Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 24

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hình

như đã lâu lắm cô không còn nhìn thấy Đại Tiểu Kha, khi Kiều Ưu Ưu tưởng rằng

cô gái này đã biến mất khỏi doanh trại thì thật tình cờ cô lại gặp cô ta ở dưới

lầu.

Chỉ là

lần này, có lẽ đúng là lần gặp mặt cuối cùng.

Đại

Tiểu Kha kéo va li hành lí xuống dưới lầu, Kiều Ưu Ưu lúc đó cũng đang đi lên.

Kiều Ưu Ưu nhìn thấy cái va li to như vậy cô không nói gì mà chỉ giúp Đại Tiểu

Kha kéo hành lí xuống dưới.

“Cám

ơn!”

“Cô

phải đi rồi sao?”

“Đúng

vậy, mặc bộ quân phục năm năm rồi nhưng đến hôm nay cũng coi như là vĩnh biệt

rồi.” Đại Tiểu Kha đứng ở bên chiếc va li, nhìn lại doanh trại quân đội thấp

thoáng ở xa.

Đại

Tiểu Kha sau khi tốt nghiệp đại học thì lập tức nhập ngũ, làm bộ phận IT. Cô

thực ra có thể ở lại doanh trại thêm vài năm, nhưng vì muốn ở cạnh bên chồng

nên cuối cùng vẫn quyết định chuyển ngành, lúc đầu được chuyển từ địa phương

khác tới Sư đoàn 1 này cũng là vì như vậy sẽ được ở gần với chồng mình hơn.

“Không

nỡ sao?”

“Có một

chút thôi!”

Đại

Tiểu Kha thở dài: “Có thể gặp được chồng tôi rồi, sau này đều có thể ở bên anh

ấy, thế nên cánh cửa này khép lại thì lại có cánh cửa khác được mở ra, không có

gì tổn thất hết.”

Kiều Ưu

Ưu cúi đầu suy nghĩ: “Nếu là cô, cô có đồng ý bỏ lại công việc để ở bên chồng

mình không?”

“Có

phải là do tôi sắp đi rồi nên thái độ của cô đối với tôi cũng khác đi?”

Kiều Ưu

Ưu nhướn mày: “Tôi có không thân thiện với cô đâu.”

“Dĩ

nhiên là có rồi! Rõ ràng là đang cười nhưng bộ dạng của cô lại như muốn nhảy

vào tôi để cấu xé vậy. Nhưng lần này thì tốt rồi, không như lần trước.”

“Cấu xé

cô? Có cần phải thế không?” Kiều Ưu Ưu bĩu môi.

“Chuyện

đó thì phải hỏi cô rồi, việc này chỉ có cô biết thôi. Nhưng mà tôi thấy cô cũng

nên cám ơn tôi mới phải.”

“Dựa

vào đâu chứ?” Kiều Ưu Ưu cao giọng hỏi lại với vẻ ngạc nhiên vô cùng.

“Cô và

Trử Tụng không phải là gây lộn với nhau sao, tay người ta cũng chẳng phải là do

cô cắn sao? Vì điều này mà còn bị đình chỉ bay cơ mà, lẽ nào hai người đánh

nhau không phải là tại tôi? Cô cũng đừng trách tôi tưởng bở, tôi cũng chỉ là có

được chút năng lực phán đoán cơ bản mà người phụ nữ bình thường nên có thôi.”

Kiều Ưu

Ưu định tội luôn cho Đại Tiểu Kha, “Là do cô cố ý.”

“Trời

đất chứng giám, tôi chẳng làm gì đâu nhé, là do tự cô không nhìn rõ thấy cách

làm của tôi thôi.”

Kiều Ưu

Ưu tức tới nỗi phải hít thở sâu, hai tay khoanh trước ngực: “Đại Tiểu Kha, cô

và tôi thân nhau lắm à?”

“Thực

ra là không thân nhưng mà đều là phụ nữ mà, ánh mắt cô nhìn tôi giống như sói

mẹ bảo vệ sói con vậy. Tôi cũng chỉ là đem cho Trử Tụng một đĩa bánh chẻo mà

thôi. Nói thật nhé, trước đây tôi còn đem cho anh ấy sườn heo kho tàu rồi cơ.”

