Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 34

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mới

sáng sớm đã đi tìm người tính sổ không chỉ có mình Trử Tụng mà còn có Kiều Ưu

Ưu. Trử Tụng nhiều nhất cũng chỉ là uy hiếp, nhưng Kiều Ưu Ưu lại là tính sổ

thật.

Kiều Ưu

Ưu đưa Trì Lâm đi làm, trên đường về cô tới công ty của Khâu Mân Văn. Bắt đầu

từ lúc bước vào, cô không thèm quan tâm sự ngăn cản của bộ phận lễ tân lẫn nhân

viên hành chính, xông thẳng vào văn phòng của Khâu Mân Văn.

Khâu

Mân Văn thấy Kiều Ưu Ưu tới với mục đích không thân thiện liền xua tay bảo cấp

dưới đi ra, cười không tự nhiên: “Ưu Ưu về rồi à!”

“Tôi

nói ngắn gọn thôi. Thứ nhất, còn là một thằng đàn ông thì anh mau kí vào đơn ly

hôn, từ nay về sau anh muốn có quan hệ với ai thì tùy anh.”

“Tôi sẽ

không ly hôn với Trì Lâm.” Khâu Mân Văn kiên quyết nói, ánh mắt lo lắng: “Tôi

biết mình đã sai, nửa đời sau tôi sẽ bù đắp gấp bội cho Trì Lâm.”

“Anh

dựa vào đâu mà muốn ngoại tình thì ngoại tình, muốn bù đắp thì bù đắp? Khâu Mân

Văn, anh tưởng mình là ai?”

Khâu

Mân Văn cúi thấp đầu, sầu não nói: “Tôi có lỗi với Trì Lâm, cô có thể giúp tôi

nói với Trì Lâm được không?”

“Không

thể được. Anh tốt nhất nên biết điều mà kí vào đơn ly hôn, từ nay về sau đừng

có mà quấy rầy Trì Lâm nữa. Nếu không, anh biết là tôi nhất định sẽ có cách

khiến anh sống không yên ổn.” Kiều Ưu Ưu lạnh lùng nói, hoàn toàn không giữ lại

chút thể diện nào cho anh ta.

“Cô

không thể như vậy, tình cảm nhiều năm giữa Trì Lâm và tôi không thể dễ dàng

chia tay như vậy được, tôi không đồng ý.” Khâu Mân Văn tức đỏ cả mắt, lo âu nới

lỏng cà vạt.

Có lẽ

anh ta đã thực sự hối hận, nhưng trên thế giới này không còn cách nào có thể

cứu vãn được nữa.

“Việc

thứ hai, Khâu Mân Văn, tôi thật không ngờ anh lại là loại người như vậy, uổng

công tôi giao Trì Lâm cho anh, tình cảm nhiều năm của hai người ư? Hứ, khi ở

trong lòng người phụ nữ khác có khi nào anh nghĩ tới tình cảm nhiều năm giữa

anh và Trì Lâm?” Kiều Ưu Ưu càng nói càng bực bội, cầm cốc cà phê đang đặt trên

bàn đổ hết lên người Khâu Mân Văn.

Khâu

Mân Văn không tránh cô. Mục đích tới đây của Kiều Ưu Ưu ngày hôm nay chính là

để gây chuyện, nghĩ tới chuyện dơ bẩn mà con người đứng trước mặt cô lúc này đã

làm khiến Trì Lâm đau lòng và rơi nước mắt, Kiều Ưu Ưu chỉ muốn lấy lửa đốt

cháy anh ta. Liếc thấy chiếc bật lửa ở trên bàn, Kiều Ưu Ưu giơ tay vồ lấy, sau

khi bật lên cô ném lên bàn làm việc của Khâu Mân Văn. Các tài liệu gập lửa bùng

cháy lên.

