Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 25

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vì sao đồng ý kết hôn với em? Rõ ràng anh biết là em

nói linh tinh, khi tỉnh táo chắc chắn sẽ không chịu thừa nhận?”

Trử

Tụng dừng ngay động tác, trong nhà bếp chỉ còn có tiếng nước chảy.

“Hoặc

là em không nói gì, là anh nhất định muốn cưới em.” Kiều Ưu Ưu dần tiến lại

gần, nhìn Trử Tụng từ phía sau không chớp mắt.

Trử

Tụng tắt vòi nước, vẩy hết nước ở tay, sau đó anh đeo tạp dề vào cổ Kiều Ưu Ưu,

miệng hơi nhếch lên, “em đoán đúng rồi.” Rồi anh đi ra khỏi bếp.

Kiều Ưu

Ưu vẫn đứng im tại chỗ suy nghĩ câu nói của anh, thế nào gọi là em đoán trúng

rồi?

Kiều Ưu

Ưu ném cái tạp dề đi rồi chạy vào phòng ngủ, Trử Tụng đang thay quần áo, cô

hiên ngang đứng trước mặt anh và kêu lên: “Là do anh tự bịa ra phải không? Anh

là thằng ngốc à? Lúc đó em đâu có thích anh?”

Khoảnh

khắc khiến Trử Tụng cứng đơ người thật rất hiếm gặp, Kiều Ưu Ưu chắc chắn là

chưa từng nhìn thấy. Anh thay quần áo mặc ở nhà, đi về hướng phòng tắm, lúc mở

cửa Trử Tụng quay đầu lại nói với giọng rất nhẹ: “Dù sao anh cũng không thích

em.”

Kiều Ưu

Ưu nhìn anh đóng cửa lại có chút ân hận, thả người thật mạnh xuống giường, kết

quả là lại bị vẹo cổ và rống lên. Trử Tụng nghe thấy vậy liền vội vã chạy từ

nhà vệ sinh ra, Kiều Ưu Ưu nằm vật ra giường, khuôn mặt khó coi.

Kiều Ưu

Ưu chỉ vào cổ thở mạnh, “vẹo… vẹo rồi!”

Trử

Tụng nắm tay lại thật mạnh!

*

“Em

xin lỗi.”

“Ừ!”

Kiều Ưu

Ưu quay lưng lại với Trử Tụng, cô không biết lúc này anh đang tỏ ra như thế

nào, dù sao thì giọng nói nghe cũng không được vui. Nhưng dù có không vui, anh

cũng không so đo với cô, chỉ giúp cô mát xa cổ giảm cơn đau.

“Em…

lúc nãy ý em là…” Kiều Ưu Ưu nuốt nước miếng sắp xếp từng chữ một trong đầu,

“tức là lúc kết hôn, em không thích nhưng không phải là bây giờ. Anh đừng giận

mà, bây giờ thực sự không giống với trước đây, em xin thề.”

“Thế

bây giờ là như thế nào?”

Giọng

nói của Trử Tụng rất trầm giống như một viên đá rơi xuống mặt hồ khiến lòng

Kiều Ưu Ưu tạo ra từng vòng sóng nhỏ. Bàn tay anh ấm áp mạnh mẽ, xoa bóp nhẹ

nhàng cổ cô, không quá mạnh cũng không quá nhẹ. Bây giờ thế nào? Kiều Ưu Ưu tự

hỏi mình.

Trước

đây đối với người mình thích, ánh mắt đầu tiên nhìn họ cô đều cảm thấy tim đập

mạnh hơn, nhưng khi lần đầu tiên nhìn Trử Tụng, anh giống như vừa chui ra từ

trong một đống bùn, cả người dính đầy bùn. Sau đó cô mới biết, hôm đó anh lại

đánh nhau với người ta. Đánh người ta sưng tím mặt mày, bản thân mình lại chỉ

dính đầy bùn, đến vết bầm tím cũng không có.

Thầm

yêu Tống Tử Đồng tận sáu năm trời mà còn bị nói rằng đó không phải thích thực

sự, kết hôn cùng với Trử Tụng đã hai năm nhưng thời gian ở bên nhau còn chưa

đầy hai tháng, như vậy đã có thể nói rằng thích chưa?

Trử

Tụng đợi câu trả lời của cô mà có cảm giác thời gian lâu như vài trăm năm,

nhưng cô vẫn giữ im lặng. Anh không dám hy vọng nhưng lại không ngừng mong đợi,

cuối cùng vẫn là thất vọng. Trử Tụng, đã bao nhiêu năm qua rồi mà mày vẫn chưa

thể thích ứng được sao? Trử Tụng cười và tự chế giễu chính bản thân mình, thích

ứng quả là một việc quá khó.

“Được

rồi!” Trử Tụng buông tay ra khỏi cổ cô, đứng dậy đi ra ngoài.

Kiều Ưu

Ưu ngồi trên giường nhẹ nhàng vận động cổ, quả nhiên là không còn cảm giác đau

nữa. Từ trong nhà tắm vọng ra tiếng nước chảy róc rách, Kiều Ưu Ưu đi tới ghé

sát tai vào cánh cửa thủy tinh, gõ “Trử Tụng!”

