Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 30

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gần

tới sáng, Trử Tụng trở về với hơi lạnh khắp người. Trong nhà là

một màu tối đen và vô cùng yên tĩnh.

Bàn

tay Trử Tụng nắm lấy tay nắm cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng mở ra, cửa

không hề khóa. Trử Tụng rất vui sướng, bởi anh còn tưởng Kiều Ưu Ưu

vẫn tiếp tục khóa cửa không cho anh vào. Cánh cửa dần được đẩy ra,

trong phòng phảng phất hương thơm thoang thoảng, trong phòng còn để một

bóng đèn ngủ ấm áp. Kiều Ưu Ưu nằm ngủ ngon trên giường, ánh đèn soi

chiếu nét dịu dàng trên khuôn mặt cô, mái tóc thả ra trên gối, hàng

mi dài in bóng nhàn nhạt.

Trử

Tụng vuốt tóc Ưu Ưu rồi hôn nhẹ lên má cô. Hương sữa tắm quyện với

mùi hương của cô khiến đầu óc Trử Tụng hoàn toàn không còn được minh

mẫn nữa. Anh xoay đầu cô lại rồi hôn lên môi, thơm mát và mềm mại, anh

dường như chỉ muốn nuốt chửng cô vào trong bụng.

Trong

lúc nửa tỉnh nửa mê, Kiều Ưu Ưu phát hiện ra anh đang âu yếm mình lẫn

với mùi thuốc nhàn nhạt giống như thuốc phiện không thể nào chối

từ, cô đưa tay ra ôm lấy cổ anh, đón nhận nụ hôn của anh.

“Chân

em còn đau không?” Trử Tụng thì thầm hỏi.

Kiều

Ưu Ưu trong lòng vô cùng ấm áp, “gần hết đau rồi.”

Bàn

tay Trử Tụng luồn vào trong áo ngủ của cô, bên trong trống rỗng, Trử

Tụng lém lỉnh véo cô, Kiều Ưu Ưu đau quá, cắn vào môi anh để trả

thù.

“Em cố

tình đợi anh phải không?”

“Đi ra,

chỉ là em lười mặc thôi. Đi tắm đi!”

“Ứ,

không tắm.”

Trử

Tụng nhõng nhẽo nói, Kiều Ưu Ưu toàn thân run rẩy, giơ chân đá anh,

“không tắm thì đừng có lên giường của em.”

“Đã

lên đến nơi rồi, làm gì có lí do nào để xuống?”

Trử

Tụng ôm lấy cô trong một lớp chăn rồi lăn một vòng, đặt cô nằm xuống

dưới ngực anh, hai má cô ửng hồng, kèm theo cả sự lười biếng khi ngủ

dậy, đôi môi mềm mại hơi hé ra.

Ngón

tay Kiều Ưu Ưu ấn nhẹ vào môi anh: “Thiếu gia, em và chiếc máy bay, ai

tốt hơn?”

Trử

Tụng nghe xong híp mắt lại.

“Anh

chọn em hay là chọn máy bay? Nếu là máy bay thì từ hôm nay trở đi anh

đi mà làm với máy bay.” Trong lời nói của Kiều Ưu Ưu mang đậm sự

khiêu khích và uy hiếp, khuôn mặt cô đầy vẻ đắc ý và liều lĩnh.

Hai tay

Trử Tụng ôm lấy khuôn mặt cô, dáng vẻ hưng phấn, cả người anh từ trên

xuống dưới đều đang kêu lên cùng một chủ đề nóng.

“Này,

không được!” Kiều Ưu Ưu tránh xa môi anh, cười tinh quái: “Chọn một

thôi, là em hay là máy bay?”

“Em!”

“Em

không tin, lúc nãy còn vừa mới bỏ lại em mà đi tìm máy bay còn gì.

Ai mà biết anh có cảm thấy làm chuyện này với máy bay thích hơn hay

không?” Kiều Ưu Ưu thở nhẹ, chân không biết vô tình hay cố ý cọ vào

chân anh, cách một lớp chăn và cả quần áo nhưng vẫn có thể cảm thấy

sự thay đổi của anh.

