Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầm Huyền Oanh – Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời

Hầm Huyền Oanh

Tác giả: Phượng Tê Đường Tiền
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người này đang nói đùa cái gì thế không biết?

Bảo một người bị bắt cóc quản lý thu chi tiền bạc của cả sơn trại, nếu không phải vì nam nữ khác biệt, lại thêm thân phận và mối quan hệ éo le này, Diệp Oanh Đoàn đã đưa tay lên sờ trán tên cầm đầu này xem sao rồi. Có khi nào hắn bị nhiễm phong hàn, đầu óc nóng đến hồ đồ rồi không. Nhưng chiếc mặt nạ lạnh như băng trên mặt hắn đáng lẽ phải có tác dụng hạ nhiệt chứ nhỉ.

“Không ổn đâu.” Diệp Oanh Đoàn lắc đầu ngăn nam nhân lại, nhưng bàn tay nàng vẫn nắm chặt lấy cán bút không buông.

Hạ Đông vừa thấy hành động nhỏ của nàng là biết ngay nàng đang khẩu thị tâm phi. Hắn bèn vờ như không nghe thấy, nói một cách chắc nịch: “Ổn mà.”

Tiểu cô nương thích quản lý sổ sách, vậy thì cứ để nàng quản cho thỏa thích, ngoan ngoãn ở trong phòng, cũng đỡ phải gặp phải mấy thứ ruồi nhặng phiền phức. Hạ Đông sắp xếp mọi việc cho người ta đâu ra đấy. Chỉ là cần đến mười ngày lận, không biết chồng giấy vẽ nguệch ngoạc trong phòng hắn có đủ để đối phó với đám Tôn Hùng vô dụng kia không nữa?

Thôi thì hắn tạm thời vẽ thêm vậy. Nam nhân xoa tay, hăm hở chuẩn bị rời đi.

Diệp Oanh Đoàn chưa từng thấy nam nhân nào ngang ngược như vậy, muốn làm gì là làm nấy. Nàng sốt ruột, vội túm lấy tay áo hắn, nào ngờ đối phương đột ngột xoay người, quán tính kéo theo tấm thân nhỏ nhắn của nàng ngã nhào về phía trước.

Dù Hạ Đông phản ứng cực nhanh, kịp thời đỡ lấy người, nhưng vẫn thấy tiểu cô nương nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, cúi đầu nhìn xuống cổ chân. Nơi vốn đã bị trật một lần, giờ lại thêm vết thương chồng chất.

“Đau…” Diệp Oanh Đoàn rưng rưng nước mắt, ngẩng đầu nhìn nam nhân.

Đôi mắt nàng trong veo long lanh ngấn nước, khiến tim Hạ Đông hẫng đi một nhịp.

Đừng có nhìn lão tử như thế chứ, nam nhân cạn lời.

Hắn tự cho mình là kẻ lòng lang dạ sói, giết người vô số, trong ký ức đã thấy quá nhiều ánh mắt sợ hãi, nhưng ánh mắt cầu cứu như thế này thì lại là lần đầu tiên. Thái dương Hạ Đông giật thon thót, hắn đành bất đắc dĩ dùng cánh tay đỡ lấy khuỷu tay tiểu cô nương, dìu nàng ngồi xuống, lòng bàn tay tuyệt đối không chạm một phân nào vào eo hay hông của Diệp Oanh Đoàn.

“Ở yên đó.” Hạ Đông tìm trong ngăn kéo nhỏ cạnh giường một chiếc bình sứ trắng tinh, rồi quỳ một gối xuống trước mặt tiểu cô nương, trầm giọng ra lệnh: “Cởi giày vớ ra.”

Diệp Oanh Đoàn nhìn nam nhân cao lớn vạm vỡ như một tòa núi nhỏ đang quỳ trước mặt mình, lí nhí: “Không muốn đâu.” Mới chỉ bị hắn chạm vào người qua lớp xiêm y mà nàng đã vừa thẹn vừa giận đến mức không chịu nổi, giờ làm sao dám cởi cả giày vớ ra được.

Lúc này thì biết nói không muốn rồi, vừa nãy dùng ánh mắt câu dẫn lão tử thì giỏi lắm cơ mà, Hạ Đông thầm đảo mắt xem thường.

Diệp Oanh Đoàn cũng không hiểu vì sao ban nãy mình lại có thể làm ra vẻ mặt ngoan ngoãn vâng lời như vậy trước mặt nam nhân này nữa. Tính cách nàng vốn là thế, sợ hãi một cách vô thức, yếu đuối một cách vô thức.

