Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 35

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Ưu

Ưu liên tục bị hai bà mẹ tiếp kiến, bị hỏi dồn liên tục rằng sống cùng với Trử

Tụng có tốt đẹp không, có vui không, ở trong quân đội đã quen chưa. Không giống

như mẹ của Trử Tụng, bà Kiều khó tránh được việc tỏ ra đắc ý trước mặt con gái

mình, bà cảm thấy mình thật vô cùng anh minh sáng suốt khi đưa Kiều Ưu Ưu tới

chỗ Trử Tụng. Bà thậm chí còn hơi hối hận vì không sớm làm như vậy.

Bà Kiều

biết tính khí con gái mình không tốt, Trử Tụng từ nhỏ cũng chẳng chịu thiệt hơn

bao giờ, bà luôn lo lắng không biết hai đứa nó có cãi nhau mỗi ngày hay không.

Kiều Ưu Ưu dường như cố ý, bà lo lắng điều gì thì cô nói điều ấy, miêu tả khoa

trương chuyện mình và Trử Tụng cãi nhau, lại còn đánh nhau bị thương, dẫn tới

việc anh bị đình chỉ bay.

Khi nói

những lời này, bàn tay Kiều Ưu Ưu vẫn lật quyển tạp chí, vô tư không có chút

hối hận nào, thậm chí là hoàn toàn không để tâm. Bà Kiều nghe xong cuống lên,

nhéo mạnh vào đầu cô “tam tòng tứ đức” được bà lôi ra hết để dạy cho Kiều Ưu

Ưu.

“Kiều

Ưu Ưu, với tính khí ngang ngạnh của con, nếu mẹ là Trử Tụng thì mẹ sớm đã ly

hôn với con rồi.”

“Vậy

thì mẹ bảo anh ấy ly hôn đi.” Kiều Ưu Ưu bình thản trả lời.

Bà Kiều

tức quá không chịu nổi, không thốt ra được lời nào, thở mạnh liên hồi. Một lúc

lâu sau bà mới chầm chậm mở miệng nói: “Tôi đã làm chuyện gì xấu xa chứ? Con

trai thì không chịu kết hôn, con gái kết hôn rồi lại không chịu sống tử tế, hai

đứa rõ ràng là cố tình muốn mẹ phải tức chết?”

Kiều Ưu

Ưu nhích sang phía bà Kiều, vỗ vào vai bà giúp bà bớt nóng giận, nhẹ nhàng dỗ

bà: “Mẹ tức giận với con thì không đáng đâu, tức hại người thì làm thế nào? Mẹ

đừng có chấp nhặt con là được thôi. Tức giận với anh con lại càng không đáng,

mẹ ở đây bực tức, anh ấy thậm chí còn chẳng biết vì sao mẹ lại tức đến vậy?”

Bà Kiều

trừng mắt nhìn Kiều Ưu Ưu: “Sao tôi lại sinh ra một đứa con gái như thế này?”

Kiều Ưu

Ưu ngoác miệng cười hì hì, ánh mắt nhấp nháy sự “đưa chuyện”.

“Chẳng

phải mẹ đã tìm cho anh trai con vài cô gái rồi sao, đều không được à?”

“Hừ!”

Nói tới con trai, bà Kiều lại càng tức giận, “Chẳng muốn nhắc tới nó nữa.”

“Anh ấy

vẫn chưa dứt với ai kia à?” Kiều Ưu Ưu hạ thấp giọng dò hỏi, chỉ sợ bị nhân vật

chính nghe thấy.

“Không biết!”

“Nếu

không thì để hai người họ kết hôn luôn cho rồi.”

“Chỉ có

mẹ nghĩ thôi, cái người anh tài cán của con lại không nghĩ thế! Người ta tiếng

tăm như vậy, sao có thể đồng ý kết hôn?” Bà Kiều cố ý đẩy cao giọng cho ai đó

nghe thấy. Thế nhưng cái người đó lại đang nghe nhạc và hứng ánh mặt trời, làm

sao mà quan tâm cho được?

“Điểm

mấu chốt là mẹ cũng không hài lòng.”

Kiều Ưu

Ưu bĩu môi: “Không nói chuyện này nữa. Mẹ, tối nay ăn gì ạ?”

“Lại

còn ăn, con ăn nhiều quá nên béo rồi phải không? Nhìn mặt con này, toàn là

thịt!” Bà Kiều véo má Kiều Ưu Ưu, cau mày nói.

“Không

ăn thì chỉ có ngủ, sao có thể không béo?” Kiều Ưu Ưu cũng thấy mình béo lên so

với lúc trước khi đi, đã có mỡ bụng rồi, véo đâu cũng thấy thịt.

Đôi mắt

bà Kiều chợt sáng lên: “Hay là có rồi?”

