Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 9

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bữa tối

ở nhà họ Trử đông đủ tất cả mọi người, trừ gia đình nhà anh cả.

Nhà họ

Trử bây giờ chỉ thiếu trẻ con, điều này khiến cho bà Trử vô cùng bất mãn. Trử

Minh Tử là đứa bé được ông Trử nhận nuôi, hơn nữa lại không phải ở độ tuổi mà

bà Trử mong muốn. Nhà anh cả có một đứa con gái, nhưng anh ấy lại sống ở tỉnh

khác, vì thế cháu gái cũng không được ở bên cạnh bà nội. Anh hai thì chẳng mong

được gì, đã ngoài ba mươi tuổi đầu rồi mà vẫn chưa có bạn gái, có hy vọng nhất

vẫn là cậu con trai thứ ba. Sau khi kết hôn tưởng rằng năm tiếp theo sẽ sinh

cho bà một đứa cháu mập mạp, nhưng đã hai năm trôi qua mà vẫn chẳng có động

tĩnh gì, bà làm sao mà không lo cho được?

Thông

tin hôm đó ở nhà họ Kiều, Trử Tụng đồng ý sinh con đã truyền tới tai bà Trử, bà

đương nhiên rất vui mừng. Gặp lại Kiều Ưu Ưu bà cũng không dùng những lời nói

“đả kích” nữa mà ân cần hỏi thăm, hơn nữa còn cho cô rất nhiều đồ tẩm bổ.

Cả nhà

được ngồi ăn cùng với nhau nên trong lòng bà Trử rất vui, bà rất nhớ Trử Tụng

và Trử Dương tuy nhiên hễ cứ nhìn thấy họ là bà lại tỏ ra không hài lòng. Trử

Tụng ở cách bà quá xa, hai mẹ con thường xuyên không gặp mặt, còn Trử Dương thì

đỡ hơn vì anh đóng quân ở ngoại ô Bắc Kinh, nhưng việc anh không có bạn gái lại

làm cho bà vô cùng sốt ruột.

Bà Trử

kéo Kiều Ưu Ưu ra ngồi cạnh bà, vừa ăn vừa dặn dò cô thứ gì nên ăn nhiều, thứ

gì tính hàn tốt nhất không nên ăn, bà dồn hết sự quan tâm vào cô mà bỏ qua luôn

hai người con trai khó khăn lắm mới được trở về nhà của mình.

“Mẹ à,

Ưu Ưu phải giữ dáng nên những gì mẹ nói cũng vô dụng thôi.” Trử Tụng vừa gắp

xương cá ra vừa lãnh đạm nói, lời nói của anh như có chứa ẩn ý gì bên trong.

Bà Trử

nheo mắt nhìn Kiều Ưu Ưu, bà đoán ngay ra hình như hai đứa này đang cãi nhau

thì phải. “Con không có ở nhà nên cũng chẳng có tác dụng gì, mẹ mà là mẹ đẻ của

Ưu Ưu thì nhất định mẹ sẽ bắt hai đứa ly hôn ngay.”

Lời nói

vừa dứt thì cả bàn im lặng như tờ. Trử Tư suýt chút nữa cắn vào lưỡi mình, Trử

Minh Tử đang nói chuyện vui vẻ với Trử Dương nghe bà Trử nói xong liền vội vàng

im lặng, tập trung ăn. Còn Trử Tụng, vốn tưởng rằng đã gắp hết xương cá ra rồi

lại bị mắc trúng xương cá, anh ho dữ dội, cuối cùng cái xương vẫn không chịu ra

nên anh chỉ còn cách nuốt một miếng cơm thật to. Ngay đến ông Trử nghe xong

cũng buông đũa xuống.

Bà Trử

như người ở ngoài cuộc, không hề để ý tới lời nói như bom nổ của mình, cũng

chẳng để ý xem có phải bà vừa khiến một số người nổ tung hay không, bà thản

nhiên múc một bát canh đặt trước mặt Kiều Ưu Ưu, dặn cô phải uống nhiều canh,

còn nói cô gầy quá nên cơ thể bị suy nhược.

Kiều Ưu

Ưu im lặng ăn cơm, ở Trử gia, cô luôn giữ hình tượng người con dâu ngoan hiền,

chưa bao giờ cãi nhau với Trử Tụng và là một người vợ tốt trong mắt mọi người.

Nhưng thực tế cô sớm đã thu phục được Trử Tụng, chỉ là anh có sức chịu đựng quá

tốt nên hoàn toàn không có phản ứng gì. Nếu không bởi hai từ “ly hôn” mà bà Trử

nói thì anh chắc chắn sẽ không bị mắc phải xương cá.

