Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầm Huyền Oanh – Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào

Hầm Huyền Oanh

Tác giả: Phượng Tê Đường Tiền
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Đông đưa bức thư tống tiền do chính tay tiểu cô nương viết cho Lục Hành, rồi dưới ánh mắt dõi theo của đám hộ vệ, hắn vênh váo bưng khay cơm nóng hổi vừa được hâm lại mà đi mất.

“Đông gia gặp chuyện vui gì thế nhỉ, trông hắn phấn khởi quá vậy?” Bà đầu bếp ló đầu ra tò mò hỏi, hễ Đông gia vui là y như rằng trong miệng lại ngân nga câu hát.

“Không phải đã làm chuyện gì xấu, thì cũng là đang chuẩn bị làm chuyện xấu.” Lục Hành, người đã quá hiểu bản tính của chủ tử nhà mình, đáp lời.

Khi nam nhân quay lại phòng, Diệp Oanh Đoàn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi như lúc hắn rời đi, hai tay nàng khép nép đặt trên đầu gối, ngồi ngây ra đó.

Khi trông thấy hắn… và khay thức ăn trên tay hắn, đôi mắt nàng sáng rực lên trong chốc lát. Phản ứng ấy quả thực giống hệt tiểu Oanh Nhi mà Hạ Đông nhặt được ngày trước. Chỉ khác là sinh linh bé bỏng kia sẽ líu ríu nhảy vào lòng bàn tay hắn mổ từng hạt gạo, còn tiểu cô nương đây chỉ dám lén nuốt nước bọt, mặc cho bụng réo ùng ục.

Diệp Oanh Đoàn dán mắt không rời vào đồ ăn, nàng biết thế này là thất lễ lắm, nhưng quả thực nàng đã đói lả đi rồi. Một ngày xảy ra quá nhiều chuyện, nào là bị bắt cóc, lại còn bị tên ngông cuồng kia buông lời trêu ghẹo, dọa nạt hết lần này đến lần khác.

Tên ngông cuồng cố tình giơ tay cao lên, thấy đầu nàng cũng ngước lên theo, hắn liền khoái chí cười phá lên.

Nhận ra mình lại bị trêu chọc lần nữa, Diệp Oanh Đoàn ấm ức. Sao lòng dạ một người lại có thể xấu xa đến thế chứ.

Cho ăn no rồi trêu tiếp, Hạ Đông tốt bụng nghĩ thầm, đoạn định đặt khay đồ ăn xuống. Tiểu cô nương ấm ức thì ấm ức, nhưng vẫn phối hợp định dọn giấy bút trên bàn đi.

“Không cần dọn vội.” Hạ Đông đặt thức ăn xuống trước mặt nàng, còn mình thì cầm lấy giấy bút, giữ thân bút bằng một tư thế trông hết sức vụng về, dường như định vẽ vời gì đó. “Nàng ăn đi.”

Diệp Oanh Đoàn nào có hơi sức đâu mà để tâm xem hắn định vẽ gì, nàng bưng bát và vội mấy đũa cơm trắng, rồi mới khoan khoái thưởng thức đồ ăn kèm.

Thức ăn trong sơn trại không nói là thô thiển, nhưng cũng chẳng hề tinh xảo, chỉ có vài món rau xào giản dị, trứng chiên ớt xanh, cùng một bát trứng hấp nhỏ rắc thêm ít lạp xưởng vụn.

Cái gọi là nề nếp, thường đã khắc sâu vào tận xương tủy.

Tiểu cô nương ăn có phần gấp gáp, miệng nhỏ xinh cứ nhai không ngớt, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề khiến người ta cảm thấy khó coi. Mái tóc nàng rối bù, miệng đang gắp một cọng cải xanh, lại vì món trứng hấp còn nóng hổi mà phồng má thổi phù phù.

Trông hệt như một tiểu tiên tử bị đày ải xuống trần gian chịu khổ. Hạ Đông thầm nghĩ mà chẳng mảy may áy náy, hoàn toàn quên mất rằng chính hắn là kẻ đã gây ra mọi khổ ải này.

“Cũng không kén ăn nhỉ.” Hạ Đông thấy nàng ăn sạch sành sanh, bèn ngừng cây bút đang vẽ vời trong tay.

Ăn chỉ nên no bảy phần, đây là quy tắc mà ma ma đã dạy, nàng phải giữ sự đoan trang của một tiểu thư khuê các.