Kiều Ưu

Ưu cố ý tỏ ra thản nhiên, tiếp tục lật tạp chí, “Con không biết.”

“Nói

như vậy nghĩa là có khả năng à? Ái chà, lần này thì tốt rồi.” Bà Kiều vô cùng

hưng phấn, cười tới mức mặt hằn lên vết nhăn.

“Cho dù

là có rồi thì mẹ cũng không cần thiết phải vui tới mức đó chứ! Mẹ xem mẹ kìa,

vết nhăn đã lộ hết ra rồi, phí mất bao nhiêu công chăm sóc!”

“Nhiều

lời!” Bà Kiều cười rồi trừng mắt nhìn Kiều Ưu Ưu: “Mẹ đã chờ cái ngày này bao

nhiêu lâu rồi? Anh trai con không kết hôn, con thì không sinh con, cháu nhà

người ta đã biết đi mua xì dầu rồi, cháu mình thì vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.”

“Lần

này cũng chưa chắc đâu, không biết chừng vài hôm nữa con sẽ lại đến tháng.”

“Nhưng

cũng vẫn còn một nửa cơ hội, mẹ cảnh cáo con, mấy ngày này phải chú ý ăn mặc

đấy, lại còn đi đôi giầy cao đến vậy, con đang ghét con trai con sống lâu quá

đấy à?”

Kiều Ưu

Ưu không tiếp lời, nếu như cho bà biết hôm nay cô không chỉ đi giầy cao gót, mà

còn phẫn nộ đi đánh nhau với người ta thì cô dám chắc mình sẽ bị đuổi ra khỏi

nhà mất.

Có phải

có thai hay không thì bản thân cô cũng không dám đưa ra kết luận, những ngày

tháng làm MC lại sắp tới, đến lúc đó sẽ có đáp án. Kiều Ưu Ưu tự nhủ với mình

rằng không được suy nghĩ nhiều, có hay không có đều thuận theo tự nhiên, để

tránh tới khi đó lại có được kết quả mà mình không mong muốn, vừa đau lòng lại

vừa mệt người. Còn về chuyện cô có hi vọng có một đứa con hay không thì bản

thân cô cũng không biết chắc. Không quá kì vọng cũng chẳng chán ghét, chắc chỉ

tới khi có kết luận cuối cùng thì cô mới biết suy nghĩ thật của mình.

Bữa tối

có ba người, bà Kiều thỉnh thoảng mới nói vài câu với con gái, Kiều Ưu Ưu ậm ừ

trả lời, anh trai Kiều Ưu Ưu cũng chẳng nói lời nào, bà Kiều để mặc anh, anh

cũng không chủ động nói chuyện. Kiều Ưu Ưu cảm thấy anh trai mình và anh hai

của Trử Tụng nên do một người mẹ sinh ra, tính cách y như nhau.

Anh cả

nhà họ Kiều làm kinh doanh, Kiều Ưu Ưu đến bây giờ cũng chẳng biết anh cô rốt

cuộc là buôn bán đầu tư cái gì, chỉ biết là rất nhiều tiền, nghe đồn ở bên cạnh

anh cũng không thiếu đàn bà. Mà từ trước tới nay, Kiều Ưu Ưu không hay để ý tới

những việc không liên quan đến mình, vì vậy cô chưa bao giờ chủ động hỏi anh.

Hai anh em nhà này trông bề ngoài thì có vẻ không thân thiết, nhưng trong lòng

Ưu Ưu biết rõ ràng người làm anh không thể không thương em gái. Từ nhỏ đã vậy,

nếu không thì tính khí của cô cũng không tệ như bây giờ, còn không phải là do

có người đứng đằng sau sao, cứ sau khi gây chuyện là lại có người giúp cô giải

quyết hậu quả.

Sau khi

ăn uống nói chuyện xong, Kiều Ưu Ưu cuối cùng cũng nhận được lệnh thả cho về

nhà, cô cầm áo khoác và túi xách lên đi về không chút do dự, bà Kiều nhìn bóng

lưng cô mà thấy chua xót, sao lại đẻ ra hai đứa con như vậy chứ, thật chẳng có

phúc phận!

*

Lúc

Kiều Ưu Ưu đang tắm thì cả điện thoại bàn lẫn di động đều kêu liên hồi, tiếng

nước chảy ngăn cách hẳn thế giới bên ngoài, Kiều Ưu Ưu hoàn toàn không nghe

thấy gì, khi cô bước ra khỏi phòng tắm thì điện thoại di động đã hiện lên rất

nhiều cuộc gọi nhỡ, đều tới từ một số duy nhất. Cô gọi lại thì giọng của Trử

Tụng dường như đang phát điên ở bên màng nhĩ, giọng nói gần như chấn động cả

nóc nhà.