“Ưu Ưu,

bố con dạo này có khỏe không? Lâu lắm rồi bố không gặp bố con.”

“Gần

đây sức khỏe của bố con rất tốt ạ, bố cứ yên tâm.”

Bố đẻ

của Kiều Ưu Ưu và bố của Trử Tụng là bạn bè đã nhiều năm, nhưng vì lí do sức

khỏe nên ông đã nghỉ hưu sớm, hàng ngày ông ở nhà trồng hoa, nuôi mèo và đánh

cờ với mấy bác hàng xóm, hoặc đi đánh golf dành cho người già.

“Công

việc của con vẫn thuận lợi chứ?”

“Vâng,

vẫn tốt ạ.” Kiều Ưu Ưu ngoan ngoãn cười đáp.

Ông Trử

gật đầu, chuyển chủ đề “quan tâm” sang Trử Tụng.

“Ngày

mai con trở về quân ngũ hả?”

“Vâng!”

Khó khăn lắm Trử Tụng mới nuốt được cái xương cá vào bụng, ngẩng cổ uống không

ít nước.

Ông Trử

thấy sắc mặt vợ thay đổi không ít bèn vội vàng dặn dò Trử Tụng: “Đừng có đi lâu

quá mà không có tin tức gì, nhớ gọi điện cho mẹ con thường xuyên.”

Trử

Tụng gật đầu, cười nịnh với bà Trử, “mẹ à, mỗi ngày con sẽ gọi điện cho mẹ một

lần, làm cho mẹ phát chán con thì thôi.”

Trử

Tụng không biết nói gì nữa, cười với bà Trử rồi quay đầu sang nháy mắt với Trử

Tư, anh hiểu ngay bèn tiếp lời: “Phải rồi, còn tiền ăn tháng này, mọi người lấy

tiền ra nộp nào, bố mẹ không thể nuôi không đâu, nhanh lên.”

“Im

mồm!” Bà Trử vừa quay đầu lại nhìn một cái là Trử Tư lập tức gắp thức ăn. Bà

quay sang Trử Tụng dặn dò rất nghiêm túc, mà thực ra là bà đang ra lệnh: “Mẹ đã

nói rõ rồi đấy, nghe hay không thì tùy con, nhưng mẹ rất nghiêm túc đấy. Năm

nay sắp qua rồi thì không nói, trong năm sau con phải cho mẹ được bế cháu, nếu

con không muốn mẹ sống thoải mái thì con cũng đừng mong được yên ổn!”

Kiều Ưu

Ưu nắm chặt đôi đũa trên tay, chỉ sợ không để ý sẽ đánh rơi xuống đất mất. Cũng

may là bà Trử không biết Kiều Ưu Ưu phản đối chuyện có con, chứ nếu không bà

chắc chắn sẽ đá cô từ trên ghế xuống đất.

“Bà

nội, cháu cũng là cháu gái của bà mà, bà không thể kì thị tuổi của cháu quá

lớn.” Trử Minh Tử chớp mắt nói có chút ấm ức.

Trử Tư

gõ cốc, vui vẻ tiếp lời: “Bà nội cháu không phải là kì thị tuổi tác của cháu,

mà chính là kì thị cháu.”

Trong

chốn hậu cung của nhà họ Trử thì Trử Minh Tử là người đứng đầu, cô gái hai mươi

tuổi, cao 1m74.

“Bà nội

không phải là kì thị cháu hay là tuổi tác của cháu...” Ưu Ưu nói ghé sát vào

tai anh nói nhỏ: “Giới tính.”

Giọng

nói rất nhỏ nhưng Trử Dương vẫn nghe thấy được, anh nheo mày, Trử Tư mặt mày

xanh lại.

“Hai

đứa đừng có thì thầm to nhỏ nữa, đợi tí nữa tôi sẽ giải quyết nốt chuyện hai

đứa.” Bà Trử thay ông Trử tiếp tục “quan tâm” Trử Dương. Vẫn là giọng nói không

hài lòng trút giận lên con trai: “Thời hạn một năm cũng được dành cho con,

trong năm sau phải cưới vợ, đừng nói với mẹ là con không có thời gian rảnh rỗi,

Trử Tụng nó còn kết hôn được thì tại sao con lại không thể? Vẫn là câu nói đó,

nếu con không muốn mẹ sống thoải mái thì con cũng đừng mong được yên ổn!”

Trử

Dương không trả lời khiến bà Trử rất không vui, bà đập bàn cao giọng hỏi: “Con

nghe rõ chưa?”