Không

có ai trả lời, cô lại gõ tiếp: “Trử Tụng!”

“Anh

đang đi vệ sinh.”

“Rõ

ràng là anh đang tắm.”

“Cùng

một lúc, không được sao?” Trử Tụng gần như tức quá phải hét lên, Kiều

Ưu Ưu lè lưỡi, quay trở lại giường.

Trử

Tụng giận rồi, cô không phải con ngốc, cô cũng có khả năng suy đoán

của người bình thường, anh tức giận như vậy là bởi cô nói câu “em

không thích anh.” Nhưng anh cũng đã nói rằng “dù sao anh cũng không

thích em.” Thế là hòa rồi, vậy còn chưa được sao?

Từ

hồi còn rất nhỏ, có lần cô bị một con chó rất to đuổi theo, Kiều Ưu

Ưu sợ quá chạy thục mạng, vừa khóc vừa kêu lên, Trử Tụng không biết

từ đâu xông ra kéo cô lại đằng sau anh, hai người cùng đứng sát vào

góc tường không nhúc nhích, Trử Tụng che kín miệng cô lại không cho cô

hét lên. Cái mũi đen của con chó hít hít người họ, Kiều Ưu Ưu sợ

hãi toàn thân run rẩy. Con chó cuối cùng cũng bỏ đi, hai bọn họ bình

an vô sự, khi đó Kiều Ưu Ưu cảm thấy Trử Tụng rất tài giỏi, sau đó cô

coi Trử Tụng như anh em. Cho dù rất ghét cái thói gây sự không đâu của

bọn họ nhưng nếu anh gặp phiền phức, Kiều Ưu Ưu nhất định sẽ không

ngần ngại xông ra giúp anh.

*

Trử

Tụng bước ra từ nhà tắm, tóc vẫn còn ướt, Kiều Ưu Ưu ngước cổ nhìn

chằm chằm vào anh, thỉnh thoảng còn lấp lánh ánh nhìn vô tội. Trử

Tụng thở dài, đi tới bên giường vuốt nhẹ tóc cô, “hồi đó anh thấy em

đáng thương nên muốn giúp em.”

Đôi

mắt Kiều Ưu Ưu vẫn nhìn anh không chớp, “vậy còn bây giờ?”

“Bây

giờ thì cảm thấy kết hôn là đúng đắn.”

“Vậy

ư?” Kiều Ưu Ưu cúi đầu xuống, giọng nói hơi khàn: “Em sợ làm nhỡ mất

cuộc đời anh.”

“Ngốc

ạ!” Trử Tụng không biết nên khóc hay nên cười nữa. Sống cùng với em sao

có thể nhỡ mất được chứ? Nếu lúc đó anh không nắm lấy em thì có

lẽ kiếp này cũng sẽ không còn cơ hội ở bên em.

“Trử

Tụng, nếu anh không ghét bỏ em, hai chúng mình có thể sống với nhau

thật vui vẻ. Cho dù trước đây có thế nào thì bắt đầu từ bây giờ,

chúng ta sẽ sống thật tốt và nghiêm túc nhé. Được không?”

“Ừ!”

Trử Tụng gật đầu, ôm lấy cô vào lòng.

Kiều

Ưu Ưu vòng tay ôm chặt lấy eo anh, được anh ôm vào lòng, cô cảm thấy

thật an toàn và ấm áp. Anh đối xử không tốt với cô ư? Ngoài việc

không có cách nào ở gần nhau thường xuyên ra thì anh thực sự rất tốt

với cô, dù có tức giận thì hình như cũng đều do cô mà nên. Anh tốt

với cô như vậy, cô nên tốt với anh gấp bội mới phải, tại sao từ

trước tới nay luôn để bản thân cảm thấy rằng họ là những người xa

lạ? Là vợ chồng, nhưng lại không thể ở bên nhau, lại không có tình

cảm vợ chồng mà tình cảm cũng có thể vun đắp dần dần, hơn nữa từ

lúc bắt đầu bọn họ đã không phải là người xa lạ, nếu nói về cơ sở

tình cảm thì còn rất thâm sâu.

Anh

muốn hỏi cô, trong trái tim cô có còn hình bóng của Tống Tử Đồng

nữa không?

Lúc

đó cô đau đớn như vậy, chỉ hai năm, cô có thể quên đi người mà mình

đã từng yêu sao? Tuy vậy, anh vẫn quyết định sẽ không nhắc tới nữa.

Nếu Kiều Ưu Ưu đã nói vậy, bỏ lại quá khứ, bắt đầu từ bây giờ. Cho

dù có Tống Tử Đồng hay không đi chăng nữa, Kiều Ưu Ưu đã quyết định

sẽ sống thật tốt với anh, vậy thì điều anh cần phải làm chính là

đối xử tốt với cô, không tạo cơ hội cho người khác nữa.

“Chuẩn

bị xong chưa?”