“Em vừa

tắm nên không nghe thấy.”

“Thế

sao em không nói một tiếng, anh còn tưởng là em bị người ta trả thù rồi!”

“Đừng

đùa nữa, ai lại đi trả thù em?” Kiều Ưu Ưu trong lòng cảm thấy rất ấm áp, nằm

nghiêng người trên ghế, nhắm mắt lắng nghe giọng nói của anh, tưởng tượng hình

ảnh anh khi đang nói chuyện.

“Em nói

xem?” Trử Tụng hỏi ngược lại, giọng không vui.

“Em

không biết là anh sẽ gọi điện, anh cũng chẳng báo trước cho em lại còn trách

em. Còn nữa, di động vẫn chưa tính là anh đền đâu, sau này nhớ trả em tiền.”

“Kiều

Ưu Ưu, tối qua em dám ngắt điện thoại của anh, món nợ này vẫn chưa được tính rõ

ràng đâu nhé!” Giọng điệu của Trử Tụng vẫn còn đôi chút phẫn nộ.

“Ừ, hôm

qua có Trì Lâm ở đấy nên không tiện nghe điện thoại!”

“Ờ phải

rồi, hôm nay đánh nhau có bõ không? Có phải là cảm thấy rất hưng phấn?”

“Đáng

đời anh ta!” Kiều Ưu Ưu vừa nghĩ vừa cảm thấy vẫn chưa giải tỏa hết sự tức

giận: “Em còn hận là vẫn chưa đủ cơ. Trử Tụng, giọng điệu của anh là thế nào

vậy? Sao em nghe lại giống như đang châm biếm thế?! Anh nói thẳng ra đi, có

phải anh cũng đang giấu một cô vợ bé không?”

“Anh

chỉ sợ lúc em đánh nhau lại làm đau con trai anh thôi.”

“Hử,

không có con trai!”

“Sao em

biết là không có? Giống anh đã gieo rồi thì tuyệt đối sẽ không chạy thoát.”

“Em lại

đến tháng rồi!” Kiều Ưu Ưu cứng đầu nói. Bản thân cô cũng không hiểu tại sao

mình phải nói thế, nói xong mới thấy hơi hối hận nhưng cô lại không thể cúi đầu

nói mình đang lừa anh được, hơn nữa không biết chừng vài hôm nữa cô lại có thật

cũng nên.

Trử

Tụng im lặng một hồi, đến khi Kiều Ưu Ưu bắt đầu nghi ngờ không biết có phải

anh đã giận mình không thì Trử Tụng mới tỏ ra nghiêm túc nói: “Việc này Trì Lâm

có biết không?”

Kiều Ưu

Ưu nhất thời không phản ứng kịp, hai chủ đề thay đổi quá nhanh, đến thời gian

chuyển đổi cũng không có, “Bây giờ chắc là cũng biết rồi.”

“Hay là

em gọi điện cho Trì Lâm trước đi.”

“Sao

thế?” Trong lòng Kiều Ưu Ưu dần dựng lên một hàng rào phòng bị, “Cô ấy nói gì

với anh rồi?”

“Đâu

có. Nói thẳng ra thì Khâu Mân Văn quả thực là một tên khốn nạn nhưng em lại

dùng sai cách, em nên xem tình hình của Trì Lâm như thế nào trước đi, mười phút

sau anh sẽ gọi lại. Nhớ là chỉ được mười phút thôi đấy!”

Kiều Ưu

Ưu thấp thỏm nhấn số máy của Trì Lâm, một lúc lâu sau mới có người nghe máy,

điều bất ngờ là Trì Lâm lại chẳng vui vẻ gì. Trì Lâm nói: “Mình vốn định sẽ

giải quyết mọi chuyện như vậy rồi, nhưng cậu lại làm loạn lên như thế nên tất

cả mọi người đều biết mình ly hôn vì bị chồng cắm sừng, hơn nữa trong mắt người

khác mình lại giống như một kẻ bị ruồng bỏ, lại còn phải để bạn thân của mình

xả hận giúp nữa.”

Kiều Ưu

Ưu ngẩn người, cô vốn tưởng rằng mình làm như vậy sẽ xả hận được cho Trì Lâm,

nhưng cô lại không chú ý tới hoàn cảnh của Trì Lâm. Đánh rồi, mắng rồi, xả hận

được rồi, nhưng thể diện của Trì Lâm thì lại bị phá hỏng hoàn toàn. Kiều Ưu Ưu

sầu não bứt mạnh tóc mình, tự trách mắng bản thân làm chuyện này mà không suy

nghĩ. Trì Lâm tuy không nói một lời trách móc nào nhưng từng câu nói của cô lại

khiến Ưu Ưu hối hận tới tận xương tủy.

