu ra loại dược hoàn tốt đến vậy, các tỷ muội đã dùng đều nói hiệu quả cực kỳ tốt, buổi sáng dùng ba viên, buổi tối dùng ba viên, quả nhiên cảm thấy cơ thể lanh lẹ hơn nhiều, bệ hạ, coi như ngài thương chúng thiếp, thưởng thêm một ít đi.”

Bùi Tấn lúng túng gõ bàn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Hậu Chạy Trốn
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...