Trử

Tụng mạnh mẽ lột bỏ cái chăn đang chắn giữa hai người, Kiều Ưu Ưu đã

bị anh đè xuống dưới mình. Chính trong lúc này, Kiều Ưu Ưu bị anh

lật lại 360 độ. Không còn chăn quanh người, Kiều Ưu Ưu cũng được giải

phóng, cô cắn răng đẩy mạnh Trử Tụng ra xa. Trử Tụng vốn đang ở mép

giường, bị đẩy như vậy khiến anh ngã từ trên giường xuống đất. Kiều

Ưu Ưu đang muốn cười thì bị anh thuận tay kéo xuống theo.

“Chồng

hát vợ cũng phải theo.” Trử Tụng nói, anh không cho Kiều Ưu Ưu thêm cơ

hội nào mà ôm chặt lấy eo cô, hai chân kẹp lấy đôi chân đang phản

kháng lại của cô và dần xóa bỏ khoảng cách giữa họ.

Đây là

đêm cuối cùng trước khi phải chia tay, lần gặp mặt tiếp theo không

biết sẽ là khi nào nữa. Trử Tụng không dám hi vọng kì nghỉ lần sau

Kiều Ưu Ưu sẽ tới thăm anh, cứ nghĩ tới việc cô sắp phải đi là toàn

thân anh lại cảm thấy đau.

Trử

Tụng ôm cô đứng lên, đè cô xuống giường và tiến vào. Sau hai mươi ngày

vừa qua, Kiều Ưu Ưu đã ngày càng không thoát khỏi cơ thể anh, anh biến

cô từ một cô gái trở thành một người đàn bà, giúp cô cảm nhận được

điều kì diệu nhất trong cuộc sống. Yêu hay không yêu đã không còn quan

trọng nữa, điều quan trọng là cô đã quen với cuộc sống có anh, sau

khi trở về chỉ sợ phải rất lâu sau cô mới có thể thích ứng trở

lại.

“Ưu

Ưu…” Trử Tụng gọi khẽ tên cô, “Ưu Ưu, em có thích anh một chút nào

không?”

Kiều

Ưu Ưu đã bị anh làm cho hỗn loạn, ôm lấy cổ anh và gật đầu.

“Đừng

đi mà, có được không?”

Kiều

Ưu Ưu gần như nghe thấy sự thỉnh cầu trong lời nói của anh, cô không

thể nói không, cô rất muốn trả lời là được, không đi.

“Ưu

Ưu!”

Kiều

Ưu Ưu nâng người đón nhận anh, tiếng r//ê//n nhẹ phát ra từ trong cổ họng.

Tần suất của anh ngày một nhanh, một sâu.

Khi cô

gần như cong người, hình như cô nghe thấy anh nói “anh yêu em”. Ưu Ưu

không còn sức để chứng thực nữa, cô nằm gọn vào lòng anh.

Trử

Tụng gần như phát điên, anh điên cuồng, còn cô như bị anh dày vò tới

mức không ngừng xin tha, nước mắt dào dạt chảy ra nhưng Trử Tụng vẫn

không muốn buông tha cho cô như vậy.

Hậu

quả của việc đó là tới ngày hôm sau, eo của Kiều Ưu Ưu gần như bị

gãy ra, đau ê ẩm. Trước khi ra khỏi giường, Trử Tụng còn níu kéo hôn

cô không buông ra, Kiều Ưu Ưu không còn sức đẩy ra, lại càng lười đón

nhận. Cô không biết tại sao Trử Tụng lấy đâu ra nhiều sức lực như

vậy.

Trử Tư

gọi điện thoại tới nói một lúc nữa sẽ đến, bảo Kiều Ưu Ưu thu xếp

đồ đạc chuẩn bị xuất phát. Nhưng điện thoại chưa kịp ngắt thì đã

bị Trử Tụng giằng lấy ném mạnh xuống đất. Chiếc điện thoại trong

phút chốc vỡ thành vô số mảnh.

“Anh

làm gì thế?”

“Đừng

đi!” Trử Tụng chống tay nhìn cô, khóe mắt đỏ hoe, lông mày nhíu lại.

Kiều

Ưu Ưu chăm chú nhìn anh một lúc rồi cười nói: “Sao vậy? Kì nghỉ kết

thúc rồi, em phải trở về làm việc.”

“Từ

chức đi!”

“Anh

sẽ nuôi em à?”

“Nuôi.”