*

“Trử

Tụng, anh nói xem em có phải là con ngốc không?”

“Biết

sai rồi à?” Trử Tụng cười nhẹ.

“Ừ!”

Kiều Ưu Ưu rầu rĩ nói. Nhưng nếu cứ để mọi chuyện như vậy thì lại cảm thấy bức

bối khó chịu, dựa vào đâu mà Khâu Mân Văn ruồng bỏ xong lại có thể sống tự do

tự tại? Cô chỉ vì muốn hủy hoại hết danh tiếng của anh ta nên mới làm như vậy,

nhưng lại quên rằng một khi cô đã đẩy Khâu Mân Văn tới bờ vực thì Trì Lâm cùng

lúc đó sẽ buộc phải trở thành vậy tế lễ.

Kiều Ưu

Ưu ấm ức thì thầm: “Trì Lâm nhất định sẽ oán trách em chết mất.”

“Có bao

nhiêu cách vậy mà em lại chọn cái cách ngu xuẩn nhất.”

“Vậy

phải làm thế nào?” Kiều Ưu Ưu đã thấy rối trí lắm rồi, vì một câu nói của Trì

Lâm mà cô đã chán ghét bản thân lắm rồi, cảm thấy mình thực sự đúng là quá tệ

hại.

“Muốn

trút giận ư? Được thôi, tìm người chặn anh ta trên đường về nhà, đánh một trận

tơi bời cũng chẳng liên quan gì tới em. Đ//â//m xe, vào đồn cảnh sát, chỉ cần có

thể nghĩ ra được. Đó là sự đả kích, trả thù sẽ càng dễ dàng hơn. Công ty anh ta

chẳng phải làm về ngoại thương sao? Bị hải quan ngăn lại thì sẽ không được đặt

hàng, không được xuất hàng, sẽ gặp phải chuyện giục thanh toán, giục lấy hàng

hoặc là trực tiếp bị thu mua lại. Cách trả thù đả kích này không cần mình phải

xuất đầu lộ diện, nhưng vẫn có thể khiến anh ta sống không bằng chết.”

Kiều Ưu

Ưu càng nghe càng thấy có lí, bản thân mình thực quá nóng vội, chẳng kịp nghĩ

gì đã xông tới chỗ anh ta, lại chọn phải cách ngu xuẩn nhất.

“Còn cái

con hồ ly tinh kia? Em không muốn để cho cô ta được sống yên ổn?”

“Đầu

tiên phải điều tra gia cảnh, tài sản, các mối quan hệ xã hội, biết người biết

ta mới có thể trăm trận trăm thắng.”

Kiều Ưu

Ưu càng nghe càng ca thán: “Trử Tụng, anh quả thực nên đầu thai làm đàn bà! Tâm

kế thật phong phú!”

“Còn

không phải đều do em? Kiều Ưu Ưu!” Giọng nói của Trử Tụng đột nhiên cao lên mấy

quãng, cực kì inh tai, nhưng Kiều Ưu Ưu nghe vậy lại cảm thấy rất ấm áp. Đầu cô

đưa đi đưa lại trên ghế mềm, cắn chặt môi dưới để không cho mình cười thành

tiếng.

Trử

Tụng hạ thấp giọng, cười trầm ngâm hỏi: “Có phải là đang cười lén không?”

Kiều Ưu

Ưu ngẩn người vài giây, cố gắng để giọng nói mình bình thường rồi phản bác lại:

“Đâu có!”

“Miệng

nói mà lòng không thật, anh đã quen rồi.”

“Xem

anh kìa!”

Trử

Tụng gọi nhẹ: “Anh nhớ em!”

Kiều Ưu

Ưu lấy cánh tay tự ôm lấy mình, cô rất nhớ, rất nhớ vòng tay của anh, chỉ mong

anh luôn ôm lấy mình, ở bên tai cô và nhắc đi nhắc lại tên cô.

“Ừ!”

Kiều Ưu Ưu muốn kiềm chế tình cảm ở trong lòng mình, nhưng cuối cùng vẫn uổng

công, “Em cũng nhớ anh!”

“Muốn

có anh.”

“Nhìn

kia, bên ngoài cửa sổ có máy bay.” Kiều Ưu Ưu bị vài câu nói của anh làm cho

nóng rực người, miệng khô lại, cô ghét bản thân mình không có bản lĩnh gì cả.

Trử

Tụng khó chịu xoa đầu, chủ đề này không thể tiếp tục được nữa, nếu không đêm

nay anh sẽ khó sống lắm. Nỗi sầu tương tư như ăn sâu vào tim. Chắc anh phải mất

một thời gian dài nữa mới có thể quen với ngày tháng không có Ưu Ưu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...