Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 28

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hát đi!” Trử Tụng nằm xuống giường rồi tìm

một vị trí dễ chịu nhất, mắt hơi híp lại, vừa có thể nhìn thấy

dáng vẻ của cô vừa có thể nghe thấy giọng hát.

“Em

không nhớ lời bài hát.”

Trử

Tụng với chiếc ipad ở đầu giường rồi tìm lời bài hát cho cô, đưa lên

trước mặt cô, “đừng nói với anh là em không nhớ giai điệu.”

Kiều

Ưu Ưu cầm chiếc ipad nhìn lời bài hát, hoàn toàn không hiểu vì sao

lại phải hát bài “Cô bé lọ lem”.

“Đây

chẳng phải là nam hát sao? Bài này nên để anh hát cho em nghe mới

phải! Vì sao lại bắt em hát?”

“Thế

cuối cùng là em có hát hay không?” Trử Tụng nheo mày.

“Hát

cũng được thôi, nhưng em hát xong thì anh cũng phải hát tặng em một

bài, nếu không thì em thiệt quá! Một đổi một, công bằng hợp lí, ai

cũng bằng ai.”

Trử Tụng có đồng ý hát hay không thì Kiều Ưu Ưu vẫn nói như vậy

trước, nếu anh không thuận theo ý cô thì cô sẽ có rất nhiều cách

khiến anh tức giận và khó chịu.

“Làm

gì thế, không mau hát đi?”

Ngón

tay Kiều Ưu Ưu không ngừng lướt trên màn hình, không thèm trả lời anh.

Một lúc lâu sau, khóe miệng cô chợt cười: “Bài này đi. Chút nữa anh

hát bài này cho em nghe.”

Kiều

Ưu Ưu không để cho Trử Tụng có cơ hội mở miệng, cô tìm một đoạn nhạc

đi kèm, hắng giọng, nghe theo điệu nhạc để tìm cảm xúc. Năm đó bài

hát này vô cùng nổi tiếng, giọng hát của Trịnh Quân rất tự nhiên,

từng câu từng từ dường như có thể làm tan chảy nơi yếu đuối nhất

trong trái tim.

Mùa

xuân của một năm nào đó, Trử Tụng lần đầu tiên nghe thấy Kiều Ưu Ưu

hát bài “Cô bé lọ lem” hòa vào giai điệu êm ru của tiếng đàn ghita

(âm thanh làm lay động lòng người.) Cô hát bài hát này rất ngọt

ngào, khóe môi luôn nở một nụ cười còn có cái má lúm đồng tiền

nhỏ, Trử Tụng hoàn toàn bị cô mê hoặc.

Chính

vào thời khắc đó, không phải là mùa xuân cũng không phải là tia

nắng, càng không phải là tiếng đệm đàn ghita, chỉ có một đoạn nhạc

đệm sơ sài, cả căn phòng chỉ có một ngọn đèn nhỏ ấm áp. Giọng hát

của Kiều Ưu Ưu hòa vào điệu nhạc chầm chậm, nhẹ nhàng đi thẳng vào

trái tim Trử Tụng, nhưng lại va chạm mạnh mẽ vào tế bào thần kinh của

anh.

“Em đã

từng nhẫn nại, em đã chờ đợi như vậy, có lẽ sẽ tiếp tục đợi anh

trở về, có lẽ tiếp tục đợi anh trở về, có lẽ tiếp tục đợi anh

trở về.” Kiều Ưu Ưu nhìn Trử Tụng, giọng hát dịu dàng, ngọt ngào truyền

tới từng câu từng câu hát nhẹ nhàng, “có lẽ tiếp tục đợi anh trở

về.”

Trử

Tụng kéo lấy tay cô nắm thật chặt. Anh hạ giọng nói khẽ: “Anh tiếp

tục đợi em trở về.”

“Em

hát xong rồi!” Kiều Ưu Ưu dõng dạc tuyên bố, hoàn toàn mất đi sự dịu

dàng khi hát lúc nãy.