Diệp Oanh Đoàn vừa ăn no bụng, niềm vui còn chưa kịp nhen nhóm đã lại bị nam nhân kia buông lời trêu chọc.

“Ăn cũng không ít đâu nhỉ. Mười ngày, phải ngốn của lão tử đây bao nhiêu bạc?”

“Chẳng biết tiền chuộc có đủ trả tiền cơm không nữa.”

“Haiz, bắt cóc người ta mà lại thành ra lỗ vốn, chuyện này mà đồn ra ngoài thì lão tử đây còn mặt mũi nào lăn lộn trên chốn giang hồ nữa.”

Hạ Đông cứ nói một câu, vành tai Diệp Oanh Đoàn lại đỏ thêm một phần, đến cuối cùng, ngay cả cần cổ thon cũng ửng lên một màu hồng phấn.

“Ngài đang vẽ gì vậy?” Diệp Oanh Đoàn không tài nào chịu nổi nữa. Tên nam nhân trước mắt này, e là trong bụng chỉ toàn ý đồ xấu xa chứ chẳng có gì tốt đẹp.

Chẳng hiểu vì sao, chỉ sau một bữa cơm, tiểu cô nương dường như đã bớt sợ hắn đi nhiều.

Nàng lại còn dám lân la bắt chuyện, đúng là chẳng có chút lòng cảnh giác nào. Hạ Đông thầm chê bai, nhưng miệng lại vênh váo đáp: “Không phải vẽ vời, là ghi sổ sách.”

Hắn cũng thích tiểu cô nương bắt chuyện với mình, để cho qua khoảng thời gian nhàm chán.

Nói rồi, Hạ Đông lại cầm tờ giấy huơ huơ trước mặt nàng, bồi thêm một câu: “Nè, gấp lại là thành quyển sổ nợ rồi đấy.”

Diệp Oanh Đoàn vừa nghe thấy hai chữ “sổ sách”, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng kỳ quái, nàng “soạt” một tiếng giật lấy tờ giấy, lật qua lật lại xem xét kỹ càng. Bên trên, ngoài mấy đường kẻ ngang dọc xiên vẹo, thì chỉ toàn là những vệt mực to nhỏ, hình thù kỳ dị, còn chẳng ra hồn bằng hình con rùa mà nàng thầm vẽ lên chiếc mặt nạ của nam nhân.

“Thế nào?” Hạ Đông đắc ý xoay xoay cây bút.

Với tính cách yểu điệu của tiểu cô nương này, chắc hẳn nàng sẽ lí nhí khen hắn vài câu, tuyệt đối không làm hắn mất mặt đâu.

Thế nhưng, đáp lại Hạ Đông lại là một tiếng “rầm” vang dội. Diệp Oanh Đoàn đập mạnh tờ giấy xuống bàn, lực mạnh đến nỗi khiến bát đũa rung lên loảng xoảng. Tiểu cô nương dồn hơi xuống đan điền, tiếng hét vang trời dậy đất.

“Thứ của nợ này mà gọi là sổ sách á?!”

Lòng bàn tay Diệp Oanh Đoàn đỏ ửng. Nàng tiện tay chùi vội vào váy để xua đi cảm giác tê rần, rồi dứt khoát lấy một tờ giấy mới, kẻ hàng, ghi tiêu đề, khung sườn rõ ràng, mục nào ra mục nấy.

Lại một tiếng hét nữa, tiểu cô nương giơ thẳng tờ giấy đập vào mặt nạ của nam nhân.

“Thế này mẹ nó mới gọi là sổ sách chứ!”

Hét liền hai câu xong, Diệp Oanh Đoàn hai tay chống nạnh, thở hồng hộc.

Tờ giấy khẽ khàng rơi xuống đất. Hạ Đông lúc này mới hoàn hồn. Hắn nhặt lên xem lướt qua, gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ đã ngập tràn ý cười. Nụ cười này không còn là kiểu cười ngoài mặt như trước, mà là nụ cười thật sự, ánh lên từ tận đáy mắt.

Tục ngữ có câu, con thỏ bị dồn đến đường cùng thì cũng phải cắn người.

Chỉ là Hạ Đông thật sự không ngờ, tiểu cô nương trước mắt lại “cắn trả” nhanh đến vậy. Trước đó hắn trêu chọc thế nào cũng chỉ bị mắng là “đồ ngông cuồng”, vậy mà giờ đây, chỉ một quyển sổ sách cỏn con lại khiến nàng văng tục.