Lần này

thì Khâu Mân Văn sợ rồi, anh ta vội cởi áo khoác ngoài ra để dập lửa. Kiều Ưu

Ưu lạnh lùng đứng nhìn. Lúc này có một người phụ nữ cũng xông vào, không để ý

tới đống tài liệu bị cháy mà tiến thẳng đến chỗ Khâu Mân Văn ân cần hỏi xem anh

ta có bị làm sao không, rút giấy lau vết cà phê dính trên mặt và áo anh ta.

“Cô

chính là người mới của anh ta?” Kiều Ưu Ưu bất ngờ ném ra một “quả lựu đạn”,

Khâu Mân Văn bối rối đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, bàn tay của người mới sững

sờ trong không trung.

Kiều Ưu

Ưu tiến lên phía trước, cong tay lên cho Khâu Mân Văn một cái bạt tai, đánh

xong mà tay cô vẫn còn hơi tê tê, có thể thấy cô đã dùng hết sức như thế nào.

Cái tát này cô đã nhịn từ rất lâu rồi, khi người đàn bà này xuất hiện, Kiều Ưu

Ưu lại thấy không thể nhịn được nữa đành phải làm chuyện có lỗi với bản thân

mình.

“Cô làm

cái gì thế?” Người đàn bà kia kêu lên.

Kiều Ưu

Ưu không trả lời mà quay lại cho cô ta một cái tát, người đàn bà đó mặt mũi

biến sắc hoàn toàn.

“Làm

cái gì thế? Tặng cho cô một cái tát nhưng tôi vẫn thấy ít lắm. Trừng mắt nhìn

tôi? Vậy cô tát lại đi.” Kiều Ưu Ưu chợt không muốn rời đi nhanh như vậy, cô

muốn thay mặt Trì Lâm dạy cho đôi gian phu d//â//m p//h//ụ này một bài học.

“Sao

không đánh lại? Trừng mắt nhìn tôi có thể giải hận không?” Kiều Ưu Ưu lạnh lùng

nhìn bộ dạng cô ta.

“Cô dù

sao cũng là người nổi tiếng, cô không sợ tôi nói chuyện hôm nay ra bên ngoài

sao?”

Người

đàn bà này không biết tốt xấu gì mà còn uy hiếp Kiều Ưu Ưu, thế nhưng Ưu Ưu

không bị lừa bởi chiêu này. Kiều Ưu Ưu cười lớn, cô cướp lấy máy tính xách tay

của Khâu Mân Văn ném thẳng về phía người đàn bà kia, Khâu Mân Văn chạy lại can

ngăn nhưng bị đôi giầy cao 10cm của Kiều Ưu Ưu giẫm lên chân.

Kiều Ưu

Ưu đánh đỏ cả mặt, tiện tay với đồ đạc ném lên người bọn họ, nhưng cô vẫn chưa

xả hết cơn tức giận, cuối cùng liền dứt khoát cởi đôi giầy cao gót ra ném vào

mặt họ. Dù sao Kiều Ưu Ưu cũng điên lắm rồi, cô đã biến văn phòng của Khâu Mân

Văn trở thành một mớ hỗn độn.

Khâu

Mân Văn đứng cúi đầu tức tưởi, người mới với bộ dạng đáng thương đứng nép đằng

sau anh, Kiều Ưu Ưu túm tóc cô ta rồi lôi ra, “Cô dụ dỗ chồng người khác không

liên quan gì tới tôi, nhưng cô dụ dỗ anh ta thì tôi phải nói vài câu. Trì Lâm

là người bạn tốt nhất của tôi, cô dụ dỗ chồng cô ấy, cô nói xem cô bị đánh có

đáng đời hay không? Tôi biết một cái tát là chưa đủ, Khâu Mân Văn tên khốn kia

cũng chẳng phải cái loại tốt đẹp gì, nhưng cô gái cô cũng là phụ nữ, giữ chút

thể diện cho mình đi, có được không? Cứ nhắc tới việc cấu tạo cơ thể của hai

chúng ta đều giống nhau là tôi lại cảm thấy xấu hổ.”

“Kiều

Ưu Ưu, cô về đi.”