“Ừ!”

Kiều

Ưu Ưu vẫy tay, cười rạng rỡ: “Lại đây, hát bài này góp vui nào. Nhớ

là phải hát kèm theo cả cảm xúc, cần lên giọng chỗ nào thì phải

lên giọng, cần thấp giọng chỗ nào thì phải hạ thấp giọng, tình cảm

thì nhất định phải dạt dào.”

Trử

Tụng có phần ảo não nhìn lên màn hình với bốn chữ tiêu đề chói

mắt, lại còn phải kèm theo cảm xúc.

“Đừng

có đơ người ra thế, nhanh lên đi, ngồi hát không tạo được cảm xúc đâu,

lại đây!”

“Không

có dụng cụ.” Trử Tụng nói.

“Dụng

cụ gì?”

“Đàn

ghita.”

Trử

Tụng thở dài: “Được thôi, hôm nay biểu diễn cho em xem, miễn phí, không

phải trả tiền.” Trử Tụng đứng ở bên giường, anh mặc chiếc quần màu

xanh lam tới ngang eo, phần trên thì cởi trần để lộ làn da rám nắng,

dưới ánh đèn mờ tỏa ra ánh sáng mờ ảo anh cúi đầu nheo mắt nhìn

cô, trông vừa gợi cảm vừa quyến rũ, Kiều Ưu Ưu không kìm nén được

phải nuốt nước miếng.

“Mở

nhạc!”

Kiều

Ưu Ưu mở nhạc đệm, giơ ngón tay đếm ngược giúp anh, nhưng lại bị Trử

Tụng kéo lại làm mic giơ lên trước miệng anh. Kiều Ưu Ưu cứ giơ cánh

tay lên như vậy, ngẩng đầu nhìn anh, dáng vẻ ngốc nghếch.

Trử

Tụng ngồi đúng tư thế đánh đàn ghita, biểu cảm nói đến là đến,

khuôn mặt say xưa, Kiều Ưu Ưu rất biết phối hợp, không cười ra tiếng.

Trử

Tụng cao giọng hét lên: “Anh đã từng hỏi không ngừng nghỉ. Em lúc nào

mới chịu theo anh.”

Trử

Tụng cúi đầu xuống nhìn Kiều Ưu Ưu, giọng hát dịu dàng hơn rất

nhiều: “Nhưng em luôn cười anh chẳng có gì cả.”

Sau

đó, tên tiểu tử này như ăn phải thuốc lắc vừa lắc vừa rung đầu, rõ

ràng là không có đàn ghita nhưng anh vẫn đắm mình vào bài hát, bày

ra đủ kiểu tạo hình, ra vẻ ta đây rất giỏi. Kiều Ưu Ưu che miệng

cười, quả thực là quá sinh động, nghệ sĩ cũng chẳng biểu diễn được

như anh.

Thế

nhưng vừa cười là toàn thân cô bắt đầu run lên, ảnh hưởng tới việc

biểu diễn của anh, người ta không hài lòng nói, “đừng có động đậy,

đang đoạn cao trào.”

Kiều

Ưu Ưu run vai gật đầu, cố hết sức giữ mình không động đậy.

Giọng

hát của Trử Tụng trong mấy năm dậy thì cực kì khó nghe, Kiều Ưu Ưu

đã có đợt chế giễu anh là họng gà trống. Nhưng trong lần đầu tiên

anh từ doanh trại trở về thăm nhà, hồi đó anh không chỉ cao to rắn

chắc hơn so với hồi trước khi đi, mà âm thanh cũng trở nên hay vô cùng.

Cơ thể gọn gàng, ngũ quan tinh tế. Anh như vậy đã mất đi tà khí lưu

manh, người ta đều nói rằng đó là giả bộ đứng đắn còn đáng sợ hơn

cả lưu manh.

“Ồ… em

khi nào mới đi theo anh.”

