Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 32

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trử Tụng tuy rằng không nỡ xa Kiều Ưu Ưu, nhưng

cô có thể trở lại như vậy đã khiến anh thỏa mãn lắm rồi, khuôn mặt

dần hiện lên nụ cười được an ủi. Mới vừa mới chia tay thôi mà anh đã

bắt đầu nhớ Kiều Ưu Ưu rồi, sau này không có cô, anh biết làm sao đây?

Trử Tụng thở dài, móc từ trong túi ra một cái vòng tròn cầm lên

xem, bỗng anh cảm thấy ngơ ngẩn.

“Bụp!”

Trử Tụng mang tâm trạng phiền muộn không được trút ra liền đá chân vào

cánh cửa sắt của sân tập thể.

Kiều

Ưu Ưu quay lại mà anh chỉ chăm chăm vui sướng, bị sự hưng phấn làm cho

mê muội, vật quan trọng như vậy lại bị quên mất. Lúc nãy anh vì chưa

tặng được nó cho cô nên cảm thấy buồn bã, bây giờ bởi vì cảm thấy

quên mất nên mới sầu não.

“Trử

Tụng, mẹ kiếp mày chỉ có chút tài cán này thôi sao?”

Cả

quãng đường Kiều Ưu Ưu ngủ suốt, đêm qua bị anh dày vò cả đêm, lúc

nãy lại còn vừa khóc lóc vừa gây chuyện nên cả người bây giờ hoàn

toàn nằm liệt trên ghế, chẳng còn tí tinh thần nào.

Sau khi

xuống máy bay, Kiều Ưu Ưu quấn chặt áo khoác vào người, đi sau cùng.

Đôi mắt sưng lên như hạt óc chó nên cô chẳng còn cách nào khác đành

lấy kính râm ra đeo.

Trử Tư

vốn định đưa cô về nhà bố mẹ, thế nhưng Kiều Ưu Ưu chỉ lên đôi mắt

sưng vù gần như không thể mở ra của mình nói: “Bộ dạng này có thể

gặp người khác được không?”

“Có

gì mà không được, cũng chẳng phải là người ngoài.”

Kiều

Ưu Ưu khó chịu vẫy tay: “Đưa tôi về nhà đi, tôi không muốn đi đâu hết.”

“Chị

ba, em bảo này, chỉ cần có thời gian để thích ứng trở lại, không có

cánh tay của anh ba em để gối đầu liệu chị có quen được không?” Trử

Tư nói xong hát to lên, nhìn về phía xa làm ra vẻ tình cảm sâu đậm.

Kiều

Ưu Ưu cáu kỉnh đẩy Trử Tư một cái, “chú lắm lời thật đấy! Mau lên xe

đưa tôi về nhà đi!”

Chiếc

xe đón Tả Khiên cũng đã tới, nhưng anh vẫn chưa chịu đi, hình như còn

có lời muốn nói, Kiều Ưu Ưu không nghĩ nhiều mà mở cửa xe chuẩn bị

lên xe thì bị anh gọi lại: “Kiều Ưu Ưu.”

Kiều

Ưu Ưu quay đầu lại, mơ hồ nhìn anh, “có chuyện gì à?”

“Có

một chuyện tôi cần phải nói với cô.”

Biểu

hiện của Tả Khiên rất nghiêm túc, Kiều Ưu Ưu chợt cảm thấy chột dạ,

không hiểu có chuyện gì xảy ra.

“Trì

Lâm!” Tả Khiên nhìn cô, tiếp tục nói: “Trì Lâm muốn ly hôn, cô ấy không

nói cho cô vì sợ cô lo lắng.”

