Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Hậu Chạy Trốn – Chương 9

Hoàng Hậu Chạy Trốn

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng đế bận trăm công nghìn việc, lại thêm mưa lớn ở Gia Châu, đê bị vỡ làm điền trang ngập lụt, trong triều đang sầu muộn vì chuyện cứu tế sửa đê, cứ cách vài năm đoạn sông Hoài thuộc Gia Châu đều hứng chịu một trận lũ lớn, Công bộ đề xuất muốn cải tạo đường sông, sửa đê mới, Hộ bộ thì lấy lý do tiền bạc túng thiếu, không thể phản hồi ý kiến, Thượng thư hai bộ ồn ào đến trước mặt Hoàng đế, cãi nhau túi bụi.

Tất nhiên chuyện hậu cung xin thiên kim hoàn đã bị Hoàng đế vứt ra sau đầu.

Có điều vài hôm sau, bên Hoàng hậu cũng nói thiên kim hoàn có lợi cho thân thể nàng ấy, Hoàng đế không khỏi để bụng, dưới gối Hoàng hậu không có con, quanh năm triền miên trên giường bệnh, trong lòng chàng rất hổ thẹn với vị đích thê này, vì thế gọi nội thị lần trước theo chàng xuất cung tới.

“Ngươi hãy đến tiệm thuốc Phó gia ở phía Tây chợ mua thêm ít thiên kim hoàn.”

Nội thị nghe thế liền tỏ vẻ đau khổ: “Bệ hạ, lần trước là ngài đích thân giá lâm, tất nhiên muốn mua cái gì thì mua cái đó, nhưng nếu là nô tì xuất cung đi mua, phải thông qua nội đình ty kiểm tra thực hư, một khi mua thuốc, lại phải thông qua Thái Y viện thẩm tra, chuyện này có liên quan tới Điển Dược cục.”

“Ngài cũng biết đấy, Thái Y viện phải phái người đi thẩm tra tư lịch của tiệm thuốc, ai là người kinh doanh, dược liệu đến từ đâu, còn phải đi hàm lệnh(*) Cẩm Y vệ giúp đỡ điều tra thân thế, chuyến mua thuốc này ít nhất cũng phải nửa năm.”

(*)Hàm lệnh: ra lệnh bằng thư từ.

Hoàng đế nghe vậy, đôi mày anh tuấn khẽ nhíu lại: “Thế mà trẫm lại quên chuyện này.”

Nếu thuốc của Phó gia tốt, quả thật có thể cho vào kho thuốc của Điển Dược cục, sau này chuyên cung cấp thuốc cho nội đình.

Nhưng đây không phải là chuyện nhỏ, còn phải thử nghiệm vài lần, nếu đúng là thuốc tốt, lại ra lệnh cho Thái Y viện đi tra nghiệm.

“Được, trẫm rảnh rỗi sẽ đi tiếp một chuyến.” Hoàng đế ngắt lời, tiếp tục bận rộn chính vụ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tiết trời đang là mùa nắng nóng cao điểm, trong cung bận rộn vì đám cưới của Công chúa Bình Khang và Từ Gia.

Thục Quý phi thì không rảnh rỗi, từng nhắc tới một lần nhưng thấy Hoàng đế không thèm để ý nên cũng bỏ qua.

Thân thể Hoàng hậu không tốt, đã nhiều năm không quan tâm tới hậu cung, Hoàng đế cử Thục Quý phi hỗ trợ quản lý hậu cung, hôn sự của nữ nhi nàng ta tất nhiên phải tổ chức vô cùng linh đình.

Qua bảy ngày nữa, cuối cùng Từ Gia đã có thể xuống đất, hôn sự của hắn và Công chúa Bình Khang không thể trì hoãn thêm, đành phải gắng gượng đi rước dâu.

Đêm trước khi đại hôn, Công chúa Bình Khang cầu kiến Hoàng đế, Hoàng đế không gặp ả ta, ả nhào vào trong lòng Thục Quý phi oà khóc: “Mẫu phi, hình như phụ hoàng chán ghét con, nữ nhi nên làm gì đây? Hu hu hu...”

Thục Quý phi đau lòng ôm nữ nhi vào trong lòng, an ủi: “Bây giờ con không cần gả cho ma ốm của phủ An Hầu đã là vô cùng may mắn rồi, tình thương yêu của phụ hoàng con, sớm muộn gì mẹ sẽ giúp con kiếm về, nhưng có một điều đến khi con gả qua đó cần phải lo liệu.”

Công chúa Bình Khang ngừng khóc, ngước mắt hỏi: “Chuyện gì ạ?”