“Đoan trang, đoan trang nào.” Hạ Đông làm một động tác chắp tay xin tha đầy khoa trương.

Nếu là ngày thường, tiểu cô nương chắc chắn đã xấu hổ đến mức dậm chân, hối hận vì sao mình lại có thể thốt ra những lời lẽ thô thiển như vậy. Nhưng lúc này, chuyện lại liên quan đến lĩnh vực mà nàng đã học hỏi từ nhỏ, là một vấn đề vô cùng hệ trọng.

Mẫu thân của Diệp Oanh Đoàn vốn tinh thông tài kinh doanh buôn bán. Từ nhỏ tiểu cô nương đã quấn quýt bên mẹ, mưa dầm thấm lâu. Trong khi các tiểu thư nhà khác dành thời gian học thêu thùa, thì nàng đã dùng hết để học ghi sổ sách.

Ban đầu chỉ là muốn học theo mẫu thân, sau này lại hoàn toàn say mê, không phải vì tiền bạc, mà chỉ đơn giản là yêu thích cái cảm giác được tính toán, sắp xếp mọi thứ. Chỉ tiếc rằng, sau khi Diệp mẫu qua đời, phụ thân nàng đã lấy cớ “nữ tử không có tài mới là đức hạnh” để quản giáo, nghiêm cấm Diệp Oanh Đoàn bén mảng đến các cửa tiệm.

Thỉnh thoảng, tiểu cô nương muốn lấy sổ sách ra tính toán luyện tập, đều phải nhờ nha hoàn canh chừng để lén lút làm trong phòng.

Bởi vậy, khi đối mặt với mấy nét chữ như gà bới của Hạ Đông, phản ứng khác thường của Diệp Oanh Đoàn cũng là điều dễ hiểu.

Trong thâm tâm mỗi người đều có một chiếc vảy ngược, là nơi mà người ngoài không thể dễ dàng chạm đến.

Cơn giận trong lòng dần lắng xuống, Diệp Oanh Đoàn ngồi xuống, cất giọng thỏ thẻ giải thích: “Sổ sách phải ghi theo lối này, gồm thời gian, vật phẩm và số lượng, cả ba thứ đều không thể thiếu một. Còn phải phân rõ xuất nhập, tức là nhập vào hay rút ra.” Nàng sợ nam nhân không hiểu, nên giảng giải vô cùng cặn kẽ.

Chà, tiểu cô nương này cũng có hai bộ mặt đấy chứ.

“Ta viết cả rồi mà.” Hạ Đông trải tờ giấy vẽ ngoằn ngoèo như bùa ma vẽ quỷ của mình ra, chỉ vào một chỗ rồi nói: “Ngày mười bốn tháng này: ngô, một trăm gánh.”

Diệp Oanh Đoàn nhìn theo hướng ngón tay hắn, chỉ thấy một vệt mực lớn bị khuyết một góc nhỏ, bên cạnh là một đống vệt mực con con, cùng mười gạch dọc.

“Đây là…” Tiểu cô nương ngập ngừng.

“Trăng rằm ngày mười lăm thì tròn, nên ngày mười bốn ta vẽ vầng trăng khuyết một chút. Hạt ngô ta vẽ trông cũng giống lắm chứ, phải không? Mấy tiệm mua hàng toàn lấy cả mấy chục gánh một lần, dùng vạch để ghi lại số chục thì cũng không thể nhầm được.”

Sự ngập ngừng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm xúc khác. Diệp Oanh Đoàn cầm lấy cuốn sổ sách độc nhất vô nhị của Hạ Đông một lần nữa. Sau khi nghe nam nhân giải thích, những nét vẽ nguệch ngoạc kia bỗng trở nên ngăn nắp, rõ ràng trong mắt nàng.

Nam nhân không biết chữ, nên mới dùng cách nguyên thủy và đơn giản nhất để ghi chép. Những phương pháp đã bị người đời vứt bỏ, lãng quên ấy, vậy mà nàng, một người học rộng biết nhiều, lại trở nên ngông cuồng và nông cạn, đến mức thốt ra những lời ngạo mạn như thế. Diệp Oanh Đoàn xấu hổ vô cùng: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi làm gì.” Một tiếng xin lỗi của người ta khiến Hạ Đông ngơ ngác chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

“Sổ sách của ngươi rất tốt.” Diệp Oanh Đoàn ỉu xìu, sức lực vừa hồi phục sau bữa cơm no đã tan biến sạch sẽ. Cha nói đúng lắm, nàng không nên học thuật kinh thương, hễ cứ đụng phải là mất hết lý trí, còn ra thể thống gì nữa.

