Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 10

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tay của Trử Tụng luôn nắm chặt lấy Kiều Ưu Ưu, họ đi

chậm theo dòng người, tay kia anh cầm lấy xiên kẹo hồ lô, không biết nó có ngon

thật không mà anh ăn trông rất ngon miệng, làm Kiều Ưu Ưu nhìn cũng thấy thèm.

“Em ăn

không?” Trử Tụng đưa xiên kẹo đã ăn gần hết lên trước mặt Kiều Ưu Ưu, trên

miệng anh vẫn dính một viên đường nhỏ.

“Ngon

thế cơ à?”

“Em

chưa ăn bao giờ à?” Trử Tụng ra vẻ rất lưu manh, anh giẫm mạnh chân, hét lên:

“Ôi trời ơi! Này, em lớn lên như thế nào vậy? Đến kẹo hồ lô cũng chưa từng ăn

qua? Ái chà, thật đáng thương, lại đây đừng buồn nữa, anh cho em ăn này.”

Nói

xong, anh dùng miệng cắn một viên kẹo hồ lô rồi hướng về phía miệng của Kiều Ưu

Ưu, làm động tác như muốn đút cho cô, “nào em gái...”

“Anh

đừng có làm em xấu hổ nữa!” Kiều Ưu Ưu đẩy anh ra, nhưng đầu anh to quá nên cô

không đẩy được.

“Đến

đây nào em gái, đừng ngại mà.” Trử Tụng ngậm trong miệng một viên kẹo hồ lô nên

nói không được rõ ràng, anh cứng đầu tiến sát vào trước mặt Kiều Ưu Ưu, cô

tránh đi nhưng anh nhất định dùng cánh tay ôm chặt eo cô lại để cô không thể

chạy thoát.

“Vẫn

không dừng lại à? Anh thực sự muốn cho cả cái thành phố Bắc Kinh này đều biết

anh là tên lưu manh à?” Kiều Ưu Ưu chống tay lên ngực anh tránh né, cô cùng với

nét cười giữa hàng lông mày đã minh chứng cho tâm trạng vô cùng vui vẻ của cô

lúc này.

Vậy nên

Trử Tụng lại càng hứng khởi, anh không hề nới lỏng tay, “anh còn có phong cách

hơn lưu manh đó, anh như vậy được gọi là “rắn” trong vùng, nào em gái, đừng

trốn nữa.”

Người

trên phố rất đông, họ đa phần đều vô thức quay lại đôi tình nhân trẻ đang trêu

đùa nhau nơi góc phố, có người thấy ngưỡng mộ, cũng có người xem cho biết, dù

sao chỉ cần nhìn vào cũng sẽ khiến người ta cảm thấy hạnh phúc. Kiều Ưu Ưu đang

đắm chìm trong cảm xúc nên cô đâu còn tâm trí để ý ánh mắt của những người xung

quanh. Cô chỉ biết rằng anh sắp phải đi rồi, thời gian còn lại không còn nhiều,

tốt nhất không nên cãi nhau nữa.

Kiều Ưu

Ưu cuối cùng cũng không trốn thoát khỏi anh, viên kẹo hồ lô đã được anh đút vào

trong miệng cô, chua chua ngọt ngọt, đôi môi mềm của anh lướt nhẹ qua vô cùng

dịu dàng, đem theo hơi lạnh của không khí, đôi môi ấy bỗng giống như một liều

thuốc tê khiến cô cảm thấy tê dại, cô gần như quên mất lúc này trong miệng cô

đang ngậm một viên kẹo hồ lô lớn.

*

Nụ hôn

nhẹ diệu kì nơi góc phố giống như viên đá nhỏ làm phá vỡ mặt hồ phẳng lặng. Hai

người nhìn nhau, thẳm sâu trong đôi mắt mỗi người ngoài hình bóng của nhau ra

thì còn có những cảm xúc mà cả hai đều cảm thấy thân thuộc. Trử Tụng siết chặt

cánh tay đang ôm lấy eo Ưu Ưu còn tay kia nắm lấy tay cô. Trong dòng người đông

đúc, anh nóng lòng chỉ muốn chạy ngay trở lại xe của mình.

