Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 23

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhiệt

độ ở trong xe bỗng giảm hẳn, Trử Tụng không biết nên bắt đầu nói từ đâu. Từ khi

xảy ra sự việc đó tới nay, anh chưa từng có ý định kể cho người nhà biết, nhất

là mẹ anh và Ưu Ưu.

Chiếc

xe vẫn chầm chậm chạy, phía trước tự nhiên xuất hiện một chiếc xe tuần tra vẫy

cờ ra hiệu anh dừng xe. Kiều Ưu Ưu lập tức bị anh ấn đầu xuống thấp, suýt chút

nữa là gãy cổ.

“Đừng

gây ra tiếng động!” Trử Tụng mở cửa bước xuống xe.

Nếu chỉ

đơn thuần là tuần tra thì đã dễ dàng. Nhưng ai ngờ lãnh đạo sư đoàn lại bất ngờ

tới sân bay để thị sát. Sư đoàn trưởng Ngụy mặc bộ quân phục đi tuần tra sân

bay ban đêm. Trử Tụng tiến lại gần kính lễ, trong lòng thầm cảm thấy hoang

mang, số anh cũng thật là đen đủi, vừa hay gặp phải thủ trưởng.

Sư đoàn

trưởng Ngụy nhìn Trử Tụng rồi lại quay ra nhìn chằm chằm vào chiếc xe đằng sau

một lát.

“Cũng

đã xong rồi, mọi người giải tán thôi, Tiểu Trương!”

“Dạ!”

Cảnh vệ của sư đoàn trưởng chạy lên.

“Cậu

phụ trách đưa sư đoàn phó và mọi người về nhà, tôi ngồi xe Trử Tụng.”

“Vâng,

thưa sư đoàn trưởng.”

Trử

Tụng nghe xong câu này bỗng thấy nhẹ cả người. Rõ ràng là sư đoàn trưởng đã

biết anh lén lút đưa người vào doanh trại, nhưng ông lại không vạch tội anh

trước mặt mọi người, cũng có nghĩa là ông cũng không muốn anh bị phạt.

Trử

Tụng mở cửa xe, sư đoàn trưởng Ngụy nhìn vào cửa sổ đen kịt ở phía sau, nhướn

mày ngồi vào băng ghế phụ.

Trử

Tụng nhìn sư đoàn trưởng rồi lại nhìn vào hàng ghế trống không ở phía sau qua

gương chiếu hậu.

Sư đoàn

trưởng hạ lệnh: “Đi thôi, còn đợi ai nữa à?”

“Dạ!”

Trử

Tụng khởi động xe, sư đoàn trưởng Ngụy điều chỉnh tư thế ngồi rồi vỗ vào bộ

quân phục, “Đừng có ngồi im thế nữa, giới thiệu chút đi.”

Kiều Ưu

Ưu nằm ở dưới xe không dám động đậy, đến thở cũng chẳng dám thở mạnh, chỉ sợ

lại gây ra tiếng động nào đấy. Nhưng nghe xong câu nói của sư đoàn trưởng, cô

bỗng thấy mơ hồ, chẳng lẽ đã bị ông phát hiện rồi.

Trử

Tụng hắng giọng: “Vợ tôi, Kiều Ưu Ưu.”

“Ồ, ở

đâu cơ?”

“Ở đây

ạ!” Kiều Ưu Ưu lí nhí trả lời, chậm chạp bò dậy từ dưới xe.

Sư đoàn

trưởng Ngụy quay đầu lại nhìn Kiều Ưu Ưu qua ánh sáng lúc tối lúc sáng của đèn

đường nói: “Cô chính là Kiều Ưu Ưu?”

“Dạ

vâng, thưa sư đoàn trưởng, tôi là Kiều Ưu Ưu.”

“Tay

của Trử Tụng chính là do cô cắn à?”

“Vâng

ạ!”

“Vào

sân bay cũng là do cô yêu cầu à?”

Kiều Ưu

Ưu hình như không nằng nặc bắt anh phải đưa tới đây, nhưng quả thực cô đã từng

nhắc tới chuyện này.

“Vâng!”

“Sư

đoàn trưởng…”

Sư đoàn

trưởng hoàn toàn làm lơ Trử Tụng, tiếp tục hỏi Kiều Ưu Ưu: “Cô có biết hậu quả

của việc đưa người vào sân bay mà chưa được sự cho phép không?”

Kiều Ưu

Ưu không biết trả lời như thế nào, thực ra cô không biết, nhưng nếu nói không

biết thì hình như cũng không được hay lắm. Thế nhưng lúc này Trử Tụng lại không

giúp gì được cô.

“Dĩ

nhiên sẽ không ảnh hưởng tới cô, nhiều nhất là Trử Tụng phải chịu khổ chút

thôi.”

“Sư

đoàn trưởng đại nhân, tôi…”

“Đừng!”

Sư đoàn trưởng vội vàng ngăn lại: “Đừng có gọi tôi là đại nhân, cứ như xã hội

phong kiến không bằng.”