Trử

Tụng nhảy nhót ra không ít mồ hôi, rồi lại yên lặng đứng trước mặt

Kiều Ưu Ưu, ánh mắt chân thành; cô thở nhẹ và hát: “Bây giờ em sẽ đi

theo anh!”

Kiều

Ưu Ưu như bị mê hoặc, nghe lời nói mang đầy vẻ dụ dỗ của anh, đầu óc

hoàn toàn trống rỗng, chẳng kịp nghĩ gì liền nhào tới.

Trử

Tụng bị cô làm cho lảo đảo, trong đôi mắt ánh lên nét cười, cố ý

nói: “Chỉ một bài hát đã khiến em dâng hiến thân mình rồi à?”

“Em đi

theo anh.” Kiều Ưu Ưu nói không hề do dự.

Trử Tụng

ngẩn ngơ mất hai giây, sư hưng phấn không thể dùng lời diển đạt, ôm

chặt cô lăn xuống giường, hôn cô mãnh liệt, cô nhiệt tình đáp lại,

dường như cả hai như đang muốn hòa quện vào một.

“Em đi

theo anh.” Kiều Ưu Ưu đã nói như vậy và cô biết rõ rằng mình đã sắp

phải trở về. Tuy bọn họ chưa bao giờ đề cập tới chủ đề này, nhưng

cả hai đều biết kì nghỉ đã sắp kết thúc, cô sắp phải trở về, bọn

họ sắp phải chia xa giống như hai năm trước, sống cuộc sống phân li hai

ngã. Đã từng không liên lạc, họ vẫn có thể sống yên ổn, vô tư thoải

mái nhưng bây giờ thì sao?!

Nghĩ

tới đây, trái tim Ưu Ưu chợt thắt lại, ôm lấy anh chặt hơn, cong người

đón nhận anh.

“Đừng

đi! Ưu Ưu!” Vừa giống như tự nói với mình lại dường như đang nói cho

cô nghe, đôi mắt Trử Tụng đang hằn lên nhiều tia máu, Kiều Ưu Ưu nhìn

vào như bị mê hoặc.

“Trử

Tụng!”

Trử

Tụng thẳng người tiến vào trong, sự va chạm thật sâu. Kiều Ưu Ưu không

ngừng r//ê//n khóc, ướt đẫm hai mắt, cơ thể nhỏ bé run rẩy dưới cơ thể

anh, cao trào gần như đã khiến cả người cô thắt lại.

Trử

Tụng lưu lại những vết ửng đỏ ở ngực cô, ở cổ, ở vai như đang dán

tem “thuộc sở hữu của Trử Tụng”. Kiều Ưu Ưu cúi đầu nhìn xuống từng

vệt đỏ cực kì nhức mắt, Kiều Ưu Ưu kéo cổ anh ép vào người, cô học

theo anh m//ú//t mạnh ở sau tai anh.

“Ưu

Ưu!”

Kiều

Ưu Ưu không trả lời, đây là nụ hôn mang tính chất trả thù.

“Hôn

đi, dù sao cũng chẳng sao.”

Kiều

Ưu Ưu lấy cánh tay lau miệng: “Em cũng chẳng sao, dù sao em cũng sắp

phải đi rồi.”

“Nói

lại lần nữa?”

“Nói

cái gì? Ồ, dù sao em cũng sắp đi rồi, em không quan tâm sẽ có người

nói hay không, muốn ra sao thì ra. Á…”

“Còn

nói không?”

“Nói

hay không thì đều là sự thực, anh có thể thay đổi hiện thực không?”

Kiều Ưu Ưu tức lên, thái độ cứng rắn.

“Được

rồi Kiều Ưu Ưu, đã nói thế thì em xong đời rồi. Dù sao em cũng phải

đi, lần chia tay này chắc phải đến nửa năm bảy tám tháng, nhân không

khí ngày hôm nay, chúng ta làm trước cho xong đi!”

“Đừng!”