Khuôn mặt dịu dàng của Thục Quý phi lướt qua một tia lạnh lẽo: “Không phải phụ hoàng con giận con đoạt phu quân của người ta sao, đợi sau khi con xuất giá thì tổ chức tiệc ngắm hoa, mời sĩ tử Từ Gia quen biết qua phủ, con chọn cho Phó Nhiêu một vị phu quân, đến lúc đó phụ hoàng con hài lòng, nhất định không giận con nữa.”

Vẻ mặt Công chúa Bình Khang sáng như tuyết: “Đây là một ý kiến hay, Từ Gia quen nàng ta mười năm, ai biết có cảm tình hay không, nếu không gả nàng ta đi, lòng nữ nhi bất an, phải diệt trừ mối hoạ trong mắt này mới yên ổn.”

Thục Quý phi hài lòng xoa đầu nữ nhi: “Con hiểu là tốt rồi.”

Công chúa Bình Khang nghĩ đến Từ phủ hoang sơ cũ nát thì không khỏi sầu não: “Mẫu phi, nhưng mà Từ phủ rất hẹp, nhà chỉ có ba lối vào(*), nữ nhi đường đường là Công chúa, sao có thể tổ chức tiệc ngắm hoa ở cái nơi bé nhỏ kia được?”

(*)Nguyên văn là “三进” (Tam tiến): Là một kiểu Tứ hợp viện, nhất tiến là dãy nhà có cửa ra vào, nhị tiến là sảnh, còn tam tiến là phòng ngủ hoặc trong nhà.

Sơ đồ Tứ hợp viện tam tiến:

Thục Quý phi vén tóc mai bị rối của ả ra sau tai, ung dung cười: “Đây chính là ý đồ của mẹ, lúc con tổ chức tiệc ngắm hoa, mẹ bảo cữu cữu con sắp xếp vài tên Ngự sử đi ngang qua, Ngự sử thấy con đường đường là Công chúa lại ở nơi chật hẹp như vậy, mà con còn chọn lựa phu quân cho cô nương Phó gia, tư thái có đủ, Ngự sử lại dâng một quyển tấu mặt phụ hoàng con, chắc chắn phụ hoàng con thấy con khôn khéo, sẽ xây phủ Công chúa cho con…”

Công chúa Bình Khang nghe vậy vui mừng nhướng mày, làm nũng nói: “Vẫn là mẫu phi lợi hại.”

Thục Quý phi ôm nữ nhi, nụ cười trên mặt dần tắt.

Nàng ta ở hậu cung ngần ấy năm, có thể áp đảo Hoàng hậu, chẳng lẽ không có chút mưu mô nào ư? Nếu như không phải Hoàng đế muốn gả nữ nhi cho ma ốm kia, nàng ta cũng không đến mức nghĩ ra hạ sách này, khiến nữ nhi mất thanh danh vô ích, cũng may hữu kinh vô hiểm(*), có thể lấy Trạng Nguyên làm phu quân, đối với Lý gia và Tam Hoàng tử đều có lợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- *

(*) Hữu kinh vô hiểm: Kinh sợ nhưng không nguy hiểm

“Cữu cữu(*) của con là Lại bộ Thị lang, sau khi con gả đi hãy bảo Từ Gia chuyên tâm làm chức quan nhỏ, ắt có ngày hắn sẽ vươn lên.”

(*)Nghĩa là cậu, em trai hoặc anh trai của mẹ.

“Nữ nhi biết rồi!”

Vì chuyện lên nhầm kiệu hoa trước đó ầm ĩ khiến dư luận xôn xao nên đại hôn của Công chúa Bình Khang cũng không phô trương.

Phó Nhiêu vẫn bận rộn cả ngày mới hồi phủ, nghe thấy cách vách pháo vang không ngớt, bấy giờ nàng mới hay Từ Gia đã chính thức rước Công chúa qua cửa.

Nàng đứng ở nhà chính yên lặng một lát, chẳng nói chẳng rằng, đi đến hậu viện.

Vào chính phòng, Trịnh thị đang thấp giọng nói chuyện với Chung ma ma, thấy Phó Nhiêu vén rèm đi vào, bà vội dừng câu chuyện, nghiêng đầu lặng lẽ lau khô nước mắt, ngẩng mặt mỉm cười: “Con về rồi à.”

Phó Nhiêu thông minh cỡ nào, dĩ nhiên biết vì sao mẫu thân không vui, nàng đi tới ngồi xuống cạnh sạp, thấy bên cạnh đặt một bát thuốc, canh thuốc đen ngòm bên bát đã nguội, nghĩ chắc mẫu thân chưa dùng thuốc.

