Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 29

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chị dâu, chị dâu.”

“Sao

chú lại tới đây?” Kiều Ưu Ưu nhíu mắt nheo mày, trái ngược hoàn toàn

so với sự hưng phấn của người đang đứng ngoài cửa.

Trử Tư

cười nhăn nhở nói: “Em tới đón chị về nhà.”

“Tốt

thế sao?” Kiều Ưu Ưu làm ra vẻ ngạc nhiên: “Ái chà, ái chà, sao tôi

lại vừa thấy hãnh diện vừa thấy bất an thế này nhỉ?”

Trử Tư

bất ngờ bị người đang đứng đằng sau đẩy cho một cái, Tả Khiên nhảy

ra nói với vẻ thiếu kiên nhẫn: “Có thể vào nhà nói chuyện được

không?”

“Ồ,

Tả thiếu gia!” Kiều Ưu Ưu cay mày, nghiêng người để hai bọn họ vào

nhà. “Tả thiếu gia đại giá tới đây, thật đúng là rồng tới nhà tôm,

tiểu nữ thấy hốt hoảng sợ hãi quá.”

Đây là

lần đầu tiên Tả Khiên tới đây, vừa vào nhà đã nhìn trước ngó sau,

nghe Kiều Ưu Ưu nói vậy, anh liếc nhìn cô nói: “Còn không mau quỳ

xuống tạ ơn.”

Kiều

Ưu Ưu tiện tay đóng cửa lại, “để sau đi.”

Trử Tư

ngồi im trên ghế sofa nhìn Kiều Ưu Ưu ngồi khoanh chân trên chiếc ghế ở

bên cạnh, gọi chị dâu mấy câu, Kiều Ưu Ưu mới ậm ừ được một tiếng,

đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên. Cuối cùng, Trử Tư đành biết thân biết

phận đứng lên rót cho mình một cốc nước. Đối với Kiều Ưu Ưu mà nói,

anh đúng là không bao giờ nên ôm cái mộng tưởng rằng “cô rất hiền

thục.”

“Cho

tôi một cốc!” Tả Khiên nói.

Kiều

Ưu Ưu chống cằm xem blog, Kiều Ưu Ưu nhìn Trử Tư đưa cốc nước cho Tả

Khiên, thuận miệng nói luôn một câu: “Hai người công khai yêu nhau rồi

à?”

“Phù!”

“Choang!”

“Hả?”

Tả

Khiên vừa mới uống được ngụm nước đã phun hết lên mặt Trử Tư, tay

Trử Tư bỗng run lên, chiếc cốc ở trên tay anh rơi xuống đất vỡ thành

nhiều mảnh. Kiều Ưu Ưu lặng lẽ cúi đầu cầm đồ của mình lên rồi lẻn

vào trong phòng ngủ, cả buổi chiều đều không ra khỏi phòng. Trử Tụng

không có ở nhà, ai mà biết được Tả Khiên và Trử Tư sẽ trả thù cô

như thế nào?

Cô quả

thực chỉ là bộc phát nói ra, có trách cũng chỉ trách danh tiếng

của Trử Tư ở Bắc Kinh. Còn nữa, ai bảo Tả Khiên cũng phiền phức đi

theo Trử Tư tới đây cơ chứ. Tuy cách nói Trử Tư là gay không được hợp

lí lắm, nhưng cũng chỉ có thể nói là anh ta tự làm tự chịu. Đào

hoa đa tình, vừa mới chia tay bạn gái đã bị người ta nhìn thấy đi

vào quán bar dành cho gay. Tâm trạng của người bị bỏ rơi lại đang khó

chịu, chẳng phải có thù sẽ báo thù có oán báo oán sao? Nếu là

Kiều Ưu Ưu, cô chắc chắn sẽ không chỉ nói Trử Tư là gay mà còn phải

nói anh ta là phái yếu.

*

“Cốc,

cốc.”

Kiều

Ưu Ưu kéo cửa, đề phòng nói: “Có chuyện gì vậy?”

“Mở

cửa!”

Kiều

Ưu Ưu chậm chạp chuyển sang một bên, hé một lỗ nhỏ lộ ra khuôn mặt:

“Làm gì?”

Tả

Khiên nheo mày nhìn cô: “Buổi tối ăn gì?”

Ưu Ưu

sờ lên bụng: “Tôi không đói, hai người cứ tự nhiên.”

“Đây

là nhà cô, chúng tôi là khách đấy, cả buổi chiều chẳng thấy mặt

mũi đâu không nói, ngay cả bữa tối cũng để khách tự giải quyết,

Kiều Ưu Ưu cô lên mặt cũng gớm đấy.”