Kiều Ưu

Ưu chạy chậm theo bước chân của Trử Tụng, cùng anh vượt qua dòng người rồi sau

đó bị anh kéo vào trong xe, cánh cửa xe bị đập “binh” một tiếng lớn. Anh khởi

động xe, chiếc xe lao đi nhanh như lưỡi gươm, nhưng lúc này người và xe cộ đều

rất đông, anh bất ngờ giảm tốc độ làm chiếc xe chạy phía sau suýt chút nữa thì

đ//â//m vào. Kiều Ưu Ưu hoảng hốt kéo cánh tay anh, cũng may Trử Tụng phản ứng

nhanh nên kịp thời đạp phanh, nếu không thì lại xảy ra một vụ tai nạn giao

thông rồi.

Chiếc

xe đột ngột phanh lại khiến hai người bật mạnh về phía trước rồi lại bật ngược

trở lại, hai người đã tỉnh táo trở lại. Kiều Ưu Ưu sợ hãi quay lại nhìn đuôi xe

phía sau, hít sâu một hơi rồi bắt đầu cười lớn, mắt cô híp lại cười rất thoải

mái. Trử Tụng nhìn cô rồi cũng cười theo. Kiều Ưu Ưu đập tay liên hồi lên vai

anh, nói không thành tiếng. Bọn họ cứ cười như vậy rồi bỗng nhiên không hiểu

tại sao mình lại vui đến thế.

Trử

Tụng khởi động lại xe, nhìn trước ngó sau rồi lái xe chầm chậm đi tiếp. Chiếc

xe về đến nhà an toàn, không vượt xe khác, mà cũng không vượt đèn đỏ, yên ổn về

tới tận trước cửa nhà. Về tới nhà họ lại bất ngờ gặp lại cô bé Ưu Ưu, người lần

trước đã chê bộ quân phục của anh không được đẹp.

Cô bé

rõ ràng vẫn chưa quên Trử Tụng, vừa nhìn thấy anh liền chạy về nấp sau lưng mẹ.

Nhà cô bé và Kiều Ưu Ưu ở cùng một tòa nhà, Trử Tụng ít khi về nhà nên chưa

từng gặp họ.

Tên của

họ phát âm giống nhau nhưng ý nghĩa lại khác nhau. Kiều Ưu Ưu xem ra rất quý cô

bé, mỗi lần gặp cô bé đều giống như nàng công chúa xinh đẹp, mặc các kiểu váy

khác nhau, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo đáng yêu, nhìn chỉ muốn nhéo vào má một

cái.

“Ưu

Ưu!” Kiều Ưu Ưu quỳ xuống chào cô bé.

Ưu Ưu

nhìn Trử Tụng rồi lại lùi về phía sau, giọng nói nhỏ: “Chào cô Ưu Ưu!”

Kiều Ưu

Ưu không hiểu nguyên nhân nên hỏi: “Ưu Ưu, sao thế?”

Mẹ Ưu

Ưu cười có chút khó xử, bà nói: “Con bé sợ người lạ ấy mà, không sao đâu.”

Kiều Ưu

Ưu ngước đầu nhìn Trử Tụng rồi cười nói: “Thế à, vậy để hôm nào cô bảo chú mời

Ưu Ưu ăn sôcôla nhé? Như vậy sau này sẽ quen thôi.”

Ưu Ưu

nhìn mẹ rồi lại quay sang lo sợ nhìn Trử Tụng, Trử Tụng quỳ xuống nhìn thẳng

vào Ưu Ưu rồi nở một nụ cười dịu dàng hòa nhã với cô bé. Hôm đó anh không cố

tình dọa cô bé, chỉ là hình như bọn trẻ con hơi nhạy cảm quá thì phải.

Ưu Ưu

chớp mắt nhìn Trử Tụng, một lúc sau mới rụt rè hỏi: “Chú ơi, chú có giận cháu

không?”