Hạ Đông dùng ngón tay nắn nhẹ qua lớp giày thêu đế mềm của tiểu cô nương, trong lòng đã đoán được phần nào, gân cốt không bị tổn thương. Lại thấy nàng nhíu mày, gương mặt nhỏ nhắn nhăn lại, rõ ràng là đau không chịu nổi, hắn một lần nữa trầm giọng: “Cởi ra.”

“Không muốn...” Diệp Oanh Đoàn rụt chân lại, bàn chân của nàng còn chẳng lớn bằng bàn tay của nam nhân, nhỏ nhắn lọt thỏm trong lòng bàn tay hắn.

“Cởi.” Hạ Đông mất hết kiên nhẫn, giọng điệu nặng nề hơn: “Đừng để ta phải ra tay.”

“Ta tự làm được.” Diệp Oanh Đoàn đành thỏa hiệp nhượng bộ, nàng dè dặt vươn tay ra định cầm lấy chiếc bình sứ.

Hạ Đông xoay cổ tay né đi, cất giọng không nóng không lạnh: “Nàng biết làm sao?”

Rõ ràng từ đầu đến cuối, giọng nói của nam nhân đều vọng ra từ sau lớp mặt nạ, nhưng giờ phút này lại hoàn toàn xa cách, vô tình, giống như một con ác quỷ máu lạnh đang thờ ơ đứng nhìn thế thái nhân tình. Giọng điệu nghiêm nghị đầy áp bức của hắn còn khiến tiểu cô nương kinh hãi hơn cả lúc hắn cười cợt giở trò lưu manh. Nàng lập tức không dám phản kháng nữa, hai tay bối rối níu chặt lấy vạt váy, mím chặt môi, lặng lẽ rơi lệ.

Nước mắt là thứ vũ khí mềm mại giết người trong vô hình.

Kiếp trước hắn thiếu nợ bạc của nàng không trả hay sao, mà kiếp này nàng lại đến đòi nợ thế này?

Hạ Đông chọc cho cô nương nhà người ta khóc thì là tay chuyên, nhưng dỗ cho họ nín khóc thì lại là kẻ ngoại đạo. Nói chứ mạnh tay lột giày vớ của tiểu cô nương thì dễ như trở bàn tay, nhưng chỉ sợ nàng giãy giụa, tính nóng của mình lại nổi lên, cứng đối cứng sẽ làm tổn thương đến gân cốt.

Phải biết rằng, chỉ mới lúc nãy Diệp Oanh Đoàn rụt chân lại thôi, lồng ngực hắn đã rộn lên một hồi trống dồn, chỉ hận không thể nắm chặt lấy bàn chân ấy. May mà ý nghĩ tàn nhẫn đó chỉ lóe lên rồi vụt tắt.

Cả hai cùng im lặng, trong căn phòng tĩnh mịch, tiếng nấc nghẹn ngào của tiểu cô nương cứ đứt quãng vang lên, tuy yếu ớt mỏng manh nhưng lại xuyên thẳng qua màng xương, công phá vào tâm trí. Hạ Đông nhắm mắt, cố nén hơi thở, cho đến khi lồng ngực hắn đã căng tức đến cực hạn mới thở ra một hơi dài.

Sau một hồi giằng co, nam nhân đặt chai rượu thuốc vào lòng Diệp Oanh Đoàn, rồi cánh tay sắt thép luồn qua khoeo chân nhấc bổng nàng lên.

Khi hoàn hồn lại, nàng đã nằm trên giường, Diệp Oanh Đoàn đẫm lệ m.ô.n.g lung nhìn nam nhân giúp mình kéo rèm che xuống, lại khơi nóng chậu than bên giường, cho thêm vào đó không ít than củi, rồi bưng khay thuốc rời đi, trước khi đi còn dặn dò vài câu.

“Xoa nóng rượu thuốc, tay... đừng dụi vào mắt.”

Thiếu nữ ngây ngô nghe những lời trầm ổn của nam nhân, bất giác nhớ đến sự quan tâm của mẫu thân khi người còn tại thế.

Ngày ấy, tiểu cô nương hoạt bát hay theo người lớn ra tiệm chơi, giữa lúc người qua kẻ lại không may nàng va phải đâu đó, da thịt non mềm liền sưng lên một cục. Khi ấy Diệp mẫu sẽ xoa nóng rượu thuốc rồi chườm cho nàng. Hồi đó Diệp Oanh Đoàn không thích mùi đắng của rượu thuốc, bàn tay nhỏ bé muốn lau đi, liền bị mẫu thân giữ lại.