“Tôi

cứ lên mặt thế đấy, anh cũng chẳng phải là ngày đầu tiên quen biết

tôi.” Kiều Ưu Ưu nhướn mày nói với vẻ tất nhiên là vậy.

Khuôn

mặt Tả Khiên nhăn lại, anh đưa tay lên xoa đầu, cảm thấy vết thương lần

trước lại bắt đầu hơi đau. Mắt mũi Trử Tụng bị máy bay làm cho nổ

tung rồi hay sao mà lại nhắm trúng người đàn bà này?

*

Khi

trời tối hẳn, Trử Tụng trở về nhà, Kiều Ưu Ưu đang tập yoga theo clip,

vali hành lí đã sắp xếp xong xuôi đặt ở góc phòng ngủ, nhưng Trử

Tụng chỉ cần nhìn qua cũng đã thấy nó giống như được chiếc đèn

hàng nghìn oát chiếu ở xung quanh, cực kì ngứa mắt.

“Anh

về rồi à?”

“Ừ!”

Trử Tụng lạnh lùng đáp, thay bộ quân phục ra, “tối nay anh bay tuần

đêm.”

“Á!”

Kiều Ưu Ưu khẽ r//ê//n lên. Cô vốn định giữ thăng bằng bằng một chân, cơ

thể lại hơi mất thăng bằng nên ngã lăn xuống đất, “bộp” một tiếng, tiếng

ngã xuống đất vô cùng chói tai.

Trử

Tụng vội bế cô từ dưới đất lên, lo lắng hỏi: “Không sao chứ? Em bị

ngã chỗ nào?”

Kiều

Ưu Ưu nhăn mày nhăn mặt nói với vẻ sợ hãi: “Mắt cá chân.”

Trử

Tụng vừa nắn mắt cá chân cho cô vừa trách khẽ: “Đã chẳng có tài

cán gì rồi mà cũng học đòi người ta tập yoga, em có thể sánh được

với họ không? Đi ba bước là suýt ngã rồi, khả năng thăng bằng kém

thế mà cũng học đòi tập tành.”

Kiều

Ưu Ưu nhắm mắt cắn răng chịu.

Trử

Tụng thấy thương quá bèn hỏi nhỏ: “Có đau không?”

“Hơi

đau.” Ưu Ưu miễn cưỡng nói.

Trử

Tụng nắm lấy chân cô, xoa bóp nhẹ nhàng. Cô vốn dĩ rất cẩu thả,

chẳng để ý điều gì cho nên không bị vẹo cổ thì cũng bị trẹo chân,

lúc không có anh ở bên cạnh thì cô làm thế nào? Xoa bóp đông y? Cứ

nghĩ đến chuyện bác sĩ nam nắm lấy chân cô như thế này, anh lại cảm

thấy khó chịu.

“Ái,

đau! Anh bóp mạnh thế làm gì?” Kiều Ưu Ưu than thở, khuôn mặt sầu não

nhìn Trử Tụng.

“Được

rồi, được rồi, nhẹ tay hơn.” Trử Tụng nôn nóng nói. Da bàn chân cô

rất mỏng, trắng mịn như mỗi vùng da trên cơ thể cô; cứ nghĩ tới việc

cô sắp phải về, trái tim anh lại thắt lại.

“Ưu

Ưu!”

“Ừ!”

Kiều Ưu Ưu và Trử Tụng nhìn nhau, ánh đèn hơi tối nhưng trong ánh mắt

của họ lại có hình bóng rõ nét của nhau. Trong hai đôi mắt ấy đều

chất chứa sự không nỡ rời xa. Kiều Ưu Ưu đợi anh mở lời, có lẽ anh

sẽ nói Ưu Ưu đừng đi nhé, hoặc là anh không nỡ xa em.

“Em gây

sự với hai bọn họ thế nào vậy?”

Kiều

Ưu Ưu đẩy tay anh ra tự ôm lấy chân mình, sự dịu dàng khi nãy hoàn

toàn biến mất, “không gây sự gì, chỉ là nhỏ mọn thôi.”

Trử

Tụng cười miễn cưỡng nhìn xuống đỉnh đầu cô, vuốt tóc cô rồi đứng

lên đi ra. Kiều Ưu Ưu nghĩ mãi mà vẫn không nghĩ ra cái gì bất

thường, rồi cô chợt nhớ ra cái con người xấu xa kia, bàn tay vừa bóp

chân cho mình lại sờ lên đầu cô.

“Trử

Tụng!”

“Chẳng

phải đều do em sao, em còn muốn chê trách ai?” Trử Tụng đứng ở gần

cửa quay đầu lại nhếch môi, ánh mắt ánh lên sự khiêu khích.

“Đi mà

bay tuần đêm đi! Khốn kiếp!” Kiều Ưu Ưu tức giận tự nói với mình,

rồi ném cái gối thật mạnh về phía cửa.