Kiều

Ưu Ưu đang suy nghĩ bị anh hỏi vậy bỗng ngẩn ra, “chuẩn bị cái gì?”

Trán

cô dựa vào Trử Tụng, lúc nói chuyện yết hầu của anh sẽ rung nhẹ,

giọng nói trầm ấm, hình như còn hơi có ý cười: “Thế giới bên

ngoài”.

“…”

*

Thế

giới bên ngoài. Kiều Ưu Ưu chỉ còn biết r//ê//n nhẹ hai tiếng. Đưa ra đề

tài như vậy không phải là muốn lấy cô ra làm trò cười sao? Quân đội

cũng chẳng phải là nơi cự tuyệt với thế giới bên ngoài, cũng không

phải là địa ngục không biết gì về bên ngoài còn cần cô tới nói sao?

Những điều cô biết thì bọn họ đều biết, những điều cô không biết

thì họ cũng biết, đây rõ ràng là cố ý mà.

Tuy

vậy cằn nhằn cũng chỉ là cằn nhằn, việc phải chuẩn bị thì vẫn cứ

phải chuẩn bị. Đội trưởng đội tuyên truyền của sư đoàn đã đích thân

tới tìm cô, hỏi cô khi nào tiện để họ bố trí trước, Kiều Ưu Ưu mở

quyển lịch ra, ngón tay lướt lên rồi lại lướt xuống trên những con

số, cuối cùng đã chọn ngày hai tư tháng mười hai.

Đêm

giáng sinh. Chọn ngày này vì dù sao đây cũng là một ngày lễ.

Hai

ngày sau đó, Kiều Ưu Ưu chỉ nằm trong nhà vò đầu bứt tóc, viết ra

rồi lại xóa đi, chương trình kéo dài một tiếng thực ra cũng không

phải là dài, nhưng so với thời gian lên sóng một phút rưỡi của cô

thì thật là dài hơn quá nhiều. Khó khăn lắm mới chia chương trình

được ra thành nhiều tiết mục, mà một mình cô lại không thể hoàn

thành hết được.

Hôm đó

cô bỗng trở nên vô cùng hiền thục, Trử Tụng vừa bước vào cửa, cô đã

lấy dép, rót nước cho anh giống như người vợ trẻ theo sát bên cạnh

Trử Tụng, mắt híp lại không ngừng tươi cười.

Trử

Tụng bỗng thấy chột dạ, còn tưởng rằng vợ anh đã bị “thế giới bên

ngoài” dày vò đến mức biến thành kẻ ngốc rồi.

“Em bị

trúng tà à?”

Nếu

như trước đây, Kiều Ưu Ưu nhất định sẽ vô cùng tức giận, nhưng lần

này tính khí của cô lại rất tốt, hai tay thành thực đặt ở dưới

cằm, ánh mắt sáng lên: “Em có tốt không?”

“Ái

chà!” Trử Tụng lấy tay bịt mắt cô lại: “Đừng nhìn anh như vậy!”

“Sao

thế?”

Trử

Tụng ép sát người vào tai cô rồi nói: “Trời vẫn chưa tối đâu, hoạt

động ban đêm lúc này còn hơi sớm.”

“Biến!”

Kiều Ưu Ưu cười và đẩy anh ra, “em có chuyện muốn nói với anh, nghiêm

túc đấy.”

“Ừ,

nói đi.” Trử Tụng đi vào phòng ngủ, cởi bộ quân phục ra và mặc bộ

đồ ở nhà vào.

“Anh

nhận lời với em trước đã.”

“Em

nói trước đi.”

“Vậy

anh nhất định phải giúp em.”

“Em

nói trước, để anh nghe xem nào.”

“Anh chắc

chắn có thể làm được, nhưng anh phải đồng ý với em. Dù là phải làm

trái với kỉ luật quân đội thì anh cũng phải đồng ý.”

“Kiều

Ưu Ưu, em ở nhà lâu quá nên sinh bệnh rồi à? Sao lại bắt đầu lên mặt

rồi?”

“Hừ!”

Kiều Ưu Ưu chống tay lên eo: “Thế thì cũng chỉ lên mặt khi đứng trước

anh, anh nên cảm kích vì điều đó mới phải.”

“Được!”

Trử Tụng thay xong quần áo liền tiến lại gần cô, “anh đồng ý với em,

nhưng em phải giúp anh được thỏa mãn.”

Hàng

mày của Trử Tụng rung lên, anh ôm lấy cô lăn lên giường. Kiều Ưu Ưu vật

lộn nói: “Còn sớm quá. Chính anh đã nói thế!”

“Sớm

hay muộn cũng chẳng có gì khác biệt, nội dung đều giống nhau thôi.”

Bàn tay anh sớm đã không yên phận cởi bỏ quần áo trên người cô. Mỗi

ngày được ôm lấy cô đi ngủ, anh đã quen với cuộc sống có Kiều Ưu Ưu,

đã yêu những ngày tháng có cô. Một ngày nào đó cô phải trở về thì chắc

chắn anh sẽ rất khó thích ứng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...