“Ta vốn cũng thấy không tệ, nhưng giờ xem sổ của tiểu cô nương nàng…” Hạ Đông vừa mới được chứng kiến dáng vẻ rạng rỡ đầy sức sống của nàng, giờ lại thấy người ta ủ rũ, mất hết cả thần sắc.

Vẫn chưa đã nghiền mà, hắn vẫn còn đang mải mê thưởng thức lại cái giọng điệu chửi bậy của tiểu cô nương đấy.

Đông gia, ngài nói xem ngài có hèn không cơ chứ?

“Hay là trong mười ngày này nàng giúp ta ghi sổ đi, coi như trừ vào tiền cơm.” Hạ Đông vỗ đét một cái vào bàn tay to lớn, giọng điệu quả quyết, không cho người ta một cơ hội nào để từ chối.

——

[Tiểu cô nương suy đi tính lại: Ta thế này có được coi là bị bán đi rồi mà vẫn phải giúp người ta đếm tiền không?]

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Trên núi có sơn trại thổ phỉ
Chương 2: Chàng thủ lĩnh tên gọi Hạ Đông
Chương 3: Sóng ngầm trỗi dậy bấy lâu
Chương 4: Bỗng nghe oanh hót một câu vút trời
Chương 5: Chó lang khó nhận mặt người
Chương 6: Mười ngày duyên giấy cười vui buộc vào
Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào
Chương 8: Vui buồn thay đổi thoáng qua trong đời
Chương 9: Tình lầm lỡ đến vậy thôi
Chương 10: Người cười mà ngó lệ rơi bên này
Chương 11: Hiếm khi chung một lòng này
Chương 12: Dưới chân xao xuyến nảy thành nét thơ
Chương 13: Sắc xuân len lỏi vào mơ (Cọ chân H, tình tiết mấp mé)
Chương 14: Cùng nhau qua lại sợ bao tháng ngày
Chương 15: Người hiền dễ gặp đắng cay
Chương 16: Ấm nồng mật ngọt cầm tay không rời
Chương 17: Giọng khàn cất tiếng gọi người
Chương 18: Vung đao che chắn một trời hiểm nguy
Chương 19: Âm mưu dần hiện lâm ly
Chương 20: Tình yêu nào biết tại vì cớ sao
Chương 21: Áo chàng sưởi ấm thân lao (H, Kẹp áo khoác ngoài của thúc cọ b.í.m, ngây ngây dại dại quyến rũ hắn làm mình)
Chương 22: Ngón chàng khơi dậy khát khao trong lòng (H, Ngón tay nghịch b.í.m, dạy tiểu cô nương nói lời tục tĩu)
Chương 23: Lưỡi hôn sâu thẳm tim hồng (H, Đổi việc cho thúc ngắm b.í.m nhỏ, muốn thấy dung nhan hắn, nào ngờ ăn cú lừa)
Chương 24: Mà lòng quân tựa mênh m.ô.n.g khó lường
Chương 25: “Gian phu” hóa đã tỏ tường
Chương 26: Nàng đau một, dạ chàng thương mười phần
Chương 27: Tình yêu sao giấu được thân, Quẩn quanh rồi cũng lại gần bên nhau
Chương 28: Môi răng quyện ngọt ngào sâu
Chương 29: Sắc nam làm dạ đớn đau vì tình
Chương 30: Lần đầu gặp Ngũ Lạng huynh (H nhẹ, L.i.ế.m xong ngón tay nam nhân, lại gặp lão nhị của hắn)
Chương 31: Đuôi đầu nối kết thành hình một khuôn (H, Tư thế 69, nước d.â.m làm bẩn mặt nạ nam nhân)
Chương 32: Đường xa dò bước vẫn luôn (H, Đầu khấc lút cửa mình, tiểu cô nương bị bắn vào trong)
Chương 33: Dắt nàng đến chốn đệ huynh sum vầy
Chương 34: Diệp Hạ tên mới từ đây
Chương 35: Cưỡi kề ngực áp những ngày gần bên (H, Cưỡi trên đùi nam nhân cọ b.í.m, bị hắn sờ v.ú)
Chương 36: Năm trừ hai hẳn khó quên (H, Bị nam nhân nói nước d.â.m là vị thuốc dẫn, tiếp tục chữa trị căn bệnh bất lực cho hắn)
