Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 33

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Ưu Ưu dứt khoát tắt điện thoại rồi.

Trong

phòng ngủ, Trì Lâm đang đờ đẫn nằm dựa vào đầu giường, nhìn thấy Kiều Ưu Ưu đi

vào, cô hỏi có phần ngạc nhiên: “Nhanh vậy sao?”

“Sáng

sớm mới chia tay nên chẳng có gì để nói cả.” Kiều Ưu Ưu cố tỏ ra không để ý,

nằm nên giường nắm lấy cằm của Trì Lâm nói: “Tối nay tới lượt của nhà ngươi,

hầu hạ lão gia thoải mái vào.”

Trì Lâm

cười đẩy tay Ưu Ưu ra: “Trử Tụng tốt với cậu như vậy, cậu đừng như vậy nữa.”

Kiều Ưu

Ưu nghe những lời đó xong thì nụ cười trên mặt lập tức biến mất, cô nheo mày

bất mãn hỏi: “Mình làm sao? Mình vì anh ấy mà ngay đến kì nghỉ cũng dành cho

anh ấy, yên ổn ở bên anh ấy những hai mươi ngày, như vậy còn chưa được sao?”

“Được,

Ưu Ưu của chúng ta ngày càng hiểu chuyện rồi.” Trì Lâm nhìn Kiều Ưu Ưu cười dịu

dàng, tay không ngừng vuốt tóc cô.

Kiều Ưu

Ưu nhìn Trì Lâm cười, trong lòng lại thấy nhói đau. Người phụ nữ tốt như vậy,

sao lại gặp đúng cái tên cặn bã đó chứ, cô lại vốn chẳng phải một người vợ tốt

đẹp gì, sau này Trử Tụng liệu có tuyệt tình với cô hơn cả như vậy không?

Dường

như có thể đọc được suy nghĩ của cô, Trì Lâm nói: “Yên tâm đi, Trử Tụng không

phải loại người như vậy.”

“Làm

sao cậu biết được?” Kiều Ưu Ưu ý thức được hỏi lại.

“Cái

này thì phải hỏi chính bản thân cậu, trong lòng cậu Trử Tụng là người như thế

nào?”

người như thế nào? Trử Tụng không phải là nhân vật chính trong quá khứ của cô,

nhưng lại là một người không thể thiếu được. Cho dù anh đã vào bộ đội, nhưng

trong cuộc sống của cô luôn có anh. Nếu năm đó cô ở trong trạng thái tỉnh táo

hơn, để cô phải lựa chọn một người để kết hôn, nói không chừng người cô chọn

vẫn sẽ là Trử Tụng.

Buổi

đêm, Trì Lâm và Kiều Ưu Ưu ngủ cùng trên một chiếc giường giống như mười mấy

năm trước, nằm cạnh nhau, trò chuyện tâm sự tới khuya. Nhớ lại những chuyện

thời còn trẻ người nông nổi, kể lại những kỉ niệm mà hai người đã từng có với

nhau. Hoàn toàn không hề nhắc tới cái tên Khâu Mân Văn. Kiều Ưu Ưu hiểu rằng,

tuy Trì Lâm cố tỏ ra vẻ lãnh đạm, nhưng Khâu Mân Văn dù sao cũng là người chồng

mà cô ấy đã yêu rất nhiều năm, không thể vì ly hôn mà người đó sẽ lập tức biến

mất khỏi cuộc đời cô ấy.

*

Kiều Ưu

Ưu đi rồi, Trử Tụng quả nhiên bị mất ngủ. Vốn đang rất mong mỏi được nghe giọng

nói của Kiều Ưu Ưu để tỏa bớt nỗi nhớ, thế nhưng Kiều Ưu Ưu lại nhẫn tâm không

cho anh tới một cơ hội để nói chuyện.