Trịnh thị nhìn theo tầm mắt nàng, sắc mặt hơi cứng đờ: “Ôi chao, coi ta kìa, nói cả buổi trời lại quên uống thuốc, ngươi đi hâm nóng rồi mang tới đây.” Trịnh thị liếc qua Chung ma ma.

Mắt của Chung ma ma cũng hơi đỏ, bà ấy bưng chén thuốc cúi gằm mặt, thi lễ với Phó Nhiêu rồi lui ra ngoài.

Phó Nhiêu nhìn Trịnh thị không nói gì, Trịnh thị bắt gặp ánh mắt sáng quắc của nàng, ý cười trên mặt cuối cùng cũng nhạt đi, bà nhìn sang chỗ khác.

Im lặng một lúc, tiếng kèn ồn ào huyên náo nhà bên cạnh càng lúc càng rõ ràng, Trịnh thị nghe mà hốc mắt cay cay, nhất thời nước mắt trào lên.

Phó Nhiêu thấy thế, im lặng thở dài một hơi, cầm lấy bàn tay trắng nõn mảnh khảnh của bà, khuyên nhủ: “Mẹ, mẹ đừng buồn, tái ông mất ngựa làm sao biết không phải phúc(*), nhân cách Từ Gia như thế, sớm ngày nhìn thấu là tốt, hơn nữa, qua lần này, nữ nhi cũng suy nghĩ kỹ càng, thay vì buộc hỉ nộ ái ố lên người nam nhân, chi bằng tự mình đi tìm.”

(*)Tái ông mất ngựa: là một câu thành ngữ an ủi người đang gặp khó khăn, tương đương với câu “trong cái rủi có cái may”.

Trịnh thị cầm khăn tay lau nước mắt, hốc mắt vẫn đỏ, bà hỏi: “Ý con là sao?”

Phó Nhiêu mỉm cười, ngồi xuống trước mặt bà, tinh thần phấn chấn: “Mẹ xem đi, bây giờ nữ nhi được phong làm Huyện chúa, đây là vinh quang cả đời mà biết bao nữ nhân đều không có được, nữ nhi đã hơn rất nhiều người rồi, bây giờ có đất phong trong tay, cả đời không lo ăn mặc, cũng không cần lo lắng bị nam nhân bỏ rơi, không cần nhìn sắc mặt người khác sống qua ngày, chẳng phải rất tự tại sao?”

“Nữ nhi đã nghĩ kỹ, muốn kế tục di nguyện của tổ mẫu, mở rộng tiệm thuốc, dương danh thiên hạ.”

“Đợi đến lúc Khôn Nhi đỗ đạt công danh, nhà chúng ta sẽ tốt hơn thế nữa…”

Trịnh thị ngơ ngác nhìn nàng một lúc lâu, đau lòng nói: “Nhưng hôn sự của con thì làm sao bây giờ?”

Nữ nhi bị Công chúa cướp hôn, tổn hại đến thanh danh, còn ai cam tâm tình nguyện cưới nàng nữa, đây mới là nỗi đau trong lòng Trịnh thị.

Trong đầu Phó Nhiêu đã không còn nghĩ ngợi về việc thành thân, song nàng không thể nói toẹt lời này với Trịnh thị được, bèn khuyên nhủ: “Mẹ cứ quan tâm vớ vẩn, năm ấy nữ nhi cập kê, không phải đạo sĩ đã nói nữ nhi vượng phu sao, vả lại đợi sóng gió qua đi, sau này nhất định có người tới làm mai.”

Câu này lại gợi lên chuyện đau lòng của Trịnh thị, bà khó có thể kiềm lòng, nước mắt rơi như mưa: “Con đã mười tám... trước kia đã bị tên khốn Từ Gia kia làm lỡ hai năm, bây giờ lại đợi hai năm nữa, đợi đến khi con hai mươi làm sao còn gả ra ngoài được đây?”

Trịnh thị đau lòng không thôi, ngã xuống sạp khóc không thành tiếng.

Phó Nhiêu không khuyên nổi, đành thôi vậy.

Ngờ đâu ngày hôm sau Công chúa Bình Khang phái một nữ quan tới cửa, nói là bảy ngày sau tổ chức tiệc ngắm hoa, chọn rể thay Phó Nhiêu.

Trịnh thị nghe vậy tuy có lo lắng trong lòng, nhưng nghĩ đến hôn sự của nữ nhi trắc trở, còn cố kỵ điều gì nữa, lập tức đồng ý.

Bà lại lo lắng Phó Nhiêu không chịu đi, chỉ dặn dò hạ nhân trong nhà không được nói chuyện này với Phó Nhiêu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Hậu Chạy Trốn
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...