“Đại

Tiểu Kha, cô có phải là muốn cãi nhau với tôi không?” Kiều Ưu Ưu tức giận quá,

lấy một chân đạp đổ luôn cái va li của Đại Tiểu Kha.

“Làm

cái gì thế, sao lại trút giận lên cái va li của tôi, thật đúng là…” Đại Tiểu

Kha khó chịu nhìn cô, tốn sức nhấc cái va li lên, miệng càu nhàu: “Nói cô bận

tâm cô còn không tin, tôi chỉ mới nói có hai câu mà cô đã tức thế rồi.”

“Là do

cô gây sự đấy chứ!”

“Các

tiền bối cách mạng đã dạy chúng tôi rằng, cần phải đối xử thật ấm áp với đồng

đội của mình, Trử Tụng một mình cô đơn ở doanh trại, tôi chỉ là đem cho anh ấy

một chút ấm áp với tư cách là đồng đội thôi mà, có làm sao? Cô lo cái gì chứ?

Cô tức giận như vậy thì sao cô không tới chăm sóc anh ấy đi?”

Kiều Ưu

Ưu cố bắt mình phải trấn tĩnh, phải trấn tĩnh hơn, Đại Tiểu Kha dù tốt với Trử

Tụng đến mấy thì cũng chỉ là người không liên quan, cô mới là người vợ danh

chính ngôn thuận của Trử Tụng, không được tức giận, cũng không nên tức giận.

“Chuyện

giữa hai vợ chồng tôi cô quản được không?”

Đại

Tiểu Kha cười vui vẻ nói: “Tôi không quản được mà chỉ nói cho sướng miệng

thôi.”

Kiều Ưu

Ưu quay mặt nhìn ra xa, thở dài một tiếng rồi hỏi với bộ mặt ghét bỏ, “Sao cô

còn chưa đi?”

“Xe đón

tôi vẫn chưa tới, cái va li này to quá tôi đi không nổi.”

“Thế cứ

đứng đợi một mình đi.”

Nói

xong, Kiều Ưu Ưu quay người đi lên lầu, nhưng cô lại bị Đại Tiểu Kha gọi lại:

“Cô nói xem năm đó có bao nhiêu nữ sinh thích Trử Tụng, nhưng đến cuối cùng sao

anh ấy lại cưới cô? Hơn nữa nói thật lòng thì Trử Tụng đối xử với cô không tốt

sao?”

Kiều Ưu

Ưu đứng như trời trồng, một lúc sau mới nghiến răng nghiến lợi quay lại nói:

“Chồng cô mà biết cô quan tâm tới vấn đề hôn nhân của một người đàn ông khác

như vậy thì không biết có sử dụng bạo lực gia đình với cô không?”

“Cũng

bình thường thôi, vậy nên tôi mới cần lấy lòng chồng tôi.” Đại Tiểu Kha cười vô

cùng rạng rỡ giống như hoa đào cười đón gió xuân.

Đại

Tiểu Kha nhìn bóng dáng Kiều Ưu Ưu từ phía sau rồi huýt sáo thật to, đây là kĩ

năng mà cô học được trong quân đội khi muốn trêu chọc phụ nữ quả rất công hiệu.

*

Kiều Ưu

Ưu tức giận nằm xuống sofa nghĩ tới lời nói của Đại Tiểu Kha, từ tức giận

chuyển sang không còn nghĩ ngợi được gì nữa, đầu óc loạn hết cả lên. Đại Tiểu

Kha hình như đã nói rất nhiều, nhưng cũng giống như không nói gì. Mỗi câu nói

của cô ta đều khiến cô vô cùng khó chịu. Cái gì mà Trử Tụng vì sao lại kết hôn

với cô? Cái gì mà chuyện hai vợ chồng cô gây lộn là bởi vì Đại Tiểu Kha? Cái gì

mà cô không chăm sóc tốt cho Trử Tụng?