Trử

Tụng cảm thấy bắt đầu từ lúc chia tay sáng nay, hai người bọn họ từ nay về sau

cho dù có mỗi người một ngả thì sẽ vẫn dính nhau như keo và sơn, nhưng chẳng

ngờ Kiều Ưu Ưu vừa mới về Bắc Kinh đã trở mặt. Anh không nản lòng mà tiếp tục

gọi điện về nhà, kết quả là lại chẳng có ai thèm nhấc máy. Trử Tụng đi đi lại lại

trong nhà, trong lòng đè nén sự tức giận, nhìn thấy bất cứ vật gì anh cũng đều

cảm thấy khó chịu và giơ chân ra đạp. Nhớ tới bộ dạng khóc lóc vì phải chia tay

của Kiều Ưu Ưu sáng nay, Trử Tụng vừa cảm thấy đau lòng vừa cảm thấy người phụ

nữ này quả thực là đáng hận!

Trử

Tụng xuống dưới lầu hóng gió để giải tỏa phiền muộn. Trong thị trấn nhỏ yên

tĩnh này, con người thường ngủ từ rất sớm, khu tập thể yên tĩnh như tờ, hầu như

không còn ánh đèn, chỉ trừ mấy ngọn đèn đường.

Trử

Tụng đứng ở dưới lầu hít thở sâu, không khí quá lạnh lẽo khiến anh hơi khó thở.

Trong đầu anh, hình bóng của Kiều Ưu Ưu luôn ẩn hiện không rời, lúc cười, khi

lại khóc, thậm chí là ngay cả những lúc cô chửi bới, nước mắt của cô, khuôn mặt

cô giống như một bộ phim điện ảnh không ngừng phát trong đầu anh.

Trưởng

đoàn Cao từ trong sư đoàn trở về, từ phía xa đã trông thấy môt bóng người

“không bình thường” đề phòng cảnh giác chậm chậm tiến lại gần, cái người đó lại

đang tập chống đẩy, tốc độ nhanh kì lạ, động tác hoàn hảo. Sau khi chắc chắn đó

là Trử Tụng, trưởng đoàn Cao vui vẻ, cười lớn đi tới.

Trử

Tụng ngoảnh đầu nhìn ông, không bận tâm mà tiếp tục chống đẩy.

“Tối

như vậy rồi mà còn không đi ngủ, làm gì vậy?” Trưởng đoàn Cao cười híp mắt cố tình

hỏi.

“Nhìn

thì biết.”

“Là

nhiệm vụ được Ưu Ưu giao cho à?”

Trử

Tụng không tiếp lời mà điều chỉnh nhịp thở, không để cho bản thân chỉ vì cái

tên Kiều Ưu Ưu mà hô hấp loạn nhịp.

“Vợ về

rồi nên cần có thời gian quen dần. Tôi cũng đã nghe nói rồi, cảnh tượng chia

tay y hệt như trong phim, không được chứng kiến quả thực là đáng tiếc.”

Buổi

sáng sáng khi tiễn Kiều Ưu Ưu, Trử Tụng quay trở về doanh trại, anh cảm thấy rõ

ràng ánh mắt của tất cả mọi người nhìn mình đều không bình thường, nhưng thấy

tâm trạng của anh không vui nên chẳng có ai dám động chạm tới anh.

Trưởng

đoàn Cao nhìn Trử Tụng không nói gì, dứt khoát ngồi quỳ xuống nói chuyện với

anh: “Chắc là cậu biết Tiểu Hà ở đoàn 302 chứ? Nhà anh ta ở ngay phía đối diện

tòa nhà này, vợ anh ta cũng tới thăm, sáng nay khi vợ chồng cậu bịn rịn chia

tay, vợ của Tiểu Hà nhìn mà cảm động vô cùng nên đặc biệt quay lại cái cảnh đó,

lại còn nhiệt tình dạy cho Tiểu Hà một bài học, bảo người ta phải học tập cậu.”