Chương 37: Dụ thỏ non dại bước lên bẫy lồng
Chương 38: Tìm tiên giữa chốn núi đồng
Chương 39: Rồng đen lại vờn thỏ hồng ngây thơ (H, Quỳ gối dùng ngực hầu hạ nam nhân)
Chương 40: Say mê lầm lạc đến giờ (H, Cắn đầu v.ú của thúc, dùng b.í.m nhỏ nện hắn, xem nam nhân như dã thú)
Chương 41: Cười vui sắp đặt mưu cơ sẵn sàng
Chương 42: Rửa tay nấu bát canh ngon
Chương 43: Chuyện xưa sao đuổi cho tròn được đâu
Chương 44: Bụi trần xưa dứt đoạn sầu
Chương 45: Tỉnh ra mới thực nhiệm màu là đây
Chương 46: Thần Phật chẳng sánh được nàng (H)
Chương 47: Quỷ con lại dám hại chàng Quỷ Vương
Chương 48: Linh thông bày kế cứu chàng
Chương 49: Cuối cùng đến lúc đôi đàng chia ly
Chương 50: Vì người gan nát xá gì
Chương 51: Mến yêu là những phút giây nhớ thầm
Chương 52: Vạn hoa riêng một đóa tâm
Chương 53: Tiên trần độ cả ác quỷ lầm than
Chương 54: Ngón sa vào động tiên nhan (H, Bị nam nhân ép buộc phải tự tay vọc b.í.m nhỏ)
Chương 55: Tình ý mê mải miên man chẳng rời (H, Tiểu cô nương thích tận mắt nhìn mình bị nam nhân nện ra sao)
Chương 56: Chia chia hợp hợp ở đời
Chương 57: Ngoại truyện 0.5: Thời niên thiếu
Chương 58: Nhầm trao hôn lễ một lời lỡ duyên
Chương 59: Thiếp hồng cháy rụi ưu phiền
Chương 60: Lòng chàng trót đã gây nên lụy nàng
Chương 61: Chuyện xưa nay đã lỡ làng
Chương 62: Dỗ dành sao được nàng nguôi giận hờn
Chương 63: Nay người thân cận lại hơn
Chương 64: “Đồ gian phu xấu hơn ma quỷ này!”
Chương 65: Gặp chú Năm Lạng chốn đây (H, Tiểu cô nương say rượu, muốn Đông thúc tự tuốt cho mình xem)
Chương 66: Buông lời ong b.ư.ớ.m trêu ngay oanh vàng (H, Đóng vai hỏi tiểu cô nương: mã phu chơi sướng, hay là cô gia chơi sướng)
Chương 67: Chẳng cầu hầu tước công danh, Chỉ mong ôm được Huyền Oanh vào lòng
Chương 68: Ngoại truyện 1: Trời ban duyên đẹp chỉ hồng
Chương 69: Ngoại truyện 2: Cùng nhau chúc phúc tân hôn vui vầy
Chương 70: Ngoại truyện 3: Động phòng hoa chúc đêm nay (H, Bị nam nhân đ.â.m vào lút cán, có ảo giác như thể bụng dưới gồ lên hình dáng gậy gộc của hắn)
Chương 71: Ngoại truyện 4: Đêm xuân đáng giá thật hay ngàn vàng (H, Bị nam nhân cắm vào từ phía sau, ra sức nắc hông đến mức không kiềm chế nổi)
Chương 72: Ngoại truyện 5: Phu thê chung một nỗi lòng
Chương 73: Ngoại truyện 6: Tương tư quấn quýt ở trong tim mình
Chương 74: Ngoại truyện 7: Ái ân ngập cõi dục tình (H, Bị nam nhân c.h.ị.c.h b.í.m, tùy ý bắt nạt trong thùng tắm)
Chương 75: Ngoại truyện 8: Biển yêu dậy sóng cuộn mình trào dâng (H, Nắm tay tiểu cô nương móc b.í.m của nàng)
Chương 76: Ngoại truyện 9: Tình yêu nào có chia phân, Đã yêu trọn vẹn chẳng lìa tấc gang. (H)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầm Huyền Oanh
Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Bán thân tiền tính thế nào
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...