Kiều Ưu

Ưu nuốt nước miếng, cái vị sư đoàn trưởng này không tức giận cũng chẳng vui vẻ

gì, nói chuyện gì không gấp gáp khiến cho Kiều Ưu Ưu lo lắng bứt rứt không yên.

“Nếu bị

thương là do tình huống bất khả kháng thì quân đội sẽ không truy cứu trách

nhiệm, nhưng nếu là do người cố ý làm, nhất là đánh nhau thì sẽ phải phạt

nghiêm!”

Kiều Ưu

Ưu thầm suy nghĩ: “Trử Tụng chưa nói với cô về việc bị thương hay chịu phạt,

chỉ nói là phải đình chỉ bay, nhưng lúc này lại không đình chỉ bay nữa mà lại

hình phạt?”

“Trử

Tụng!” Sư đoàn trưởng chợt ngồi thẳng lên, gọi tên Trử Tụng.

“Dạ!”

“Hai

việc, viết bản kiểm điểm mười ngàn chữ, vác nặng đi 30km, ngày mai phải hoàn

thành.”

“Dạ!”

Kiều Ưu

Ưu lặng lẽ cúi đầu, hai việc này cũng có phần của cô, nếu cô không tới thì thế

giới hòa bình. Bỗng nhiên cô thấy có lỗi với Trử Tụng.

Đoạn

đường tiếp sau đó không có ai lên tiếng, cho tới khi chiếc xe dừng ở trước cửa

nhà sư đoàn trưởng. Sư đoàn trưởng xuống xe, Kiều Ưu Ưu cũng xuống theo, chắn

đường đi của ông và nói: “Đều là do yêu cầu của tôi, ngài cứ trừng phạt tôi

đi.”

“Phạt

cô? Tôi không có cái quyền đấy, chỉ trách bản thân mình quản giáo không

nghiêm.”

“Vậy

thì… Vậy…” Mười ngàn chữ thì có vẻ hơi nhiều, 30km cũng hơi dài… hơn nữa nếu

viết bản kiểm điểm thì chuyện họ cãi nhau chẳng nhẽ lại để cho cả sư đoàn biết

được.

“Cô

cũng là người nổi tiếng, từ khi cô tới đây, cả sư đoàn này đều loạn cả lên, cả

khu tập thể đắp đầy những người tuyết không phải là tôi không nhìn thấy, đến

ngay cả vợ tôi mỗi ngày cũng đều nhắc tới tên cô bên tai tôi. Như vậy đi!”

“Dạ!”

Kiều Ưu

Ưu mở mắt thật to nhìn sư đoàn trưởng, Trử Tụng cũng bắt đầu cảnh giác, lo lắng

sư đoàn trưởng sẽ gây khó dễ cho Kiều Ưu Ưu.

“Sư

đoàn chúng tôi tuy chỉ có một mẫu đất bé cỏn con nhưng cái gì cũng có hết,

chúng tôi cũng có đài phát thanh, cô lại làm trong ngành này. Vậy nên cô hãy

làm tiết mục đặc biệt trong một tuần đi, tin tức thời sự về tình hình chính trị

mỗi ngày mọi người cũng đều nghe chán rồi, cô hãy đứng trên góc độ của mình để

nói. Chủ đề sẽ là…” Sư đoàn trưởng nghĩ một lúc, “Gọi là thế giới bên ngoài

đi.” Nói xong, sư đoàn trưởng đi vào sân, bỏ mặc Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu đứng

ngẩn trước cửa.

Đôi mắt

Kiều Ưu Ưu mở tròn xoe, không biết nên khóc hay nên cười, đây có được tính là

sự trừng phạt đã qua biến tướng không? Sao lại có thể nghĩ ra cách trừng phạt

này, tiết mục? Đùa gì chứ? Nếu sớm biết thế này thì chi bằng cứ để Trử Tụng tự

chịu phạt. Hơn nữa sư đoàn trưởng cũng không nói sau khi cô làm việc này thì

Trử Tụng có được miễn phạt hay không.

“Sao

lãnh đạo của các anh lại như thế này?”

“Anh

thấy được đấy chứ.”

Kiều Ưu

Ưu trợn mắt nhìn anh: “Không bị phạt nữa, tốt quá có phải không?”

Trử

Tụng mở cửa xe nhét Kiều Ưu Ưu vào bên trong, “Dù sao cũng là nghề của em mà,

có làm khó em đâu.”

“Cái gì

mà không làm khó em chứ? Lại còn thế giới bên ngoài nữa. Ái chà, tiết mục văn

nghệ này, em làm sao mà biết được thế giới bên ngoài như thế nào? Em chỉ biết

tin lá cải thôi, ngoài ra chẳng biết gì.”

“Vậy

thì em nói về tin lá cải đi!”

Trử

Tụng quay sang cười với cô, Kiều Ưu Ưu bỗng nghĩ ra điều gì, ngẩng đầu lên

nhướn mày nói: “Đừng có mà cười cười nói nói với em, chuyện của hai chúng ta

vẫn chưa làm rõ ràng đâu đấy.”