“Giờ mà con lau đi, rồi lại dụi vào mắt sẽ biến thành thỏ con đấy nhé.” Diệp mẫu chấm nhẹ lên chóp mũi của tiểu cô nương.

Mẫu thân trong ký ức dịu dàng nhân hậu, chẳng có điểm nào tương đồng với tên cầm đầu thổ phỉ cường tráng cương nghị trước mắt, nhưng Diệp Oanh Đoàn lại nghe ra được sự quan tâm vụng về của nam nhân. Nàng đang định rụt rè lên tiếng cảm ơn thì hắn đã một chân chặn cửa, miệng buông lời tục tĩu.

“Này tiểu cô nương, ta nói chứ nàng hay khóc như vậy, nước mắt trên mi đã nhiều đến thế, không biết nước ở dưới... có nhiều không ta?”

Hạ Đông nhìn sắc mặt người ta từ trắng chuyển sang hồng, từ hồng hóa đỏ ửng, cuối cùng là hoàn toàn trốn vào trong chăn, hắn mới thỏa mãn thu chân lại rồi bỏ đi.

Rời khỏi căn phòng ấm áp, cơn gió lạnh buốt xương ngoài hành lang làm nguội đi tất cả cảm xúc của nam nhân, dù là thật hay giả thì tất cả đều ngưng đọng lại trong lồng ngực.

Hay là, vẫn nên ít tiếp xúc với tiểu cô nương thì hơn. Chiếc mặt nạ này đeo cũng như không, chẳng có tác dụng gì sất.

