Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 8

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Ưu

Ưu quyết định rồi, cô sẽ tiếp tục xin nghỉ để về nhà ngủ bù!

Về đến

nhà cô cởi ngay bộ quân phục khó chịu ở trên người xuống, nghĩ tới lời nói của

bố chồng khen cô hợp với bộ quân phục, Kiều Ưu Ưu lại thở mạnh một hơi. Cũng

may đó không phải bố đẻ của cô, nếu không có khi cô đã phải vào quân đội huấn

luyện rồi cũng nên.

Trong

nhà đã chuẩn bị sẵn bữa trưa, nhưng đột nhiên lại có tiếng gõ cửa “cộc cộc”, gõ

mạnh như có thù oán gì vậy. Trử Tụng đặt đồ đạc trên tay xuống rồi ra mở cửa,

bên ngoài là một đám người.

“Ôi…

thật ngại quá, nghe nói Kiều Ưu Ưu bị ốm nên chúng tôi tới thăm, chúng tôi là

đồng nghiệp của cô ấy.” Người gõ cửa là Sở Hân Duyệt, cô vốn rất mạnh mồm nhưng

vừa nhìn thấy Trử Tụng thì sự tự tin đó hoàn toàn biến mất, giọng nói trở nên

vô cùng dịu dàng.

“Mời

vào!” Trử Tụng cười và hơi nghiêng người sang một bên để nhường chỗ cho họ bước

vào. Người đứng ở sau cùng đã tấn công thành công mọi tế bào trên người Trử

Tụng, khiến anh chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu!

“Chào

anh!” Trử Tụng lễ độ giơ tay phải ra, Tống Tử Đồng ngẩn ra một lúc rồi mới giơ

tay ra.

“Chào

anh!”

Trử

Tụng vờ cười nói: “Lâu lắm không gặp.”

Tống Tử

Đồng có chút bối rối, gượng gạo cười, “ồ, đã lâu không gặp.”

Những

người khác trong đó có Sở Hân Duyệt đều tập trung sự chú ý vào Trử Tụng, họ

không hề nhận ra điều gì khác giữa hai người bọn họ.

Kiều Ưu

Ưu từ trong phòng ngủ bước ra nhìn thấy bọn họ bỗng dưng cảm thấy hôm nay là

ngày thứ sáu. Cô nhìn thấy mấy người phụ nữ đang dồn ánh mắt về phía Trử Tụng,

trong lòng rất khó chịu, nheo mắt nói: “Ai cho mấy người đến đây?”

“A, Ưu

Ưu!” Sở Hân Duyệt chạy lại kéo tay cô, “cậu không sao chứ? Sao lại bị chấn động

não? Sao không nằm trên giường nghỉ ngơi?”

“Cậu

quan tâm đến tôi?”

“Ừ ừ!”

Sở Hân Duyệt gật đầu lia lịa.

Những

người khác cũng chạy tới vây quanh cô như một đàn ong, cuối cùng cô cũng nhìn

thấy Tống Tử Đồng. Hàng mày của Kiều Ưu Ưu nheo lại, cô tự giác quay về phía

Trử Tụng, mím chặt môi, vốn tâm trạng của anh đang rất tốt giờ bỗng dưng biến

mất hoàn toàn.

Kiều Ưu

Ưu chẳng biết tại sao bỗng dưng lại lo lắng, “tôi không sao, yên tĩnh nghỉ ngơi

vài hôm sẽ khỏe thôi. Các cậu tập trung lại tới đây làm sao mà tôi tĩnh dưỡng

được đây.”

“Ưu Ưu,

cậu bị đập đầu nên tính khí cũng nóng hơn rồi nhỉ?” Sở Hân Duyệt nói.

Trử

Tụng tiến lại gần, vẫy tay với mọi người, “mọi người ngồi tự nhiên, nhân thể ở

lại ăn trưa luôn nhé!”

“Cám

ơn!” Đàn ông đẹp trai lại nhiệt tình như vậy chả trách khiến đàn bà vui sướng.

Cũng

may nhà của Kiều Ưu Ưu cũng đủ lớn, bàn ăn cũng ngồi vừa, cô giúp việc nấu ăn

khá ngon cộng với tài ứng biến xuất sắc nên bữa trưa vốn chỉ dành cho hai người

họ sau ba mươi phút đã cho mười người ăn.

Từ đầu

tới cuối Trử Tụng đều diễn đạt vai một người chồng tốt, anh gắp thức ăn cho

Kiều Ưu Ưu, hỏi nhỏ xem cô muốn ăn gì, hết mực dịu dàng khiến mọi người trên

bàn ăn ai cũng ngưỡng mộ, trong đó có cả Tống Tử Đồng. Bữa ăn này anh cảm thấy

không một chút ngon miệng.

Vì mọi

người vội trở lại cơ quan nên vừa ăn xong bữa trưa họ liền đi luôn không dám ở

lại lâu. Trử Tụng thay Kiều Ưu Ưu tiễn họ tới bãi đỗ xe, hoàn thành xuất sắc

vai người chồng tốt.

“Ôi

lãnh đạo, sao xe anh lại bị xước vậy?”