“Tất

nhiên là không rồi, Ưu Ưu nói đúng lắm, chú cũng thấy màu xanh lam không đẹp

bằng màu xanh lá cây.”

“Thế

ạ?”

“Ừ!”

Trử Tụng thật thà gật đầu.

Mẹ của

Ưu Ưu ở bên cạnh cảm thấy khó xử quá, bà quay sang xin lỗi Trử Tụng, “thật ngại

quá, hôm đó tôi đã nói hơi quá, anh đừng để ý nhé!”

“Không

sao!”

Kiều Ưu

Ưu mơ hồ, không hiểu giữa họ đã xảy ra chuyện gì? Sau khi vào thang máy, Trử

Tụng mới kể chuyện ngày hôm đó cho cô nghe, Kiều Ưu Ưu lúc này mới đưa ra kết

luận, “không có con là quyết định chính xác, có con rồi nhất định sẽ bị anh dọa

cho khóc thét thôi.” Kiều Ưu Ưu nói một hơi liên tục làm Trử Tụng giận dỗi, cửa

thang máy vừa mở anh liền kéo cô ra, ép sát cô vào cánh cửa rồi trừng phạt cô

bằng một nụ hôn mạnh mẽ. Tay anh không quên cắm chìa khóa và mở cửa.

Cánh

cửa nhà vừa mở ra, Trử Tụng dùng sức ôm chặt Kiều Ưu Ưu vào lòng, Kiều Ưu Ưu

cũng lấy hai chân vòng qua eo anh, hơi nóng phả vào cổ khiến cô bật cười khanh

khách. Tiếng cười của cô như bàn chân nhỏ của chú mèo, nhẹ nhàng đi thẳng vào

trái tim Trử Tụng, rất dễ chịu.

“...

Ưm...”

Lưỡi

anh điên cuồng khuấy động khoang miệng cô, hút hết không khí khiến cô khó thở,

toàn thân mất hết sức lực, chỉ có thể nằm dựa vào cơ thể anh.

Trử

Tụng ôm Kiều Ưu Ưu nằm lăn xuống giường, họ lăn một vòng trên chiếc giường lớn,

Kiều Ưu Ưu lật người rồi ngồi quỳ lên cơ thể anh. Một tay anh kẹp chặt lấy eo

cô, xóa bỏ khoảng cách giữa hai người, tay kia kéo mạnh quần áo trên người cô,

thô bạo lột bỏ quần áo của cô. Ưu Ưu chẳng quan tâm cô đã mất bao nhiêu tiền để

mua những bộ quần áo kia, cơ thể và tâm trí cô lúc này chỉ muốn nhanh chóng có

được anh, một giây cũng không thể đợi được nữa.

Lãnh

địa nhạy cảm mềm mại của cô áp chặt lấy nơi ấm nóng của anh, không ngừng cọ

xát, ngón tay cô vội vã tháo bỏ thắt lưng của anh. Quần áo trên người cô sớm đã

bị Trử Tụng “người rừng” cởi hết ra. Tay anh lướt đến hông cô rồi tiến thẳng

vào vùng sâu thẳm, khiêu khích, anh muốn có cô ngay lập tức, nhưng anh vẫn lo

cơ thể cô chưa thể chịu đựng được.

“... Á!

Trử Tụng...” Cô r//ê//n lên từng tiếng, hai má ửng đỏ. Cô run rẩy nắm lấy anh, cảm

giác trống rỗng không ngừng tấn công cô, cô gần như không thể chịu đựng được

nữa.

Đàn bà

ở trên hoàn toàn không thể làm cho cả hai thỏa mãn. Trử Tụng giơ chân, lật

người đè cô xuống bên dưới mình.

“Em có

muốn không?”

“A...

muốn...”

Ánh mắt

Kiều Ưu Ưu mờ ảo, quyến rũ, ngón tay thon dài giữ chặt lấy cánh tay mạnh mẽ của

anh, không ngừng chuyển động eo để thỏa mãn nhu cầu của mình.