Khâu

Mân Văn đuổi vị khách không mời mà đến về, Kiều Ưu Ưu buông tóc của người mới

ra, bước lùi về phía sau một bước rồi nói: “Tôi sẽ về, nhưng cái gì cần nói vẫn

phải nói hết, nếu không tôi sẽ rất khó chịu, nhịn lâu sinh bệnh ai mà biết được

liệu tôi có phóng hỏa đốt cháy cả hai người không? Khâu Mân Văn, Kiều Ưu Ưu tôi

đây tính cách như thế nào chắc anh rất rõ, ở Bắc Kinh này tôi có thể làm gì anh

cũng biết rõ, làm tổn thương tới Trì Lâm cũng đồng nghĩa với việc gây sự với

tôi, tôi khuyên anh nên nhanh chóng kí vào đơn rồi cút đi, ai mà biết được giờ

này năm sau, công ty anh liệu có còn tồn tại hay không? Tôi sẽ không vì Trì Lâm

mà nương tay cho anh đâu.”

Kiều Ưu

Ưu hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm trạng của mình đã tốt hơn rất nhiều. Cô

để lại cho hai người họ một nụ cười tương đối dịu dàng rồi quay người đi mất.

Đóng lại cánh cửa này, từ nay về sau sẽ là người xa lạ. Khâu Mân Văn, anh bất

nhân trước thì đừng trách người khác bất nghĩa.

Có vài

người đang đứng bên ngoài cửa, nhìn thấy Kiều Ưu Ưu đi ra liền tỏ ra ai bận

việc người nấy. Kiều Ưu Ưu đi được vài bước thì quay lại, đứng trước mặt cô thư

kí đang giấu chiếc điện thoại đi cười nói: “Cô gái, đang chụp ảnh à? Đăng lên

blog? Hay có cần để tôi tạo dáng cho cô chụp không? Như vậy mới có sức thuyết

phục chứ! Bạt tay hay dứt tóc thì hay hơn?”

Nữ thư

ký cười gượng, giải thích nói: “Đâu có, làm gì có chuyện đó.”

“Có

cũng là chuyện thường tình. Nếu là tôi, khung cảnh bạo lực như vậy tôi nhất

định cũng phải chụp lại làm kỉ niệm, đăng lên blog gì đấy, không sao, người

bình thường mà.” Kiều Ưu Ưu từ đầu đến cuối cũng chẳng thấy nhọc công, ở trong

văn phòng xử lí hết tất cả, chỉ muốn băm vằm cái đôi gian phu d//â//m p//h//ụ đấy ra,

khi ra tới cửa khuôn mặt cô như chẳng có chuyện gì xảy ra, tươi vui hớn hở.

*

Bộ dạng

của Kiều Ưu Ưu cũng rất thê thảm, giầy không còn nữa, phải đi chân đất tới bãi

đỗ xe phát hiện mới có một lúc thôi mà đã bị dán thẻ phạt rồi. Sau khi đánh

mắng đôi gian phu d//â//m p//h//ụ ấy xong, tâm trạng Kiều Ưu Ưu rất tốt, bị dán thẻ

phạt cũng chẳng cảm thấy làm sao, cô cười híp mắt cầm thẻ phạt lên rồi về nhà

đi giầy.

Buổi

trưa, Kiều Ưu Ưu về nhà mẹ chồng ăn cơm, nhân tiện báo cáo với bà Trử về tình

hình con trai cưng của bà, ăn có tốt không, mặc có ấm không, có bị cô bắt nạt

không.

Điều bà

Trử quan tâm nhất vẫn là cái bụng của Kiều Ưu Ưu, bà dò hỏi thử xem đã có tình

hình gì chưa, nhưng Kiều Ưu Ưu thành thực nói là không biết, không dùng biện

pháp phòng tránh cũng không có nghĩa là chắc chắn sẽ có bầu. Thế nhưng cái đáp

án “không biết” này với bà Trử lại là một tín hiệu tốt, một nửa khả năng hi

vọng có cháu rồi.