“Vâng!”

“Vâng?

Lại muốn gạt mẹ à? Mẹ đã chọn giúp con một cô gái rất tốt, ngày mai con tranh

thủ đi gặp nhé!”

“Vâng!”

Tính

khí Trử Dương vẫn như vậy, nói nhiều hơn một từ sẽ là lãng phí, dù có là con

trai của mình đi nữa thì bà Trử cũng chẳng có cách nào thay đổi. Lời nói dù có

tốt đẹp tới đâu đi chăng nữa nếu không thích thì cũng chả có tác dụng gì.

Kiều Ưu

Ưu liếc mắt sang bên cạnh, hạ giọng nói với Trử Tụng: “Anh thấy chưa, là em đã

cứu anh ra khỏi biển lửa, nếu không bây giờ chắc người bị mắng sẽ là anh.”

“Vậy em

làm người tốt thì làm cho tới cùng đi, nhân tiện sinh cho anh một thằng con

trai.”

Kiều Ưu

Ưu nghiêng người trở lại không trả lời anh, cô thực sự chưa chuẩn bị tinh thần

có con nhưng cô cũng không nói thêm gì nữa, dù sao Trử Tụng cũng sắp phải đi

rồi, một lần đi của anh cũng đến nửa năm hoặc mười tháng, hơn nửa năm trôi qua

họ cũng chỉ gặp nhau không tới hai ngày, chẳng dễ gì mang thai được. Đứa trẻ ra

đời còn phải có cả thiên thời địa lợi nhân hòa!

Trử Tư

cúi đầu cười thầm, đây chính là hậu quả của việc họ không quan tâm đến nhà cửa

trong thời gian dài. Nhưng anh không ngờ một giây sau chính anh cũng bị ngọn

lửa kia tìm tới.

“Còn

con, Trử Tư, con đừng có ở đó mà vênh mặt đắc ý, mẹ cảnh cáo con, con bỏ ngay

những tật xấu của con đi, sống yên ổn cho mẹ được nhờ, nếu có chuyện gì xảy ra

mà đến tai mẹ thì mẹ sẽ đích thân đập luôn cái “xe ba bánh” của con đấy.”

“Xe ba

bánh” là tên của chiếc xe mà bà Trử tặng cho Trử Tư, nhưng đó là một chiếc xe

thể thao hình phẳng, giống như nằm dính sát xuống mặt đất, nên mới gọi là “xe

ba bánh”. Từ lần đầu tiên Trử Tư lái chiếc xe về nhà bà đã không hài lòng, nên

đã ra lệnh cho anh khi về nhà thì không được lái chiếc xe đó.

Bà Trử

như vừa ăn phải thuốc súng, trừ phu quân của mình ra thì nhìn ai là mắng đấy.

Ông Trử cũng cảm thấy các con tụ tập lại ăn uống thật chẳng dễ dàng gì, nên nói

những câu vui vẻ một chút, nhưng những lời này ông cũng chẳng nói ra nữa.

Mọi

người đều nhất trí cho rằng: Tính khí nóng nảy của bà Trử là do bà được ông Trử

chiều quá nên quen. Từ ngày họ bắt đầu nhớ được mọi chuyện thì chưa bao giờ họ

nhìn thấy ông Trử đỏ mặt tức giận với bà, cãi nhau lại càng không. Từ trước tới

nay dù bà Trử có tức giận thế nào đi chăng nữa thì ông Trử cũng rất ân cần dỗ

dành và khuyên nhủ. Đây là một ví dụ sống, một bài học thực tế cho chúng ta

thấy không nên cưng chiều bà xã quá mức!

*

Sau bữa

cơm tối, Kiều Ưu Ưu và Trử Tụng ngồi một lúc rồi lái xe về nhà. Trên đường về

nhà họ đi qua nơi làm việc của Kiều Ưu Ưu, trong lúc đợi đèn đỏ, Kiều Ưu Ưu

theo thói quen quay lại nhìn. Trử Tụng thấy thế vô cùng khó chịu, anh nói: “Chỉ

là một tòa nhà xấu xí như cái quần cộc có gì đáng nhìn đâu.”

“Vẫn

còn đẹp hơn anh.”

Trử

Tụng nghiêng người qua, hướng mắt về phía cô đang nhìn, sau đó anh nói nhẹ vào

tai cô: “Em biết là anh không mặc quần cộc mà.”

Kiều Ưu

Ưu nhăn mặt, đẩy anh xa ra: “Trử Tụng có phải anh sắp phải đi nên tâm trạng

phấn khích gấp bội không?”