“Em

muốn ai?” Trử Tụng nghiến chặt răng, anh ghé sát tai cô thì thầm, xấu xa l//i//ế//m

l//i//ế//m tai cô, nghe tiếng cô gần như muốn phát khóc, cầu xin anh, r//ê//n nhẹ tên

anh, Trử Tụng, Trử Tụng.

Anh

tiến thẳng vào cơ thể cô, thời khắc đó khiến cô đau như muốn run lên.

Anh dụi

đầu vào trước ngực cô, không ngừng tăng tốc với tần suất nhanh hơn, Kiều Ưu Ưu

run lên từng đợt, bị tấn công khiến cô mất hết lí trí, đầu óc là một khoảng

trống mơ hồ, tim đập mạnh hơn, ôm chặt lấy anh để tìm một vòng tay ấm áp, tìm

thấy sự an toàn mà cô thích ở nơi anh.

*

Chuyện

đó diễn ra quá sớm, hoàn toàn không phải vào thời điểm như bình thường. Vì thế

nên ngay sau khi vận động xong, Kiều Ưu Ưu bỗng thấy bụng đói cồn cào. Cô cảm

thấy mình đã bỏ mặc bản thân, chỉ quan tâm làm thỏa mãn anh mà lại bỏ đói chính

mình, tinh thần này quả thực là đáng được ca tụng, cô tự cho rằng rất cần thiết

phải khao bản thân mình một bữa.

Nhân

lúc Trử Tụng đang tắm, Kiều Ưu Ưu khoác áo ngủ rồi vào bật đèn nhà bếp. Trong

tủ lạnh chất đầy thịt, trái cây, rau, nước ép hoa quả... Cô nhìn một lượt nhưng

không tìm thấy cái gì có thể giúp ăn no mà không cần nấu nướng. Không còn cách

nào khác, chỉ còn cách nấu mỳ ăn liền.

Cô lạch

cạch nấu nướng trong nhà bếp, khi Trử Tụng từ trong phòng bước ra, nhìn thấy

hình bóng nhỏ nhắn của cô dưới ánh đèn tối mờ chợt cảm thấy vô cùng ấm áp. Nhà

của anh, người vợ của anh, dù anh không có ở đây thì cô vẫn ở đây, trong căn

nhà của họ, dù cô không yêu anh, anh cũng vẫn là người chồng hợp pháp duy nhất

của cô. Mười mấy năm qua chẳng phải anh luôn hi vọng có cô ở bên sao? Đến hôm

nay giấc mơ đã trở thành hiện thực, dù trong cô vẫn chưa có anh nhưng ít ra

cũng chẳng có sự tồn tại của người khác, như vậy còn điều gì khiến anh không

hài lòng nữa?

Trử

Tụng nhẹ nhàng chậm rãi tiền đến, ôm lấy eo cô từ phía sau, đặt đầu anh lên

trên vai cô, nhắm mắt lại và hít lấy mùi hương của cô. Như thế này thật tốt!

Chỉ có điều nếu cô mãi ở bên cạnh anh thì còn tốt hơn! Nhưng anh lại sắp phải

đi rồi. Trước khi trời sáng, anh sẽ phải khó khăn lắm mới có thể buông cô ra,

tách cô ra khỏi vòng tay anh, hôn lên môi cô khi cô còn đang say giấc.

“Em nấu

mì cho em chứ không có phần của anh đâu.”

“Tại

sao?” Trử Tụng phàn nàn nói. Chiếc mũi của anh dụi lên cổ cô, quay đầu chuyển

sang phía bên kia vai cô.

Kiều Ưu

Ưu cong môi, cố ý nói: “Anh không nói muốn ăn, hơn nữa chẳng phải anh đã ăn rồi

sao? Anh ăn thịt rồi còn gì.”

“Ừ, được

thôi, em ăn no đi, anh cũng ăn no rồi.”

Lời nói

vừa dứt thì Kiều Ưu Ưu mới hiểu anh có ý gì. Cô nhún vai tránh khỏi đầu anh,

kéo cánh tay đang bị anh nắm lấy ra, gắp mì đang nóng hổi vào trong chiếc bát

sứ to.