Không

biết ai vừa kêu lên một tiếng, khiến Trử Tụng quay lại nhìn, Tống Tử Đồng nhìn

đuôi xe bị xước nói: “Hai hôm trước không cẩn thận bị quệt nhẹ.”

“Vậy

phải bắt họ đền tiền chứ!”

Tống Tử

Đồng cười, “đi thôi”, rồi quay lại nói với Trử Tụng, “vốn bọn tôi chỉ định tới

thăm Ưu Ưu nhưng lại làm phiền bắt anh và cô ấy phải đón tiếp, thật xin lỗi.”

“Không

có gì, sau này còn cần nhờ anh chăm sóc cho Ưu Ưu nhà tôi.”

“Nhất

định rồi.”

Chiếc

xe của Tống Tử Đồng lướt qua mặt Trử Tụng, anh nhìn thấy vết xước mờ kia, tới

khi xe rẽ sang hướng khác anh mới quay người đi vào thang máy.

“Xe

đen.” Hôm đó Kiều Ưu Ưu cũng nói vậy. Nhưng cô lại không nói chủ nhân của chiếc

xe đó chính là Tống Tử Đồng.

“Họ về

rồi?”

“Ừ!”

Trử Tụng thay dép, đi vào nhà vệ sinh.

Kiều Ưu

Ưu nhìn bóng anh, trên đó toát lên một khí chất “lạnh lùng vô tình.” Đây đâu

phải là người chồng tốt khi nãy? Kiều Ưu Ưu bĩu môi, anh diễn thật không tồi,

đến cô cũng bị cảm động.

Cô nhặt

một viên sôcôla có hình dạng kì quái bỏ vào mồm, nằm trên ghế mềm nhìn chằm

chằm lên trần nhà. Viên sôcôla dần tan trong miệng, vị ngọt của nó chảy xuống

cổ họng, nhưng cô lại không thấy được cảm giác thích thú như mọi lần. Trử Tụng

vì sao lại không thích ăn sôcôla? Anh ấy sao vậy? Nhìn thấy các cô gái đẹp nên

thế sao? Sao lại thay đổi nhanh thế?

“Hức!”

Kiều Ưu Ưu ngồi thẳng lên: “Cũng khó tính gớm.”

Cô chạy

nhanh vào đứng trước cửa nhà tắm, gõ cửa “cạch cạch” nhưng không thấy ai trả

lời. Rõ ràng anh đang ở trong đó, chỉ có điều anh không muốn để ý tới cô đấy

thôi.

“Trử

Tụng anh mở cửa ra! Em có chuyện cần hỏi anh. Mở cửa!” Kiều Ưu Ưu cuống lên,

tiếng đập cửa ngày càng lớn nhưng vẫn không có ai trả lời, “anh mà không mở là

em vào đấy!”

“Cạch!”

Cửa nhà

vệ sinh mở ra, Trử Tụng đứng ngay trước mắt cô, sau đó cô cảm thấy có mùi thuốc

lá xộc thẳng vào mũi. Kiều Ưu Ưu nhăn mặt theo phản xa, bịt chặt mũi, tay kia

phẩy phẩy cho bay mùi thuốc lá trong không khí, “này, anh nói xem, chiến công

hạng nhất là như thế nào?”

Trử

Tụng từ lúc vào nhà đã mang bộ mặt đưa đám, đến lúc này cũng vẫn chưa có chút

thay đổi nào.

“Em

cũng quan tâm à?”

“Vì sao

lại lập được chiến công hạng nhất? Trử Tụng anh đã làm gì vậy?” Kiều Ưu Ưu

không phải kẻ ngốc, cô biết Huân chương Quân sự hạng nhất không phải ai cũng có

thể có được. Nhẹ thì cũng phải là trọng thương, nhưng cái người ở trước mắt cô

lúc này đây lại khỏe mạnh như vậy, đến kĩ thuật trong phòng ngủ cũng đã tăng

lên, huống chi nói tới trọng thương? Từ trước tới nay đều là anh làm người khác

bị thương chứ đã từng bị thương bao giờ đâu?

“Quan

tâm tới anh à?” Trử Tụng nhướn mày.

“Anh

đừng cứ hỏi mà không trả lời em, bây giờ em đang nghiêm túc hỏi anh đấy. Mẹ có

biết không? Hay là ba bố con anh hùa lại giấu cả nhà? Nếu đã cố giấu thì tại

sao hôm nay còn bắt em tới xem nhận huân chương? Không sợ em đi mách mẹ, sau đó

bắt anh chuyển nghề, nhốt anh ở trong nhà nuôi cá sao?”

Ánh

sáng có chút tối tắm, Kiều Ưu Ưu cứ thế nói mà không hề để ý tới ánh mắt thất

vọng của Trử Tụng khi anh cúi đầu xuống. Trử Tụng đi ngang qua vai cô, “tùy em,

anh mệt rồi, ngủ một lúc đây.”

Kiều Ưu

Ưu bị đẩy sang một bên nên tâm trạng rất phức tạp.