Được

thôi, chuyện gây lộn đó thực sự là có liên quan tới Đại Tiểu Kha, ai bảo cô ta

cười gian như vậy? Cô không chăm sóc tốt được cho Trử Tụng chẳng phải là do ở

cách quá xa sao, mỗi người có một chí hướng riêng, không phải tất cả mọi người

đều là Đại Tiểu Kha vì chồng mà từ bỏ công việc.

Kiều Ưu

Ưu nằm lật người trên ghế sofa, chân đạp lung tung.

Cô luôn

biết rằng bản thân mình không phải là một người vợ tốt. Từ lúc bắt đầu cô đã tự

thôi miên bản thân mình bằng một cuộc hôn nhân không dựa trên nền tảng tình

cảm, vì thế cô không cần phải quá coi trọng cuộc hôn nhân này, dù sao cũng ở

cách xa nhau, lại không thường xuyên gặp mặt, mỗi người sống cuộc sống của

riêng mình là được. Chăm sóc chồng là việc nên làm của những người vợ khác chứ

không phải việc của cô. Cô luôn cảm thấy điều này là lẽ dĩ nhiên, nhưng đến hôm

nay khi bị Đại Tiểu Kha nói như vậy, cô bỗng cảm thấy thực sự khó chịu, cô đối

xử với chồng không tốt chẳng liên quan gì tới Đại Tiểu Kha. Khi Ưu Ưu bị một

người ngoài vòng vo nói rằng mình không làm tròn bổn phận như vậy, cảm giác này

thực sự là không dễ chịu.

Càng

gần tới giờ Trử Tụng trở về, cô nhìn xung quanh nhà có hơi bừa bộn, Kiều Ưu Ưu

ngay lập tức nhảy từ trên ghế sofa xuống nhanh chóng dọn dẹp nhà cửa, sau đó

vén tay áo lên rồi chạy thẳng vào bếp.

Trử

Tụng bước vào nhà nhìn thấy nhà cửa ngăn nắp sạch sẽ, anh thấy hơi đắc ý với

cách giáo dục có hiệu quả của mình. Kiều Ưu Ưu mặc tạp dề, cầm chiếc xẻng xào

từ nhà bếp đi ra, ngoác miệng cười “cơm sắp chín rồi”. Nói xong cô lại chạy vào

bếp.

“Kiều

Ưu Ưu em làm gì vậy?”

“Em nấu

cơm.”

Trử

Tụng đi vào, lấy tay áp lên trán cô hỏi: “Em bị ốm à?”

Kiều Ưu

Ưu vốn đang hi vọng được anh khen, nào ngờ anh vừa nói như vậy, khuôn mặt tươi

cười của cô bỗng biến mất, cô kéo tay anh ra, “Em nấu cơm cho anh mà anh cũng

không hài lòng à?”

Trử

Tụng ngẩn người gật gật đầu.

“Em

thấy anh bị bệnh rồi!”

“Đúng,

anh bị bệnh rồi!”

Trử

Tụng đi ra khỏi nhà bếp, chưa ra đến cửa thì anh lại quay trở lại, ngẩng đầu

hỏi Ưu Ưu: “Hay là em làm như vậy để chúc mừng anh?”

“Chúc

mừng cái gì?”

“Cái

này!” Trử Tụng hạ thấp vai xuống, đưa vai mình lên trước mặt Kiều Ưu Ưu, “Chính

là cái này.”

Kiều Ưu

Ưu quay lại liếc nhìn anh, không chú ý lắm, tay đảo qua đảo lại hai lượt rồi

lại dừng, quay lại nhìn kĩ hơn. Sáng nay trước khi đi rõ ràng là chỉ có hai

ngôi sao, buổi tối trở về lại có thêm một ngôi sao nữa là sao?

“Ôi, thật

không nhìn ra, anh được lên chức một cách thầm lặng à!”

“Đúng

thế, người có thực lực thì trước giờ không bao giờ khoa trương.” Trử Tụng đứng

thẳng lưng lên, tự hào đi ra khỏi nhà bếp như một chú gà trống vừa chiến thắng.