Kiều

Ưu Ưu chẳng thể cười nổi, ngón tay day hàng mày đang nhíu lại của

anh, “thế thì anh vì em chuyển về Bắc Kinh có được không?”

Bàn

tay Trử Tụng mạnh mẽ đè lên vai cô, Kiều Ưu Ưu lại không phản ứng

lại, cứng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Cuối cùng, Trử Tụng cũng

chịu thỏa hiệp, anh buông cô ra, ngồi bên mép giường hút thuốc.

Ưu Ưu

lật người, úp mặt vào giữa cánh tay, không để cho anh nhìn thấy

những giọt nước mắt đang rơi. Trong con mắt của người đàn ông này,

xếp vị trí đầu tiên mãi mãi không phải là người thân, nếu không vợ

của trưởng đoàn Cao cũng sẽ không kiên quyết đòi ly hôn với ông như

vậy.

Kiều

Ưu Ưu không hay lấy bản thân mình đem ra so sánh với máy bay xem ai quan

trọng hơn, nhưng trước khi về cô lại cứ cảm thấy bứt rứt về vấn đề

này. Mà phản ứng của anh cũng đã nói lên tất cả. Anh không nỡ từ

bỏ phi trường cùng bộ quân phục kia. Sao có thể không buồn cho được?

Trử

Tụng dập tắt mẩu thuốc lá, kéo Kiều Ưu Ưu từ trên giường dậy. Cô

quả thực rất mệt mỏi, lười biếng nằm dựa vào người anh để mặc anh

giúp cô mặc quần áo, vừa ôm vừa lôi cô vào nhà vệ sinh, đưa bàn chải

đã có kem đánh răng cho cô, Kiều Ưu Ưu nhìn bàn chải, lười biếng nói:

“Không còn sức lực nữa.”

Trử

Tụng lại làm nốt phận sự giúp cô đánh răng, thậm chí là cả rửa

mặt và chải đầu, ôm cô từ nhà vệ sinh đi ra, đặt cô ngồi trên ghế

sofa rồi đút bữa sáng cho cô. Kiều Ưu Ưu thoải mái đón nhận, cảm

thấy những việc này là những việc anh nên làm. Ai bảo anh đòi hỏi

quá mức, ai bảo anh làm thành kiến trở nên quá rõ ràng?

Trử

Tụng lấy giấy ăn lau vết dính trên khóe miệng cô, nhìn sâu vào mắt cô

rồi nghiêm túc nói: “Kiều Ưu Ưu, đừng có thích ai khác ngoài anh.”

Miệng

Kiều Ưu Ưu đang ngậm cháo, nghe Trử Tụng nói vậy khiến cô nhổ chẳng

nhổ ra được mà nuốt vào cũng không trôi, khó khăn lắm mới miễn cưỡng

nuốt xuống còn suýt chút nữa bị mắc nghẹn. Kiều Ưu Ưu vỗ vào ngực

cho xuôi, nói xen lẫn bực bội: “Anh có ý gì vậy?”

Trử

Tụng đặt cái bát sứ trên tay xuống: “Anh biết em không thích anh, nhưng

trong lúc không thích anh thì cũng không được thích người khác.”

“Trử

Tụng, em đã kết hôn với anh được hai năm rồi. Anh dựa vào đâu mà nói

em thích người đàn ông khác?” Nếu không phải vì chân đang mềm nhũn,

Kiều Ưu Ưu chắc chắn sẽ nhảy bật lên, cảm giác bị người khác hiểu

lầm thật không dễ chịu.

“Anh

không nói là bây giờ, anh nói là tương lai.”

“Anh

nói thế nghĩa là anh không tin em? Tuy chúng ta kết hôn rất vội vã,

nhưng Kiều Ưu Ưu em dám thề với trời rằng tuyệt đối chung thủy với

hôn nhân. Trử Tụng, anh thật chẳng ra gì!”

Kiều

Ưu Ưu tức giận đẩy Trử Tụng ra và đứng lên, tuy chân cô mềm nhũn nhưng

vẫn cố ép bản thân mình phải đi thật vững vàng. Cô khó khăn kéo

hành lí ra khỏi phòng ngủ, Trử Tụng đứng chặn trước mặt cô, cô không

muốn cãi nhau nữa nên vòng qua anh đi qua, nhưng dù cô có đi lối nào đi

chăng nữa thì vẫn bị Trử Tụng chặn lại.