Trử

Tụng cũng đi sát theo sau cô, tiện tay cầm thêm một đôi đũa, cùng cô tới trước

bàn ăn rồi ngồi xuống đối diện cô. Kiều Ưu Ưu cúi đầu xuống ăn mì, Trử Tụng

cũng lấy đũa gắp mì từ trong bát, vừa ăn vừa nói: “Để anh xem trong này có

những gì nào? Trứng này... Ái chà!”

Kiều Ưu

Ưu lấy đũa của mình đập mạnh vào mu bàn tay anh, trừng mắt với anh giống như

anh vừa mới ăn trộm của cô mấy ngàn lạng vàng không bằng.

“Anh

chỉ xem thôi mà, anh sợ em ăn không đủ no.”

“Thôi

đi, anh có bao giờ có ý định gì tốt đâu!”

Trử

Tụng vừa nghe cô nói xong thì sắc mặt thay đổi hẳn, anh vứt đôi đũa xuống bàn

rồi đứng lên đi mất. Kiều Ưu Ưu lè lưỡi tiếp tục ăn mì. Ai mà biết Trử Tụng đi

một vòng rồi lại trở về, trong tay còn có thêm một cái hộp. Anh ngồi xuống trước

mặt cô, thậm chí còn đặt chân lên trên bàn ăn rung rung, khiêu khích mở cái hộp

yêu quý của Kiều Ưu Ưu ra, nhặt sôcôla lên ăn một lúc ba viên như đang ăn bánh

bao.

Kiều Ưu

Ưu quả thực vô cùng đau lòng, anh ta đúng là ăn tàn phá hại!

*

“Được

rồi, được rồi, cho anh ăn một nửa!”

Trử

Tụng chau mày, cho chân xuống dưới bàn rồi giả vờ nói: “Không được đâu, ngộ nhỡ

em ăn không đủ no thì làm thế nào?”

Nhưng

nói thì nói thế thôi, anh đặt hộp sôcôla sang một bên, kéo bát mì ra giữa bàn,

anh vừa mới cho đũa vào bát gắp một cái thì gần như trong bát chỉ còn lại mỗi

nước mỳ. Kiều Ưu Ưu thấy vậy thật chỉ muốn khóc.

Nhưng

cô không được do dự, nếu cứ do dự thế này thì có lẽ mì sẽ hết sạch mất. Hai đôi

đũa tranh giành nhau như đánh nhau ở trong bát, đầu họ đặt sát nhau, cố hết sức

ai cũng không chịu buông tha. Chỉ vì một bát mì mà tranh nhau như vậy, hai

người ra cái thể thống gì vậy?

Khi bốn

mắt nhìn nhau, tâm trí của Kiều Ưu Ưu vẫn còn vương vấn ở trong bát mì vừa bị

anh cướp mất, ánh mắt cô lấp lánh cái nhìn tức giận, nhưng tư tưởng của anh lại

sớm đã dồn lên người cô rồi. Anh giơ tay ôm lấy khuôn mặt cô rồi đặt một nụ hôn

lên môi cô.

Kiều Ưu

Ưu đẩy anh ra, “anh biến đi, tôi còn phải đi tắm!”

“Để anh

giúp em.”

“Không

cần!”

Một tay

Trử Tụng giữ lấy bàn, anh vươn tay, trong nháy mắt đã vượt qua và tiến đến

trước mặt Kiều Ưu Ưu, kéo lấy cô đang vùng vẫy chạy trốn, cả người anh đè lên

người cô, mũi anh cọ lên cổ cô, hơi nóng phả lên da thịt mềm mại của cô và lưu

lại một vệt màu hồng.

“Không

phải anh đã ăn rồi sao?” Kiều Ưu Ưu cong mày, “sao y như cái thùng không đáy

thế?”

“Không

giống nhau.”