*

Mới

có nửa ngày thôi mà tâm trạng của Kiều Ưu Ưu đã lên xuống mấy lần, Trì

Lâm muốn ly hôn, đây rõ ràng là đã đ//â//m thêm một nhát vào cơ thể đang

vô cùng mệt mỏi của Ưu Ưu. Lúc cô rời khỏi Bắc Kinh hai bọn họ vẫn

còn tốt đẹp, vậy mà bây giờ lại đòi ly hôn, mới có hai mươi ngày,

trong khoảng thời gian đó rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Kiều

Ưu Ưu lo lắng vò đầu bứt tóc, cô muốn gọi điện thoại, nhưng tìm hết

trong túi cũng không thấy điện thoại đâu, cô nghĩ lại thì nhớ ra điện

thoại của mình đã bị vỡ nát từ sáng sớm, cô còn chưa kịp nhặt

“xác” của nó.

“Đưa

điện thoại cho tôi!”

Trử Tư

thấy tâm trạng của cô không được tốt nên cũng không dám gây sự với cô

mà ngoan ngoãn đưa điện thoại cho cô. Thế nhưng Kiều Ưu Ưu nhìn cái

điện thoại lại cảm thấy sầu não, cô chưa bao giờ nhớ số điện thoại,

số điện thoại của Trì Lâm… là bao nhiêu?

Kiều

Ưu Ưu cảm thấy mình thật chẳng ra gì, có người bạn thân như cô, đến

cô còn cảm thấy buồn thay cho Trì Lâm. Khi cô buồn, Trì Lâm sẽ chạy

tới chạy lui để an ủi cô, đưa cô đi mua sắm, cùng uống rượu với cô.

Bây giờ thì hay rồi, cô vì chồng mình mà quên luôn cả Trì Lâm, lúc

này đến mười một con số kia cô cũng không nhớ.

“Hay

là, hỏi anh Khiên xem?” Trử Tư tốt bụng đưa ra đề nghị, Kiều Ưu Ưu quay

đầu nhìn anh, thất thần trả điện thoại lại cho anh.

Tả

Khiên dĩ nhiên là muốn chế giễu Kiều Ưu Ưu, nhưng lúc này anh không rảnh

rỗi, cũng chẳng có cái hứng thú đó, đọc xong một dãy số mà đầu

óc Kiều Ưu Ưu đã loạn hết cả, hoàn toàn chẳng nhớ nổi.

Khó

khăn lắm cô mới gọi được cho Trì Lâm nhưng lại chẳng có ai nghe máy.

Kiều Ưu Ưu lo lắng đến đỏ mắt, liên tiếp nhấn số gọi cho Trì Lâm,

đến cuối cùng khi cô đang định gọi 110 để báo cảnh sát thì giọng

Trì Lâm truyền tới. Nhưng trong khoảnh khắc Trì Lâm cất tiếng, nước

mắt của Kiều Ưu Ưu đã lã chã rơi xuống.

“Trì

Lâm cậu chết ở đâu rồi? Gọi điện thoại cho cậu tại sao không nghe

máy? Cậu có biết tôi lo lắng tới mức nào không? Có điện thoại mà

không thèm nghe, cậu nói xem cậu có bị làm sao không? Có đúng không?

Lại còn đòi làm bác sĩ, cậu làm bác sĩ cái nỗi gì?” Kiều Ưu Ưu

vừa khóc vừa hét lên, giọng nói ngày một khàn lại. Trử Tư hơi quay

đầu lại nhìn cô, đây đâu phải là nữ phát thanh viên có giọng nói dễ

nghe? Rõ ràng là giọng của bà mổ lợn.

“Mình

vừa mới hội chẩn, điện thoại ném ở trong tủ. Cậu về rồi à?” Giọng

nói của Trì Lâm không có chút bất thường nào, rất bình tĩnh, ấm áp

như căn phòng được bao phủ bởi ánh nắng mặt trời.

“Trì

Lâm!”

Kiều

Ưu Ưu tức giận hét to tên cô, sao cô có thể bình tĩnh được như vậy?

Sao nghe có vẻ người ly hôn là cô? Trì Lâm im lặng một hồi, trong

giọng nói có phần châm biếm, “Ưu Ưu, bề ngoài nhìn giống như một cặp

vợ chồng thân thiết, nhưng lại thối nát từ tận gốc rễ rồi!”

Kiều

Ưu Ưu cảm thấy mũi mình cay cay, không thể tiếp tục nóng giận với cô

thêm nữa, trái tim như bị thắt lại từng nhịp, “để mình đến tìm cậu.”