Kiều

Ưu Ưu trốn tránh sự đùa giỡn của anh, “ngộ nhỡ lát nữa ông già Noel

tới tặng quà cho chúng ta, nhìn thấy hai cơ thể trần như nhộng thế

này, thật là chẳng lịch sự.”

Trử

Tụng cười nhạt: “Quà là do anh tặng, không phải ông già đó tặng.”

Kiều

Ưu Ưu không phục, cứng cổ nói: “Đâu? Không nhìn thấy!”

Trử

Tụng chỉ vào bụng cô: “Ở đây, có dám cá cược không?”

Từ sau

khi Kiều Ưu Ưu tới doanh trại, hai bọn họ chưa từng sử dụng tới biện

pháp phòng tránh, Kiều Ưu Ưu cũng không uống thuốc lại càng không sử

dụng bao. Tình cảm của hai người lúc này sâu đậm hơi hai năm trước

rất nhiều, khoảng cách giữa họ mỗi ngày đều giảm đi, tốt tới mức

như hòa làm một. Chuyện con cái Kiều Ưu Ưu đã nghĩ thông suốt rồi,

thuận theo tự nhiên, bây giờ đi suy nghĩ chuyện tương lai thì thật không

chân thực, ít nhất thì lúc này cô cũng không có dự định ly hôn với

anh.

Có con

hay không, việc này Kiều Ưu Ưu cũng không dám nói chắc chắn, nói không

chừng trong bụng cô bây giờ đã bắt đầu nảy nở một sinh mệnh mới, ai

mà biết được?

*

Ngày

hôm sau. Kiều Ưu Ưu bắt đầu thu dọn quần áo, cô không có giấy tờ tùy

thân nên nếu muốn về thì phải để Trử Tụng đưa về. Nhưng cả buổi

sáng anh đều sưng xỉa mặt mày nên cô cũng không dám mở miệng. Khi

tiễn anh ra đến cửa, Kiều Ưu Ưu mới nhớ ra một việc vô cùng quan

trọng. Tối hôm qua cô chỉ tập trung nói chuyện với sư đoàn trưởng và

chính trị viên mà quên mất đi cái việc chính này.

“Hôm

trước hình phạt mà sư đoàn trưởng dành cho anh, có phải là vẫn tính

không?”

“Ừ!”

Trử Tụng lạnh nhạt đáp.

“Đúng

là thâm độc mà, còn đòi là lãnh đạo cơ đấy, lời nói của mình đều

có thể không tính sao.”

Kiều

Ưu Ưu liên miệng oán trách, thế nhưng Trử Tụng căn bản là không nghe

thấy gì, cái gì mà bản kiểm điểm, 30km đều không thể sánh được với

việc Kiều Ưu Ưu phải trở về đối với anh. Kiều Ưu Ưu phải về rồi, cho

dù mỗi ngày phải đi 30km thì làm sao? Về đến nhà không nhìn thấy

hình bóng của cô đâu, vậy thì không về còn hơn.

*

Binh

lính của Sư đoàn Không quân số 1 từ hôm qua tới giờ vẫn hưng phấn,

nhưng Trử Tụng lại tỏ ra chán nản, cả ngày cứ gục đầu xuống chẳng

thèm để ý tới ai, lại còn tức tối mắng người, khiến cả đoàn từ

trên xuống dưới ai cũng lo sợ.

Buổi

chiều nhận được điện thoại thông báo có khách tới từ trạm giám

sát, Trử Tụng lái xe tới cửa sư đoàn, tâm trạng anh lúc đó đã tụt

xuống tận cùng. Anh vốn còn may mắn nghĩ rằng, chỉ cần ngày nào anh

không đưa cô về, Kiều Ưu Ưu sẽ vẫn sẽ tiếp tục ở lại đây, nhưng bây

giờ tia hi vọng duy nhất cũng đã bị tiêu diệt. Như bị đ//â//m ngàn nhát.

Trử Tụng chỉ muốn đạp cho hai người đó mỗi người một cái để họ

đoạn tử tuyệt tôn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 28

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 28
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...