Một

cánh cửa ngăn cách hai con người. Hai không gian. Trử Tụng nằm trên giường, vốn

dĩ anh rất mệt nhưng lại không thể bình tĩnh được. Kiều Ưu Ưu ngồi trên ghế

sofa xem phim, rõ ràng là phim hài, nhưng sao cô chẳng thể cười nổi. Đầu óc cô

như đang bay, bay mãi tới những nơi khác nhau, cả đầu là một đống hỗn loạn.

Cô bị

sao thế này? Kiều Ưu Ưu ép mình bình tĩnh trở lại, suy nghĩ cẩn thận xem rốt

cuộc mình bị làm sao. Trái tim cô rối bời vì Trử Tụng lập công hạng nhất, nhưng

tới hôm nay cô mới biết. Còn về câu chuyện làm thế nào lập được chiến công thì

anh lại không nói, cô có phải là đã không làm tròn trách nhiệm của người vợ,

hay là chồng cô đã quá xem nhẹ vai trò người vợ của cô? Việc lớn như vậy mà tới

khi công bố với tất cả mọi người thì cô mới biết, đây là hậu quả của cuộc hôn

nhân vô tình này mang lại sao?

Cô có

quyền được biết lí do của tất cả những chuyện này, nhưng anh lại không muốn kể

cho cô nghe. Vậy tại sao anh lại thay đổi tính khí nhanh như vậy? Lúc này người

nên tức giận không phải là cô sao?

Kiều Ưu

Ưu cắn móng tay, càng nghĩ càng thấy bất an, hay là tại Tống Tử Đồng đã nói gì

với anh ấy? Cô móc điện thoại ở dưới khe ghế lên gọi cho Sở Hân Duyệt.

“Mới

đấy mà đã nhớ tôi rồi sao? Tôi chỉ vừa mới về thôi mà.” Kiều Ưu Ưu chẳng có tâm

trạng để đùa với Sở Hân Duyệt, “lúc nãy khi mọi người về, có gì khác thường

không?”

“Cái gì

khác thường cơ?” Lời nói của Kiều Ưu Ưu khiến cô chẳng hiểu gì.

Kiều Ưu

Ưu cân nhắc rồi hỏi: “Lãnh đạo có nói gì không?”

“Nói

gì? Không nói gì cả.”

“Thế

còn chồng mình?”

“Cũng

không nói gì cả. Kiều Ưu Ưu cậu sao thế? Sao cứ thần bí vậy? Đừng nói là cậu bị

đập đến hỏng đầu rồi nhé!”

“Biến,

tôi vẫn khỏe chán, cúp máy đây!”

Kiều Ưu

Ưu vẫn bứt rứt, cô liên tục uống nước, không quan tâm là cơ thể cần nước hay là

do phản ứng có điều kiện khiến cô muốn uống nước. Sau đó cô lại chạy vào nhà vệ

sinh mấy lần, đến khi đi hết cô mới dừng lại.

Sau khi

bộ phim kết thúc, Trử Tụng tỉnh dậy đầu óc rối bù, mặc trên người bộ quần áo

ngủ mềm rộng màu nâu nhạt, bước chân trần đi ra. Anh đi lướt qua trước mặt Kiều

Ưu Ưu vào bếp uống nước. Quần áo là do cô mua, mỗi bộ đều rất vừa vặn, không

biết là do cơ thể anh có số đo chuẩn hay là mắt cô nhìn chính xác.

Uống

hết cốc nước, Trử Tụng đi ra phòng khách, ngồi xuống bên cạnh Kiều Ưu Ưu, giành

lấy đồ ăn vặt từ tay cô rồi cho thẳng vào mồm.

Kiều Ưu

Ưu trừng mắt nhìn anh, cô rất muốn hỏi anh đôi chút nhưng tâm trạng của anh lúc

này có phải đang rất u ám? Hơn nữa cô còn rất muốn biết lúc nãy vì sao anh đột

nhiên lại thay đổi như vậy?

“Cứ

nhìn đi, không nhìn sẽ chẳng còn cơ hội nhìn nữa đâu.” Trử Tụng nhét đồ ăn vào

mồm rồi chăm chú nhìn t//i vi.

“Anh có

ý gì vậy?” Kiều Ưu Ưu tiếp tục quay đầu lại nhìn anh.

“Vừa

nhận được điện thoại, ngày mai phải trở lại doanh trại” nói xong anh quay lại

nhìn Kiều Ưu Ưu, nhếch miệng cười với cô, “quấy rầy em nhiều ngày rồi, thật vô

cùng xin lỗi.”

Kiều Ưu

Ưu nghe câu nói của anh xong thì lửa giận dâng lên ngùn ngụt, anh coi cái nhà

này là gì chứ? Quán trọ sao? Vậy cô là cái gì? Gái bao cũng cần phải trả tiền,

anh vừa ăn uống vừa mua vui mà đến một xu cũng không cần bỏ ra, ở đâu lại có

chuyện dễ dàng như vậy?

Kiều Ưu

Ưu cướp lại gói đồ ăn vặt trên tay anh, lấy chân đá anh ngã từ ghế xuống. Trử

Tụng chẳng phản ứng gì, anh ngồi lên rồi phủi m//ô//n//g đi mất.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...