Kiều Ưu

Ưu tuy không nói gì nhưng cũng vui mừng thay cho Trử Tụng. Nếu là mười năm

trước, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ nghĩ tới chuyện Trử Tụng có thể xuất sắc

được như thế này. Từ nhỏ tới lớn, cô đều cho rằng Trử Tụng là một tên chẳng thể

nào làm nên trò trống gì, ngày ngày chỉ biết đi theo mấy ông anh và vài thằng

bạn chạy khắp thành phố để gây chuyện.

*

Bưng

lên bàn bốn món xào và một món canh, Kiều Ưu Ưu phiền muộn nhìn mấy món ăn

chẳng được “sắc hương” gì, nuốt nước miếng nói: “Có phải là màu sắc không được

đẹp cho lắm không?”

“Ừ!”

Kiều Ưu

Ưu cố chịu đựng sự mất mặt, cứng đầu nói: “Vậy cũng phải ăn hết, đây là lần đầu

tiên em hạ quyết tâm làm một bữa cơm đấy!”

Trử

Tụng rất nghe lời, không biết có phải do anh thực sự đói bụng hay không, nhưng

dù sao tất cả các đĩa đều gần như được anh ăn sạch, Kiều Ưu Ưu thì cảm thấy

những món này quả thực không ngon lành gì, món thì mặn quá, món thì chẳng có vị

gì.

*

“Hôm

nay ở dưới lầu em có gặp Đại Tiểu Kha.”

“Ừm!”

Trử

Tụng mặc cái tạp dề có phần quá nhỏ so với anh, đứng ở bồn rửa bát nói vọng ra,

“Hôm nay cô ấy phải đi rồi chứ?”

“Ừ, đi

rồi, kéo một cái va li rất lớn.”

Trử

Tụng đặt cái đĩa trong tay xuống, dựa vào bồn rửa nhìn cô hỏi: “Sao thế? Cô ấy

đi rồi mà em cũng không vui sao?”

“Cô ấy

đi hay không đi thì liên quan gì tới em, em không cần thiết phải vui hay không

vui.”

“Cô ấy

nói gì với em rồi?” Trử Tụng híp mắt hỏi cô.

Kiều Ưu

Ưu cảnh giác nhìn anh, “Cô ấy nên nói gì với em à?”

Trử

Tụng nhún vai: “Anh làm sao mà biết được?”

Kiều Ưu

Ưu nhìn bóng dáng người đàn ông cao to ở trước mặt, cánh tay anh đã kéo lấy cô

trong lúc cảm thấy bất lực nhất, cho cô một gia đình thuộc về chính bản thân

mình, tuy họ không thường xuyên gặp mặt nhưng cô vẫn thấy rất biết ơn anh. Giờ

đây, cô cảm thấy mình ngày càng phụ thuộc vào anh, mỗi lần chia tay đều cần có

một khoảng thời gian mới có thể thích ứng, không biết lần chia tay này, sao bao

lâu cô mới có thể thích ứng.

Lời nói

của Đại Tiểu Kha lại vang vọng bên tai cô, cô ta nói: “Sao Trử Tụng lại kết hôn

với cô?”

Tại

sao?

Kiều Ưu

Ưu nhớ rằng, năm đó mình khó khăn lắm mới leo lên được vị trí phát thanh viên,

cô tưởng rằng từ đó trở đi mình có thể sánh bằng với Tống Tử Đồng, có thể ưỡn

ngực ngẩng cao đầu đứng bên cạnh anh. Cô vui sướng chạy tới bày tỏ với Tống Tử

Đồng nhưng anh ta lại nói, “Không phải là cô thích anh mà cô chỉ coi anh như

một mục tiêu để hướng tới.” Câu nói đơn giản đó đã miêu tả tình cảm Kiều Ưu Ưu

dành cho anh ta trong sáu năm qua không đáng một đồng tiền, Kiều Ưu Ưu lúc đó

không thể hiểu, nếu đó không phải là thích thì như thế nào mới phải? Để có thể

sánh ngang với anh, cô đã phải cố gắng không mệt mỏi, cô luôn cho rằng chỉ cần

bản thân mình đủ vững vàng thì mới có tư cách bày tỏ với anh. Nhưng anh lại nói

đó không phải tình yêu, thậm chí cũng chẳng phải là thích.