Buổi

tối cuối cùng trước khi cô đi, anh lại phải đi bay, điều này khiến Ưu

Ưu vô cùng ảo não. Vị trí của mình lại không thể sánh bằng với

chiếc máy bay lạnh lẽo kia. Cô thừa nhận một chiếc máy bay chiến đấu

đáng giá mấy trăm ngàn tệ rõ ràng khi bán sẽ được giá hơn cô, nhưng

làm sao có thể tính toán đơn giản được như vậy? Máy bay có làm ấm

giường được không? Có biết r//ê//n rỉ không? Có biết làm chuyện đó không?

Có biết nói yêu không? Nếu anh cảm thấy có được chiếc máy bay là đã

thỏa mãn rồi thì còn cưới vợ để làm gì?

*

Cánh

cửa phòng ngủ bị Kiều Ưu Ưu khóa trái, Trử Tụng gọi cô ra ăn tối cô

cũng không thèm quan tâm. Anh không ngừng gõ cửa, liên tục gọi cô, “Kiều

Ưu Ưu, em mở cửa ra.”

“Sao

phẩm hạnh của anh ba cậu lại như thế này?” Tả Khiên bĩu môi dè bỉu,

nhìn bộ dạng của Trử Tụng như vậy anh lắc đầu ra vẻ “cá không ăn

muối cá ươn.”

“Anh

cũng chẳng phải là mới quen anh ấy.”

“Cậu

ta có thể giữ lấy chút khí phách được không?”

“Được!”

Trử Tư gật đầu lia lịa chỉ vào Tả Khiên nói: “Đằng sau đầu anh.”

Tả

Khiên buông đũa vứt xuống bàn ăn: “Không ăn nữa, cái món gì thế này,

cái này mà gọi là năm sao?”

“Anh

không nhìn thấy à? Năm sao của người ta là đồ được nhân dân ở đây

tặng, đó là khẩu vị quần chúng.” Trử Tư cầm đũa gẩy gẩy trên đĩa,

chọn thứ mình thích rồi ăn vài miếng. Hai vị đại thiếu gia như họ

gọi đồ ăn sẵn từ khách sạn “năm sao” trên phố về, nhưng đây rõ ràng

không phải là mùi vị nên có của “năm sao.”

Tả

Khiên quay trở lại phòng khách không ngừng xoa xoa đầu. Anh luôn cảm

thấy bị để lại di chứng, đặc biệt là khi nhìn thấy Trử Tụng và

Kiều Ưu Ưu, đầu anh đau đã đành đến gan cũng đau theo. Nếu không phải

nhân tiện tới đây xem xét khoáng sản, anh còn lâu mới ngu ngốc tới

đón Kiều Ưu Ưu, thật đúng là tự mình lấy đá đập vào chân!

“Này,

tôi bảo cậu nghỉ một lúc có được không? Đầu óc tôi đau cả ngày hôm

nay rồi.”

Trử

Tụng mặc kệ anh ta, tiếp tục gõ cửa: “Ưu Ưu, mang bộ quân phục ra đây

cho anh.”

Cuối

cùng, cái vị lão phật gia ở trong phòng cũng xá độ từ bi, hé một

khe cửa nhỏ rồi ném bộ quân phục của Trử Tụng ra ngoài. Tả Khiên che

mắt không dám nhìn người anh em của anh sao lại bị hành hạ tới mức

này? Thực sự là đau đớn không chịu nổi!

“Tôi

thích thế!” Trử Tụng đắc ý thay bộ quân phục, chân thành vỗ vai Tả

Khiên nói: “Cậu cũng nên tìm một cô vợ đi.”

“Miễn

đi! Ngộ nhỡ vớ phải ai như Kiều Ưu Ưu, tôi thà tuyệt tự tuyệt tôn.”

Trử

Tụng đứng thẳng người nhìn anh, “được rồi, thế thì tôi đỡ phải ra

mặt.”

Doanh

trại đã giao nhiệm vụ cho anh, anh buộc phải phục tùng vô điều kiện.

Vậy nên chuyến bay tuần đêm lần này anh không thể không thực hiện.

Kiều Ưu Ưu phải trở về, anh rất muốn ích kỉ giữ cô ở lại, nhưng anh

lại không muốn cô có một cuộc sống không vui vẻ. Hai mươi ngày vừa

qua, Kiều Ưu Ưu giống như sống trong một thế giới cách biệt với bên

ngoài, cô ở lì trong nhà không bước ra khỏi cửa, anh đã quen với

những ngày tháng khi trở về nhà và nhìn thấy hình bóng của cô, nơi

nào có cô thì nơi đó chính là nhà của anh. Tuy nhiên cuộc sống của

cô quá đơn điệu, đơn điệu tới mức khiến anh cảm thấy đau lòng, anh

luôn lo lắng không biết liệu cô có buồn chán quá mà sinh ra bệnh trầm

cảm?