——

Đông Thúc thật sự rất biết diễn, mặt nạ không chỉ đeo trên mặt thôi đâu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trên núi có sơn trại thổ phỉ
Chương 2: Chàng thủ lĩnh tên gọi Hạ Đông
Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu
Chương 4: Bỗng nghe oanh hót một câu vút trời
Chương 5: Chó lang khó nhận mặt người
Chương 6: Mười ngày duyên giấy cười vui buộc vào
Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào
Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời
Chương 9: Tình lầm lỡ đến vậy thôi
Chương 10: Người cười mà ngó lệ rơi bên này
Chương 11: Hiếm khi chung một lòng này
Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ
Chương 13: Sắc xuân len lỏi vào mơ (Cọ chân H, tình tiết mấp mé)
Chương 14: Cùng nhau qua lại sợ bao tháng ngày
Chương 15: Người hiền dễ gặp đắng cay
Chương 16: Ấm nồng mật ngọt cầm tay không rời
Chương 17: Giọng khàn cất tiếng gọi người
Chương 18: Vung đao che chắn một trời hiểm nguy
Chương 19: Âm mưu dần hiện lâm ly
Chương 20: Tình yêu nào biết tại vì cớ sao
Chương 21: Áo chàng sưởi ấm thân lao (H, Kẹp áo khoác ngoài của thúc cọ b.í.m, ngây ngây dại dại quyến rũ hắn làm mình)
Chương 22: Ngón chàng khơi dậy khát khao trong lòng (H, Ngón tay nghịch b.í.m, dạy tiểu cô nương nói lời tục tĩu)
Chương 23: Lưỡi hôn sâu thẳm tim hồng (H, Đổi việc cho thúc ngắm b.í.m nhỏ, muốn thấy dung nhan hắn, nào ngờ ăn cú lừa)
Chương 24: Mà lòng quân tựa mênh m.ô.n.g khó lường
Chương 25: “Gian phu” hóa đã tỏ tường
Chương 26: Nàng đau một, dạ chàng thương mười phần
Chương 27: Tình yêu sao giấu được thân, Quẩn quanh rồi cũng lại gần bên nhau
Chương 28: Môi răng quyện ngọt ngào sâu
Chương 29: Sắc nam làm dạ đớn đau vì tình
Chương 30: Lần đầu gặp Ngũ Lạng huynh (H nhẹ, L.i.ế.m xong ngón tay nam nhân, lại gặp lão nhị của hắn)
Chương 31: Đuôi đầu nối kết thành hình một khuôn (H, Tư thế 69, nước d.â.m làm bẩn mặt nạ nam nhân)
Chương 32: Đường xa dò bước vẫn luôn (H, Đầu khấc lút cửa mình, tiểu cô nương bị bắn vào trong)
Chương 33: Dắt nàng đến chốn đệ huynh sum vầy
Chương 34: Diệp Hạ tên mới từ đây
Chương 35: Cưỡi kề ngực áp những ngày gần bên (H, Cưỡi trên đùi nam nhân cọ b.í.m, bị hắn sờ v.ú)
Chương 36: Năm trừ hai hẳn khó quên (H, Bị nam nhân nói nước d.â.m là vị thuốc dẫn, tiếp tục chữa trị căn bệnh bất lực cho hắn)
Chương 37: Dụ thỏ non dại bước lên bẫy lồng
Chương 38: Tìm tiên giữa chốn núi đồng
Chương 39: Rồng đen lại vờn thỏ hồng ngây thơ (H, Quỳ gối dùng ngực hầu hạ nam nhân)
Chương 40: Say mê lầm lạc đến giờ (H, Cắn đầu v.ú của thúc, dùng b.í.m nhỏ nện hắn, xem nam nhân như dã thú)
Chương 41: Cười vui sắp đặt mưu cơ sẵn sàng
Chương 42: Rửa tay nấu bát canh ngon
Chương 43: Chuyện xưa sao đuổi cho tròn được đâu
Chương 44: Bụi trần xưa dứt đoạn sầu
Chương 45: Tỉnh ra mới thực nhiệm màu là đây
Chương 46: Thần Phật chẳng sánh được nàng (H)
Chương 47: Quỷ con lại dám hại chàng Quỷ Vương
Chương 48: Linh thông bày kế cứu chàng
Chương 49: Cuối cùng đến lúc đôi đàng chia ly
Chương 50: Vì người gan nát xá gì
Chương 51: Mến yêu là những phút giây nhớ thầm
Chương 52: Vạn hoa riêng một đóa tâm
Chương 53: Tiên trần độ cả ác quỷ lầm than
Chương 54: Ngón sa vào động tiên nhan (H, Bị nam nhân ép buộc phải tự tay vọc b.í.m nhỏ)
Chương 55: Tình ý mê mải miên man chẳng rời (H, Tiểu cô nương thích tận mắt nhìn mình bị nam nhân nện ra sao)
Chương 56: Chia chia hợp hợp ở đời
Chương 57: Ngoại truyện 0.5: Thời niên thiếu
Chương 58: Nhầm trao hôn lễ một lời lỡ duyên
Chương 59: Thiếp hồng cháy rụi ưu phiền
Chương 60: Lòng chàng trót đã gây nên lụy nàng
Chương 61: Chuyện xưa nay đã lỡ làng
Chương 62: Dỗ dành sao được nàng nguôi giận hờn
Chương 63: Nay người thân cận lại hơn
Chương 64: “Đồ gian phu xấu hơn ma quỷ này!”
Chương 65: Gặp chú Năm Lạng chốn đây (H, Tiểu cô nương say rượu, muốn Đông thúc tự tuốt cho mình xem)
Chương 66: Buông lời ong b.ư.ớ.m trêu ngay oanh vàng (H, Đóng vai hỏi tiểu cô nương: mã phu chơi sướng, hay là cô gia chơi sướng)
Chương 67: Chẳng cầu hầu tước công danh, Chỉ mong ôm được Huyền Oanh vào lòng
Chương 68: Ngoại truyện 1: Trời ban duyên đẹp chỉ hồng
Chương 69: Ngoại truyện 2: Cùng nhau chúc phúc tân hôn vui vầy
Chương 70: Ngoại truyện 3: Động phòng hoa chúc đêm nay (H, Bị nam nhân đ.â.m vào lút cán, có ảo giác như thể bụng dưới gồ lên hình dáng gậy gộc của hắn)
Chương 71: Ngoại truyện 4: Đêm xuân đáng giá thật hay ngàn vàng (H, Bị nam nhân cắm vào từ phía sau, ra sức nắc hông đến mức không kiềm chế nổi)
Chương 72: Ngoại truyện 5: Phu thê chung một nỗi lòng
Chương 73: Ngoại truyện 6: Tương tư quấn quýt ở trong tim mình
Chương 74: Ngoại truyện 7: Ái ân ngập cõi dục tình (H, Bị nam nhân c.h.ị.c.h b.í.m, tùy ý bắt nạt trong thùng tắm)
Chương 75: Ngoại truyện 8: Biển yêu dậy sóng cuộn mình trào dâng (H, Nắm tay tiểu cô nương móc b.í.m của nàng)
Chương 76: Ngoại truyện 9: Tình yêu nào có chia phân, Đã yêu trọn vẹn chẳng lìa tấc gang. (H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầm Huyền Oanh
Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...