Trử

Tụng nhún vai, khởi động xe băng qua ngã tư. Không khí đang vui vẻ bỗng chỉ vì

một câu nói mà khiến nhiệt độ trong xe trở nên lạnh lẽo như ở bên ngoài. Bản

thân Kiều Ưu Ưu cũng không lí giải nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sau khi

kết hôn đây là khoảng thời gian hai người ở bên nhau nhiều nhất, nhưng giờ họ

lại không thể giống như trước kia, dù có cười nói, mắng mỏ nhau thế nào thì

cũng chẳng xảy ra chiến tranh lạnh bao giờ. Nhưng giờ đây, ở giữa họ hình như

đang dựng nên một lớp băng mỏng. Đây có phải là sự khác biệt giữa bạn bè và vợ

chồng không? Những người hiểu nhau chưa chắc đã yêu nhau, mà những người yêu

nhau cũng chưa chắc sẽ chờ đợi nhau.

Ánh

sáng từ đèn neon bên đường soi rọi vào khuôn mặt của hai người họ, lúc sáng lúc

tối. Trử Tụng nghiêng đầu nhìn Kiều Ưu Ưu, môi anh mím chặt lại, bàn tay nắm

chặt vào vô lăng. Bất chợt anh kéo mạnh vô lăng rồi giảm tốc độ ghé sát vào lề

đường.

“Ưu

Ưu!”

“Ừm!”

“Chúng

ta đi dạo một lúc nhé!”

Kiều Ưu

Ưu nhìn ra bên ngoài cửa xe, gật đầu đồng ý.

Trử

Tụng đứng ở bên đường, ngắm nhìn con phố đã không còn giống như trong kí ức của

mình, trong không khí nồng nặc mùi xăng xe và khói xe. Đến vật còn thay đổi,

huống chi là người.

“Đi

thôi!” Kiều Ưu Ưu ở bên cạnh thúc giục anh.

“Đi

nào! Lâu lắm không tới đây, mỗi lần đi qua đều muốn dừng lại nhìn một chút.”

Nói xong, anh nắm lấy bàn tay Kiều Ưu Ưu, kéo cô len lỏi qua hàng xe ô tô băng

qua đường.

Hồi

nhỏ, anh thường thích tới đây đi dạo, khi đó không có nhiều nhà cao tầng, cũng

chẳng có nhiều đèn neon như bây giờ. Cứ đến mùa đông, mọi người đều mặc thật

nhiều áo giống như chiếc bánh trưng, vừa đi vừa kéo áo, miệng không ngừng phả

ra từng lớp khói trắng. Bàn tay và chóp mũi đỏ ửng lên cũng không để ý. Có rất

nhiều cách chơi khác nhau, họ nô đùa rất vui vẻ.

Trử

Tụng ngẩng cổ vừa đi vừa nhìn rất chăm chú. Anh liên tục hỏi chỗ này trước kia

là cái gì, con sư tử trưóc kia đâu mất rồi, sân vận động sao lại thay đổi thế

này? Cả chim bồ câu nữa?

Anh vẫn

còn nhớ, ngày trước có rất nhiều chim bồ câu bay qua đây, ngày đó sân vận động

mới được xây dựng nên bọn họ thường trốn ra đây xem các trận đấu. Để trốn vé,

họ đã nghĩ đủ mọi cách khác nhau, tìm ra rất nhiều đường nhỏ để có thể lách vào

bên trong.

“Chim

bồ câu đều bị anh ăn hết rồi còn đâu.” Kiều Ưu Ưu nói.

Trử

Tụng hất nhẹ cằm chỉ về hướng trước mặt: “Đi mua kẹo hồ lô đi.”

Kiều Ưu

Ưu làm mặt không thích, “anh lớn từng này rồi mà còn đòi ăn kẹo hồ lô.”

“Một câu

thôi, có mua không?”

“Sao

anh không đi?”

Trử

Tụng ngẩng cao đầu dõng dạc nói: “Không có tiền!”

“Xem

anh kìa.”

*

Đàn bà

giữ tiền, đàn ông ỷ lại vào đàn bà, tuy rằng không được hài lòng cho lắm nhưng

Kiều Ưu Ưu vẫn móc từ trong túi ra vài đồng tiền lẻ mua cho Trử Tụng một xiên

kẹo hồ lô, đưa cho Trử Tụng như dỗ trẻ con, kiễng gót chân lên vỗ vào đầu anh,

nói vô cùng hiền từ: “Ngoan, cô cho cháu xiên kẹo hồ lô nhé, sau này nếu nghe

lời thì cô sẽ đối xử tốt với cháu.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...