“Thôi,

buổi chiều mình phải đi làm, buổi tối nhé!”

*

Kiều

Ưu Ưu luôn cảm thấy người phụ nữ nhỏ bé như Trì Lâm cần phải có một

người chồng tốt để bảo vệ, hơn nữa cô cũng đã tìm thấy người đàn

ông có thể bảo vệ và chăm sóc cho mình. Khâu Mân Vân là sư huynh cùng

trường với Trì Lâm, theo đuổi cô hơn hai năm mới có được người đẹp.

Kiều Ưu Ưu đã tận mắt chứng kiến hình ảnh hạnh phúc của Trì Lâm khi

đó, đã có lúc cô vô cùng ngưỡng mộ Trì Lâm. Nhất là sau khi cô bị

Tống Tử Đồng từ chối, Kiều Ưu Ưu ôm cô ấy và khóc nói: “Trì Lâm cậu

thật hạnh phúc vì có một người đàn ông tốt đến vậy.” Trì Lâm vừa

mới tốt nghiệp, bọn họ đã vội vã kết hôn, hai người yêu nhau đã

nhiều năm như vậy, cô luôn tưởng rằng họ là một cặp không có khả năng

chia tay nhất. Nhưng sự thật lại tàn khốc đến vậy.

Trì

Lâm cầm một cốc coca nóng, khuôn mặt nhỏ nhắn, dựa nghiêng người vào

góc ghế sofa, đôi mắt màu nâu dường như nhìn xa xăm, hơi nóng phả lên

làm khuôn mặt cô trở nên không chân thực. Giống như không có đau khổ,

giọng điệu vẫn bình thản: “Anh ta có người phụ nữ khác.”

Cả

một buổi chiều, Kiều Ưu Ưu ngồi nghĩ đủ các khả năng khiến họ ly

hôn, không phải là cô chưa bao giờ nghĩ đến điều này, nhưng khi được

nghe từ chính miệng Trì Lâm nói ra, Kiều Ưu Ưu vẫn cảm thấy mình như

bị đập một cái thật mạnh.

“Ưu Ưu,

đã lâu lắm rồi, vậy mà mình vẫn có thể nhẫn nhịn được.” Trì Lâm

nhìn Kiều Ưu Ưu rồi tự cười chế giễu bản thân mình nhưng khuôn mặt cô

hiện rõ sự đau khổ.

Kiều

Ưu Ưu ôm Trì Lâm vào lòng. Một mình Trì Lâm phải đối diện với cuộc

hôn nhân chứa đầy nỗi đau này, cô có thể đưa ra quyết định ly hôn thì

chắc chắn rằng cô đã quá thất vọng và đau lòng, thực sự không còn

sức lực để chịu đựng thêm nữa.

“Người

đàn bà đó là một giám đốc bộ phận ở chỗ anh ta, mới vào công ty

được hai năm, lúc đầu mình cũng không để ý vì từ trước đến giờ mối

quan hệ của anh ta và cấp dưới đều rất tốt. Anh ta thường xuyên phải

đi xã giao nên chuyện nửa đêm mới về nhà mình có thể hiểu được. Thế

nhưng giác quan thứ sáu của người phụ nữ quả thực là quá chính

xác, mình phát hiện ra anh ta không bình thường từ mùa hè, chưa đầy

một tháng sau thì mình nhìn thấy tin nhắn cô ta gửi cho anh ta, lúc

đó Mân Văn kịch liệt phản bác. Anh ta thề rằng tuyệt đối không bao

giờ làm những chuyện có lỗi với mình, đó là người chồng đã sống

với mình bao nhiêu năm rồi, mình rất trân trọng cuộc hôn nhân này, vì

thế nên mình tin anh ta cũng như vậy và không truy cứu thêm, mình tưởng

rằng sự việc này đã qua rồi.”

Trì

Lâm dừng lại, Kiều Ưu Ưu rút khăn giấy đưa cho cô, Trì Lâm cười buồn

bã, cô vốn không muốn rơi nước mắt nhưng cô không thể kiềm lại được.