Kiều

Ưu Ưu giống như loại độc dược của anh, từ rất lâu rồi anh đã biết

rằng, càng ở gần bên cạnh cô, anh lại càng khó rời xa. Biết vậy

nhưng anh vẫn lún sâu vào, không thể tự mình thoát ra. Thậm chí vì

cô, anh đã đánh người bạn thân nhất của mình. Vì chuyện đó anh cũng

đã khiến bố mẹ mình sầu não và họ bắt anh phải vào bộ đội. Thế

mà đồ ngốc Kiều Ưu Ưu kia còn chạy tới chỉ vào mặt anh mà mắng anh:

“Ấu trĩ, chỉ có người ấu trĩ mới dùng nắm đấm để giải quyết vấn

đề, mắng anh không nhân nghĩa, dám đánh cả anh em tốt của mình.”

Hồi

đó Trử Tụng thực sự cảm thấy rằng cuộc đời này anh đã sống vô

ích. Bởi vì Kiều Ưu Ưu, cuộc sống của anh đã trở nên vô cùng hỗn

loạn, thế nhưng dù có như vậy, trong những ngày tháng cách xa cô, anh

vẫn không có cách nào quên đi từng cái nhíu mày, từng nụ cười của

cô.

Nghe

nói cô lại thích người khác, tức giận và đau khổ là hai cảm giác

tấn công anh lúc đó. Anh đấm bao cát để giải tỏa, dù sao anh đã đeo găng

tay nắm đấm rồi nhưng bàn tay anh vẫn bị sưng mất mấy tuần, bị giáng

chức từ bộ phận mặt đất xuống bộ phận nhà kho, hoàn toàn rời xa

máy bay. Cũng chính trong ba tháng làm ở nhà kho ấy, anh bắt đầu

kiểm điểm lại bản thân, tại sao Kiều Ưu Ưu lại không thích anh?

Cô đã

từng nói, cô ghét nhất những người hay gây chuyện như anh, nhưng từ

trước đến nay anh lại chưa bao giờ để ý. Bắt đầu từ lúc đó, Trử

Tụng quyết tâm phải cố gắng phấn đấu thi vào Học viện, tập luyện

các kĩ năng để có thể khiến Kiều Ưu Ưu có cách nhìn khác về anh.

Khi anh tốt nghiệp Học viện Không quân và được phong quân hàm thượng

úy đúng như mong đợi, Kiều Ưu Ưu lại nói với anh, “Tống Tử Đồng đã

tới Đài Truyền hình Y”, cô cũng phải tới đó.

Trử

Tụng đau khổ nhận ra rằng, dù bản thân mình có xuất sắc hay không

thì anh cũng không thể khiến Kiều Ưu Ưu chú ý tới mình, bởi người

mà cô thích vẫn không phải là anh.

Trử

Tụng móc một chiếc nhẫn từ trong túi ra. Anh đã mua chiếc nhẫn này

từ lâu lắm rồi, nhưng vẫn chưa đưa cho cô, vốn định trước khi cô về anh

sẽ tận tay đeo nó lên tay cô nhưng cô lại bắt đầu giận dỗi.

“Trung

đội trưởng, thời gian sắp tới rồi.”

“Ừ!”

Trử Tụng cất chiếc nhẫn đi, cài các thiết bị.

“Chị

dâu phải đi rồi sao?”

Trử

Tụng nhìn Dương Văn, tâm trạng lại càng thêm não nề.

“Nhìn

bộ dạng ảo não của anh là biết ngay chị dâu chắc chắn là phải về

rồi. Ái chà! Chị dâu đi rồi thì trái tim của những kẻ đại chúng

nghèo nàn như bọn họ cuối cùng cũng có thể cân bằng trở lại rồi!

Thoải mái!” Dương Văn vỗ nhẹ lên ngực mình tỏ ra vẻ người thiếu đạo

đức cần phải bị trừng phạt.

Trử

Tụng cầm cái mũ bảo hiểm đập vào ngực anh ta, “ngày mai nộp một

bản báo cáo cho tôi, sự khác nhau giữa máy bay chiến đấu đời thứ tư

của Trung Quốc và Nga, Mỹ. Đề tài cũ rồi nhưng nội dung thì phải

mới, những thứ vớ vẩn người khác đã viết rồi, cho dù cậu đem nộp

tôi cũng bắt viết lại.”

“Trung

đội trưởng.” Dương Văn gào lên.

Trử

Tụng lên xe, quay lưng lại và vẫy tay với anh, “đừng có quên, ngày mai

phải nộp cho tôi.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...