Trử

Tụng tắm giúp Kiều Ưu Ưu, nhưng đó thực ra đâu phải là tắm? Đó chẳng qua chỉ là

giúp tên biến thái là anh thỏa mãn thôi. Nhưng cuối cùng, Kiều Ưu Ưu cũng biết

được làm chuyện đó trong nước là như thế nào, khác hẳn so với sự cuồng nhiệt

khi ở trên giường.

Kiều Ưu

Ưu lười biếng nằm trong lòng Trử Tụng, để mặc anh giúp cô gội đầu. Cả đầu cô

bây giờ là bọt xà phòng trắng xóa, cảm giác được thân thể mềm mại của người đó

ở trong lòng, Trử Tụng hoàn toàn mất đi lí trí. Kiều Ưu Ưu đẩy ra, làm bắn dầu

gội đầu lên ngực anh. Nước từ vòi hoa sen chảy xuống người bọn họ, Kiều Ưu Ưu

nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích gì.

Bộ ngực

anh rất rắn chắc, cánh tay đầy sức mạnh, khi ôm cô thường cho một cảm giác rất

an toàn. Thế nhưng hồi nhỏ tại sao lại luôn cảm thấy anh đáng ghét? Rõ ràng là

cô thích một người như vậy, cho cô một vòng tay an toàn, che mưa chắn gió cho

cô, giúp cô tắm, để mặc cô lười biếng tựa vào ngực anh không động đậy.

Khó

khăn lắm anh mới có thể lí trí được như vậy khi giúp cô rửa sạch hết bọt trên

tóc, mái tóc đen nhánh ẩm ướt. Cánh tay cô đang ôm chặt lấy anh, hai má dán vào

ngực anh.

“Ưu

Ưu.”

“Ừ, gội

xong rồi...” Cô vừa muốn buông tay ra thì bị anh đè vào bức tường ở đằng sau,

một luồng hơi lạnh tấn công vào cổ cô, sau đó truyền tới khắp người, cô không

kiềm chế được mà run lên.

Trử

Tụng điên rồi. Cô nghĩ vậy. Mình chắc cũng điên rồi.

Họ đứng

dưới vòi nước, vuốt ve đối phương và không chịu buông tay. Tần suất va chạm

nhanh như vậy, bên trong ướt át nên đã không còn cảm thấy khô khăn, thay vào đó

là từng đợt sóng khoái cảm.

“...

Tụng!”

Trong

giây phút mơ màng, lần đầu tiên cô gọi tên anh như vậy, điều này khiến Trử Tụng

rất cảm động, anh nắm chặt phần hông nở nang của cô, không cho cô chạy thoát,

một xentimet cũng không được!

“Ưu

Ưu... Ưu Ưu...” Trong giọng nói nhỏ khàn tràn ngập tình cảm và cả dục vọng.

Anh đã

quá cố sức, khiến cô gần như có thể bay được. Muốn thoát ra nhưng lại không nỡ,

Kiều Ưu Ưu chỉ có thể rối bời và gọi anh. Khóe mắt đã hơi ướt, không nhìn rõ

hình dáng anh, chỉ có thể cảm nhận được sự dịu dàng dữ dội anh để lại trên

người mình.

Lần

cuối cùng tiến vào của Trử Tụng, cô r//ê//n khẽ, khi lên tới cao trào, gần như cả

người Kiều Ưu Ưu như thắt lại.

*

Đêm hôm

đó rất điên cuồng, dường như muốn đổi lại trước cho tất cả những lần ân ái về

sau. Sau khi kết thúc, Kiều Ưu Ưu nhìn căn phòng trống trải, kéo cái đầu nặng

trĩu, cảm thấy những ngày vừa qua giống như một giấc mơ. Giấc mơ bắt đầu từ lúc

anh quay trở về và bây giờ anh đã đi rồi, giấc mơ kết thúc. Nếu không phải trên

gối vẫn còn lưu lại mùi hương của anh và toàn thân cô đang ê ẩm thì cô thực sự

tưởng rằng mình chỉ vừa mơ một giấc mơ rất dài, hơn nữa giấc mơ này còn là 3D,

hiệu quả vô cùng chân thực, giống như bản thân mình đã hoàn toàn ở trong đó.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...