“Một

thời gian sau, mỗi lần anh ta về muộn, trên người luôn có một mùi

nước hoa giống nhau, mình đã biết rằng sự việc đã không còn đơn giản

nữa. Mình không vạch trần mà chỉ nhắc nhở thì vài ngày sau anh ta

về nhà rất sớm. Sau đó nữa thì lại về muộn, trên người không có

mùi rượu lẫn mùi nước hoa, chẳng có mùi gì hết. Ưu Ưu, người đàn

ông này quả thực là quá ngu xuẩn có phải không, điều này chẳng phải

rõ ràng là vạch áo cho người xem lưng sao? Chẳng biết mình thông minh

hay anh ta quá ngu ngốc nữa.”

Kiều

Ưu Ưu càng nghe càng thấy tức giận, hộp giấy ăn ở trong tay cô đã bắt

đầu nhăn nhúm. Nhưng ở trước mặt Trì Lâm cô không dám bộc phát ra,

chỉ có thể cố nhịn, giọng nói cứng nhắc hỏi: “Sau đó thì sao? Cái

tên đê tiện đó đã làm gì?”

“Mình

liên tục đánh động dò hỏi anh ta, nhưng mỗi lần như vậy anh ta đều

kiên quyết nói rằng bản thân anh ta trong sạch, mình không ngừng cho anh

ta cơ hội nhưng anh ta lại từng lần từng lần khiến mình thất vọng.

Gần đây công ty anh ta có tổ chức tiệc, thực ra thì mình cũng không

biết, nhưng thư kí của anh ta lại lỡ miệng mời nên mình bèn tự đến.

Nói ra thì ông trời cũng thương mình, chưa kịp vào trong hội trường

thì đã bị người ta đổ đầy rượu lên người, khi tới phòng vệ sinh để

rửa thì lại bắt gặp hai người họ ở trong góc…” Trì Lâm không thể

nói tiếp được nữa, cô cầm cốc đứng lên, đứng quay lưng lại với Kiều

Ưu Ưu ở trước cửa sổ, bóng dáng cô đơn thậm chí còn hơi run rẩy.

Kiều

Ưu Ưu chưa bao giờ biết rằng Trì Lâm lại có thể kiên cường tới vậy,

cô ấy đã phải chịu bao nhiêu đau khổ vậy mà chưa bao giờ nói ra, mỗi

lần gặp mặt cô đều mang tới nụ cười ấm áp, ai nhìn vào cũng đều

cảm thấy cô đang rất hạnh phúc. Thế nhưng người thân thiết nhất với

cô cũng như người được cô tin tưởng nhất lại phản bội cô, cô lại phải

giấu sự đau đớn này trong lòng nửa năm qua. Nghĩ tới sự giằng xé mà

Trì Lâm phải trải qua trong một thời gian dài vừa qua, Kiều Ưu Ưu lại

cảm thấy quá đau lòng.

Trì

Lâm không khóc, cũng chẳng gây lộn, cô rất bình tĩnh đưa ra lời đề

nghị ly hôn với Khâu Mân Văn, để mặc cho Khâu Mân Văn quỳ xuống cô cũng

dửng dưng không quan tâm. Cho đến lúc này, Khâu Mân Văn vẫn chưa chấp

nhận ly hôn, nhưng Trì Lâm đã dọn ra khỏi nhà, nhờ luật sư đưa ra đơn

xin ly hôn, nếu anh ta cứ cố chấp không đồng ý thì cô cũng chẳng nề

hà chuyện gặp nhau ở tòa án.

“Sự

việc đã xảy ra lâu như vậy, tại sao cậu không nói cho mình biết?”

Kiều Ưu Ưu quá tức giận, đập tay liên tục xuống bàn, cô phẫn nộ một

phần vì Trì Lâm giấu không nói, phần nhiều là bởi bản thân cô không

hay biết gì.