Kiều Ưu

Ưu cảm thấy bầu trời sụp đổ. Mối tình đầu là anh chàng kéo violon bên hàng xóm,

để có thể nói chuyện cùng chủ đề với anh, cô ép mình phải học violon – cái mà

cô không hề thích, nhưng sau đó anh ta đi mất. Người tiếp theo là Tống Tử Đồng,

bao nhiêu năm thầm thương trộm nhớ anh, vậy mà đổi lại chỉ là một câu không phải

là thích. Kiều Ưu Ưu cô sinh ra đã không thể ở bên cạnh người mà mình thích

sao?

Hôm đó

Trử Tụng ngồi uống rượu cùng với cô, uống nhiều rồi nên cô cũng không nhớ đã

nói gì nữa, lời nói của Trử Tụng cũng hoàn toàn không có trong kí ức của cô. Dù

sao đến ngày thứ hai tỉnh dậy trên bàn rượu, trên ngón áp út ở bàn tay trái của

cô có đeo cái vòng ở nắp chai bia, Trử Tụng đang tỉnh táo ngồi trước mặt cô

giải thích từng câu từng chữ rằng tối qua cô đã cầu hôn anh như thế nào, hơn

nữa anh lại mềm lòng và đồng ý rồi.

“Em

uống nhiều quá rồi nên không nhớ gì nữa.”

Kiều Ưu

Ưu nói xong định gỡ cái vòng trên ngón tay xuống nhưng lại bị Trử Tụng ấn lại,

đôi mắt đen sâu thăm thẳm, “Không được! Em đã viết chữ làm chứng rồi, sao có

thể chối cãi?”

“Lúc

say rượu dù đã làm việc gì cũng không phải chịu trách nhiệm.”

Trử

Tụng chẳng những không giận mà anh còn cười, giơ tay lên cho cô nhìn thấy cái

vòng giống hệt như của cô ở trên ngón áp út, “Là em cầu hôn anh, cứ cố quấn lấy

anh bắt anh phải kết hôn với em, em coi hôn nhân là trò chơi à? Nói cưới là

cưới, nói không cưới là không cưới à?”

“Vậy

tại sao anh không cản em?”

“Anh

nói em có chịu nghe không?”

“Thế

thì anh đừng coi đó là thật, thế là xong.”

“Thật

ngại quá, cả đời anh đây là lần đầu tiên bị một người phụ nữ cầu hôn, anh cũng

không có sức đề kháng lớn đến vậy, chỉ có thể thuận theo thôi. Kiều Ưu Ưu,

chẳng phải em nói là Tống Tử Đồng đi rồi thì em ở cùng ai cũng chẳng có ý nghĩa

gì sao? Hay là bây giờ em hối hận, cũng là muốn chờ tới một ngày Tống Tử Đồng

quay lại tìm em?”

“Em

thèm vào!” Kiều Ưu Ưu vỗ tay xuống bàn đứng lên, chân cô mềm nhũn khiến cô suýt

ngã, nhưng cô vẫn cố ép mình nói đầy khí thế: “Cưới thì cưới, từ trước đến nay

tôi nói lời là giữ lời!”

“Trử

Tụng, thực ra anh cũng rất muốn kết hôn với em, có phải không? Nếu không tại

sao anh không từ chối? Có lẽ tối hôm đó em căn bản cũng chẳng nói gì, là anh

nhất định muốn cưới em nên mới bịa câu chuyện ra như thế, có phải không? Lẽ nào

khi đó anh cũng không quan tâm tới chuyện trong trái tim em đã có người khác?

Hay chuyện đó đối với anh chẳng là gì?”

“Trử

Tụng!” Kiều Ưu Ưu gọi nhỏ tên anh.

“Hả?”

“Hồi

đó, vì sao anh lại đồng ý kết hôn với em?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 24

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 24
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...