Chẳng

mấy khi mà bà Trử lại tỏ ra vui vẻ với Kiều Ưu Ưu như vậy, khi Kiều Ưu Ưu chuẩn

bị về, bà còn cho người chất lên xe có đủ các loại đồ tẩm bổ, dặn đi dặn lại Kiều

Ưu Ưu phải chú ý nghỉ ngơi, không được làm việc quá sức, phải thường xuyên về

nhà ăn cơm.

Kiều Ưu

Ưu gật đầu vâng dạ, khó khăn lắm mới đối phó được với mẹ chồng, lại còn phải về

nhà ứng phó với mẹ đẻ thêm lần nữa. Làm mẹ quả thực là không dễ dàng gì nhưng

người làm con như cô cũng có dễ dàng gì đâu, hai bà mẹ cứ nói đi nói lại bên

tai cô những lời gần giống nhau, còn không cho cô tỏ vẻ bất mãn, chỉ cần thể

hiện ra một chút mất kiên nhẫn nào thôi là sẽ bị giáo dục nặng nề.

Trên

đường “chạy sô” cô nhận được điện thoại của Tả Khiên, cái tên đó cười như bị

trúng tà trong điện thoại, Kiều Ưu Ưu nghe xong một phút sau cũng không hiểu ra

là phải làm gì. Sau đó Tả Khiên dừng lại rồi nói: “Kiều Ưu Ưu cô đúng là chị em

tốt, cô đúng là thần tượng của tôi.” Kiều Ưu Ưu hiểu rồi, chắc chắn là cái tin

“ẩu đả” đã lan ra rồi. Tả Khiên báo cái tin đó đã bị dập kín rồi, nhưng cũng

không dám đảm bảo là Trì Lâm không biết.

“Chuyện

của Trì Lâm sao anh lại biết rõ thế? Tôi không biết Tả thiếu gia thích đưa

chuyện như vậy từ lúc nào nhỉ?”

“Quan

tâm một chút thôi, Trì Lâm cũng khổ lắm, thật đáng thương.”

Kiều Ưu

Ưu cảnh giác nói: “Quan tâm thì được, nhưng đừng có mà có ý đồ gì khác, hai

người không hợp đâu.”

Tả

Khiên bị Kiều Ưu Ưu đả kích tới mức đau tim. Cô ta còn lâu mới là thần tượng

của anh, anh đúng là không nên vì hiện tượng nhất thời ấy mà quên đi bản chất

vốn có của con người Ưu Ưu.

*

Kiều Ưu

Ưu về tới nhà thì gặp đúng người anh mà đã bao nhiêu năm qua không gặp, đang

nằm ở ban công híp mắt tắm nắng. Đây là con người mặt mày cứng nhắc cả vạn năm,

mỗi lần gặp đều chỉ có duy nhất một biểu cảm đó chính là chẳng có biểu cảm gì.

Kiều Ưu Ưu đi rón rén từng bước nhỏ tới gần, nịnh nọt hỏi xem anh dạo này thế

nào, có phát tài hay không, có nhân duyên tốt đẹp nào không… Thế nhưng người ta

lại chẳng thèm mở mắt ra, chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng coi như xong chuyện.

Tin tức

hôm nay chắc chắn là được anh dập tắt rồi, cô vốn định nói một câu cảm ơn, nhưng

nhìn bộ dạng anh chẳng nể nang gì như vậy, Kiều Ưu Ưu cũng chẳng quan tâm nữa.

Dù sao cũng chẳng có cái đạo lí làm anh lại để mặc cho em gái mình chìm ngập

trong hố sâu của dư luận.

“Anh và

Trử Tụng vừa mới nói chuyện điện thoại với nhau rồi, tí nữa về nhà nhớ khai báo

thành thật.”

Kiều

Ưu Ưu đã đi một đoạn xa rồi mới nghe thấy âm thanh lười biếng của anh, cô quay

ngoắt đầu lại nói vọng lên: “Anh đúng là đồ đàn bà!”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...