Kiều

Ưu Ưu buông tay, va li bị đổ xuống sàn, cô cũng chẳng thèm quan tâm,

trừng mắt phẫn nộ nói với Trử Tụng: “Ly hôn, sau khi trở về sẽ ly

hôn.”

“Đừng

có mơ!”

“Anh

đừng có mà quá đáng!”

Trử

Tụng nắm chặt cánh tay đang rất muốn thoát ra của cô không chịu buông,

anh nghiến răng nói: “Từ trước tới nay em chỉ nghĩ tới em sẽ như thế

nào, người khác nên đối xử với em ra sao, em đã bao giờ từng nghĩ nên

đối xử với anh như thế nào? Vì sao anh lại phải nói những lời đó,

em phải là người biểu rõ nhất.” Tống Tử Đồng đã trở về, lại còn

cái tên Hàn Thiếu Khanh không biết tâm địa thế nào nữa.

“Em

không hiểu, cũng không muốn hiểu, chẳng phải anh không tin em sao?”

“Được

thôi, em đi theo ai thì đi, đến lúc đó em sẽ biết người em thích là

ai!”

Kiều

Ưu Ưu không kém thế, giọng nói chất chứa đầy sự phẫn nộ.

“Ly

hôn!”

“Kiều

Ưu Ưu!”

“Buông

tay ra!”

“Em

hoàn toàn không biết gì hết, cả thế giới này chỉ có mỗi một người

ngốc như em.”

“Em

ngốc thế đấy, kẻ ngốc mới lấy người như anh, không chỉ là ngốc đâu

mà phải là ngu, ngu cực độ!”

Trử

Tụng càng nghe càng thấy tức giận, anh đẩy cô vào tường, một tay nắm

chặt lấy cổ cô, lực ở tay rất mạnh dường như anh đã trút hết sự

giận dữ lên tay mình. Kiều Ưu Ưu gần như không thể thở được, cổ đã

bị anh kẹp chặt, chỉ cần anh mạnh tay thêm chút nữa thôi chắc cô sẽ

mất mạng như chơi.

Kiều

Ưu Ưu giằng co không được, giơ chân đạp anh liên tiếp, anh càng nắm chặt

thì cô đá càng mạnh. Cô vốn dĩ cũng chẳng còn mấy sức lực, giằng

co một hồi rồi dừng lại mềm nhũn, đôi mắt đẫm sương nhìn chằm chằm

vào anh. Trử Tụng cũng mềm lòng, anh buông tay ra rồi ôm chặt cô vào

lòng.

Khoảnh

khắc Kiều Ưu Ưu được anh ôm vào lòng, khóe mắt vốn đang muốn nuốt

nước mắt vào trong nhưng lại không cầm lại được, từng giọt từng giọt

rơi xuống ướt đẫm vai anh, cô không biết mình bị làm sao chỉ cảm thấy

quá đau lòng.

“Anh

nên làm thế nào đây? Ưu Ưu, em nói cho anh xem.”

Kiều

Ưu Ưu không giãy dụa nữa mà dựa vào vai anh, không nói gì nữa.

“Trong

mắt em chưa bao giờ có anh, nhưng đã bao năm trôi qua rồi mà anh vẫn

không thể buông em ra. Trên thế giới này sao lại có người phụ nữ không

có lương tâm như em chứ? Anh thực sư đã có ý nghĩ muốn bóp chết em.

Kiều Ưu Ưu, em thắng rồi, kiếp này anh đã thua trong tay em.” Giọng nói

của Trử Tụng ngày một nhỏ đi, khi nói đến câu “Kiều Ưu Ưu em thắng

rồi” giọng nói còn có phần nghẹn lại.

Kiều

Ưu Ưu đờ đẫn hoàn toàn. Lời nói của Trử Tụng giống như một chiếc

gậy đập thẳng vào đầu óc cô khiến cô trở nên hỗn loạn. Cô cảm giác

có gì đó ấm ấm và ướt đang chảy trên cổ mình, Kiều Ưu Ưu chỉ muốn

nhảy ra như bị bỏng, nhưng anh lại càng ôm cô lại gần hơn, cô không thể

thoát ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...