Trử

Tụng dừng lại, cánh tay vẫn chống dưới đất, nheo mày nói: “Anh đã xem rồi?”

“Tôi

chưa xem, chỉ nghe nói thế. Nghe nói Kiều Ưu Ưu đi rồi mà cậu vẫn không nỡ rời

đi, nhìn theo hướng Ưu Ưu đi mà bất động. Ai ngờ rằng lúc đó Ưu Ưu lại quay

lại, vừa ôm vừa hôn… Chà nói thực ra, tôi chỉ nghe thôi mà cũng cảm thấy khó xử

cho cậu. Có chuyện gì thì về nhà nói sau có được không? Chẳng nói gì cái khác,

hai người làm như vậy đã kéo theo trái tim người vợ của cả sư đoàn, hiệu ứng

của chương trình phát thanh vẫn chưa hết, thế mà lại tới một cảnh khác.”

“Đó là

vợ tôi, tôi thích thế. Muốn ra sao thì ra!”

“Hại

người cuối cùng lại hại mình.”

Trử

Tụng dừng động tác chống đẩy, nhổm dậy đứng trước mặt trưởng đoàn Cao, nói rất

đắc ý: “Hôn vợ của mình, cứ để cho mọi người tức chết đi.”

Trưởng

đoàn Cao tức quá, chỉ thẳng vào mũi Trử Tụng lắp bắp “Cậu, cậu, cậu”, nhưng

cuối cùng lại chẳng thốt ra được lời nào. Trử Tụng ngoác miệng cười, hành lễ

xong lẩm nhẩm hát rồi về nhà đi ngủ.

Ngày

hôm sau triển khai tập huấn đối kháng giữa hai phi hành đoàn 301 và 302, Trử

Tụng dẫn đội, chỉ huy toàn trận, không chỉ dồn đoàn 302 tới ngõ cụt mà còn

phong tỏa hoàn toàn chiến đấu cơ 302-7, các phi hành viên mồ hôi chảy không ngừng,

không dám có bất cứ hành động nào, ngay đến cả động tác bay đơn giản nhất cũng

đều bị cảnh cáo nói: “Máy bay của anh đã bị quân địch phong tỏa.”

Sư đoàn

trưởng, chính trị viên và các lãnh đạo của sư đoàn đều đứng trong đài quan sát

mặt đất quan sát tác chiến, tận mắt chứng kiến Trử Tụng đã “lấy việc công trả

thù riêng” như thế nào, không chỉ chiếm đóng địa bàn của người ta mà còn ép cho

chiến đầu cơ của họ bay thẳng trong suốt quãng đường.

“Ai đã

gây sự gì với cậu ta rồi?” Sư đoàn trưởng hơi giận dữ nói.

Chính

trị viên lắc đầu, khuôn mặt bế tác, đối với người có thế lực nên chẳng sợ hãi

gì như Trử Tụng, những lãnh đạo như bọn họ đều có lúc phải bó tay. Chính trị

viên kể hết câu chuyện, các lãnh đạo ở trong đài quan sát đều không nhịn được

cười lớn.

“Vớ

vẩn! Thông báo cho đoàn trưởng Cao, đình chỉ bay, bắt anh ta phải nhớ cho lâu.”

Chính

trị viên suy nghĩ nói: “Đang trong giai đoạn toàn quân tuyển người, Trử Tụng

tuy là có ưu thế nhưng đình chỉ bay thì không thích hợp cho lắm nhỉ?”

Sau khi

kết thúc huấn luyện đối kháng, trước khi lên xe Trử Tụng nhìn thấy Tiểu Hà đang

từ máy bay chiến đấu số 7 đi xuống, Trử Tụng cười híp mắt vẫy tay với mọi

người, còn Tiểu Hà nuốt nước miếng, muốn cười nhưng cả khuôn mặt mất tự nhiên

như vừa bị tiêm Clostridium Botulinum.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 33

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...