“Về nhà

nói sau.”

“Về nhà

không nói nữa.”

Trên

thực tế, Trử Tụng vẫn không muốn nói ra, Kiều Ưu Ưu giận quá mà không thể đánh

nhau với anh được, chỉ có thể chui vào phòng tức giận, nhân tiện ném luôn cái

gối của anh ra ngoài.

Kiều Ưu

Ưu nằm trên giường nghĩ ngợi, khó khăn lắm mới bay được về, là bay như thế nào?

Máy bay đã xảy ra sự cố gì? Hết xăng? Bị tấn công? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện

gì? Trử Tụng không nói, cô chỉ còn cách đoán mò, càng đoán càng thấy loạn, càng

loạn lại càng thấy khó chịu, khó chịu tới mức nằm trên giường tự kéo tóc mình.

Nếu lúc này mà Trử Tụng đứng ở trước mặt cô thì cô nhất định sẽ không nhịn được

mà xông ra xử lí anh.

*

“Cốc,

cốc, cốc.”

Tiếng

gõ cửa vọng vào, Kiều Ưu Ưu lật chăn bò ra với cái đầu rối tung, nhìn thấy tờ

giấy trắng được nhét qua khe cửa bên dưới.

Đó là

thư nói thật của Trử Tụng. Trang giấy A4 được viết hơn nửa trang, tuy vậy phần

miêu tả tình hình khi đó chỉ chiếm một phần rất ít, phần còn lại đều là những

lời an ủi trùng lặp.

Kiều Ưu

Ưu bắt đầu tưởng tượng tình hình lúc ấy qua những lời miêu tả ít ỏi của anh.

Trong cuộc huấn luyện ban đêm, khi máy bay đang quay trở về và đã đi vào quỹ

đạo hạ cánh thì động cơ bất ngờ dừng lại trong không trung. Vì thế bảng điều

khiển hoàn toàn mất tín hiệu, mà lúc đó máy bay đã ở quá gần mặt đất nên nếu

nhảy dù và bỏ lại máy bay thì hậu quả của nó sẽ không thể tưởng tượng nổi. Trử

Tụng giữ vững bình tĩnh, tận dụng ánh đèn ở trong sân bay, mạo hiểm tính mạng

và dựa vào trực giác của mình đã cho máy bay hạ cánh thành công.

Nước

mắt Kiều Ưu Ưu từng giọt nhỏ xuống, tờ giấy trắng làm nhòe hết cả mực. Cô biết

thế nào là dừng lại trong không trung, có nghĩa là động cơ đã tắt, thế mà anh

lại miêu tả nhẹ nhàng như vậy. Nếu lúc đó có điều gì không may, có phải là cô

sẽ không bao giờ có thể gặp lại anh. Khi ấy liệu cô có thể chịu đựng sự kích

động như vậy không? Dù lúc đó có hay không, nếu là bây giờ thì cô chắc chắn sẽ

không chịu đựng nổi.

Kiều Ưu

Ưu gạt nước mắt, mở cửa cho Trử Tụng vào. Cô không khóc cũng chẳng gây sự,

không truy cứu, dù sao thì bây giờ anh cũng đã an toàn rồi, chỉ cần không nghĩ

tới, cứ coi như tất cả chưa từng xảy ra.

Thế

nhưng, dù cô có tự an ủi bản thân mình như thế nào đi chăng nữa thì trong lòng

cô vẫn rất sợ hãi, chưa bao giờ nghĩ cái chết lại cận kề với anh như vậy. Trước

kia cô luôn tưởng rằng máy bay rất an toàn, chiến đấu trong thời hòa bình cũng

sẽ rất an toàn, nhưng hiện thực tàn nhẫn đã đánh thức cô dậy từ trong mộng

tưởng.

Phần

giường ở bên cạnh lún xuống, Trử Tụng đang nằm bên cạnh cô, Kiều Ưu Ưu quay

sang tựa vào lòng anh, yên lặng ôm lấy eo anh. Nếu như kiếp này không có cơ hội

được ở gần anh đến vậy, không có cơ hội được cùng anh trải qua cuộc sống như

các cặp vợ chồng bình thường khác thì cuộc sống này thật tẻ nhạt và cô sẽ buồn

biết mấy.

Nước

mắt thấm ướt ngực anh, đốt cháy ruột gan anh, cánh tay anh siết chặt hơn để ôm

lấy cô. Thực ra anh không dám nói với cô, đêm đó anh đi thực hiện nhiệm vụ và

phát hiện ra một máy bay không rõ quốc tịch, anh bay vòng quanh để đối phó với

địch rất lâu nên động cơ không thể tải được nữa, điều này dẫn tới việc dừng lại

trong không trung. Những chuyện này anh sẽ không nói cho cô biết, tốt nhất là

mãi mãi cô cũng không nên biết.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...