“Với

tính cách của cậu thì nhất định sẽ đi tìm anh ta, nhưng đó không

phải là kết quả mà mình mong muốn. Anh ta là chồng mình, mình chỉ

mong anh ta có thể thẳng thắn với mình, thế nhưng anh ta không làm

được, chia tay thì chia tay thôi.”

“Cô

chú có biết chuyện này không?”

Trì

Lâm im lặng gật đầu: “Bố mẹ mình không nói gì, họ chỉ mong mình

được hạnh phúc, nhưng mình lại không thể khiến họ an lòng.”

Kiều

Ưu Ưu nắm lấy bàn tay lạnh giá của Trì Lâm: “Đây không phải là lỗi của

cậu, Trì Lâm, bắt đầu từ hôm nay mình sẽ chăm sóc cậu, để cho cái

tên cặn bã kia chết đi!”

Kiều

Ưu Ưu nghĩ: “Nếu như Trử Tụng phản bội cô và có người phụ nữ khác,

cô nhất định sẽ làm to chuyện lên khiến tất cả mọi người đều biết

và để Trử Tụng mang nỗi nhục “ngoại tình” suốt đời, để cho người

đời phỉ nhổ, để anh không còn chỗ đứng ở trong quân đội, kể cả ở

Bắc Kinh nữa. Cô nói được là làm được!”

“Ưu Ưu,

đừng tiếc thay cho mình, đó là người đàn ông mình đã chọn. Tuy kết

quả có phần đau lòng nhưng nhiều năm qua anh ta thực sự đã làm cho

mình rất hạnh phúc, duyên phận của bọn mình đã hết, từ đây trở

thành người xa lạ mà thôi!”

*

Khi

bọn họ đang đắm chìm trong tâm trạng đau khổ thì một hồi chuông inh

tai truyền đến, phá tan sự yên tĩnh đang có. Kiều Ưu Ưu và Trì Lâm

giật nảy mình, một lúc lâu sau Kiều Ưu Ưu mới phản ứng trở lại được

và nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại.

Kiều

Ưu Ưu vừa chạy tới bên điện thoại vừa nghĩ không biết ai lại gọi

điện thoại về nhà?

“Kiều

Ưu Ưu! Điện thoại của em biến đi đâu rồi?”

Kiều

Ưu Ưu nhíu mày cầm điện thoại ở cách xa tai mình, giọng nói của Trử

Tụng như được lắp thêm ba cái loa phóng thanh, âm thanh to như sét đánh.

Vì chuyện của chuyện của Trì Lâm mà cô sớm đã gạt Trử Tụng sang

một bên.

“Ai

bảo anh đập vỡ di động của em? Anh chẳng nhớ gì sao, không có thì

gọi bằng gì?” Kiều Ưu Ưu bị làm phiền nên tâm trạng không được thoải

mái, cuối cùng cô cũng tìm ra chỗ để giải tỏa, ai bảo Trử Tụng số

không may lại gọi vào đúng lúc này.

“Vậy

cái gì…”

“Cái

gì mà cái gì? Chẳng phải đều tại anh sao, anh còn hét lên, em còn

chưa bắt anh đền nữa đấy!”

“Đền

vậy.”

Kiều

Ưu Ưu cười nhạt: “Lấy gì để đền?”

“Lấy

thân này ra để đền.”

Trong

giọng nói của Trử Tụng chứa đầy sự cưng chiều, Kiều Ưu Ưu dường như

nhìn thấy anh đang đứng trước mặt mình, cúi đầu nhìn cô cười, ánh

mắt vô cùng dịu dàng.

Kiều

Ưu Ưu cắn răng không nói gì, hai má bắt đầu ửng hồng. Trì Lâm đi qua

vỗ vào vai cô, đi vào phòng ngủ và nhường lại phòng khách cho cô để

cô và Trử Tụng nấu cháo điện thoại được thân mật. Kiều Ưu Ưu thấy

lúc này không nên nghe điện thoại của Trử Tụng, thật có lỗi với bạn

nên cô vội vàng dập máy. Trử Tụng không thể tin vào tai mình khi nghe

thấy âm thanh tút tút vang lên, anh suýt chút nữa ném vỡ cái điện

thoại.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...