Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 16

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đĩa

bánh chẻo đầy ắp đặt ở trên bàn đã sớm nguội nhưng vẫn chưa có ai động tới.

Kiều Ưu Ưu từ nhỏ đã không thích ăn những đồ ăn có nhân, nhất là bánh chẻo, mà

đặc biệt là cái đĩa bánh chẻo này.

Cô gái

đó là ai?

Cô gái

vừa bước vào cửa, bưng bánh chẻo rồi chào hai dì. Hai bà mẹ nhìn cô gái bỗng

dưng xuất hiện ở cửa thì trong lòng bắt đầu lo lắng. Kiều Ưu Ưu nhìn cô ta từ

đầu tới chân, nhìn đi nhìn lại vẫn thấy cô ta quen quen.

Trử

Tụng giới thiệu đây là đồng nghiệp của anh, Đại Tiểu Kha.

“Ưu Ưu,

vẫn còn nhớ tôi chứ? Chúng ta học chung cấp hai đấy.” Người đẹp Đại Tiểu Kha

tươi cười hỏi.

Đại

Tiểu Kha, sao mà cô không nhớ chứ? Kiều Ưu Ưu cười thầm trong bụng. Năm đó ở

trong trường, cô ta cũng được coi là một tiểu mỹ nhân, “lâu lắm không gặp nhỉ,

không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

“Ha ha,

tôi thì lại nghĩ về chuyện này rồi, nhưng cũng không ngờ đợi mãi mới gặp được

cậu.”

Đây có

được coi là một sự châm biếm không? Phía trên đầu Kiều Ưu Ưu như đang bốc khói.

Tôi thích đến lúc nào thì đến đấy, ai cần cậu quan tâm!

*

Anh

lính trực ban tới mang theo thịt và rau, bà Kiều đích thân vào bếp chuẩn bị bữa

tối, Kiều Ưu Ưu chuồn vào bếp giả bộ chuẩn bị ra tay, nhưng tai cô lại vểnh lên

nghe ngóng động tĩnh ở bên ngoài. Tuy nhiên giọng nói của Trử Tụng và của bà

Trử quá nhỏ nên cô chẳng nghe rõ được.

“Này!”

Bà Kiều chạm vào cánh tay cô, “mẹ đang giở tay, con bật cái máy hút mùi lên

đi.”

“Vâng!”

Bà Kiều

khẽ lẩm bẩm cái tên Đại Tiểu Kha, “ai đấy?”

Kiều Ưu

Ưu chậm chạp ngắt rau cải, “cháu gái nhà họ Đại, học cùng trường với con hồi

cấp hai, lên cấp ba chuyển đi đâu con cũng không biết, sao lại vào bộ đội thì

con cũng không biết. Cái này mẹ phải đi hỏi Trử Tụng, anh ấy biết rõ, không

chừng cô ta vào đây cũng là vì có Trử Tụng ở đây. Ai cha... sao mẹ đánh con?”

“Con

nói xem? Nó là chồng con, con xem có ai nói năng như con không?”

Kiều Ưu

Ưu chợt lên giọng: “Con làm sao? Đấy là sự thật.”

“Con

hét lại một lần nữa cho mẹ nghe xem nào?” Bà Kiều cầm lấy cái xẻng xào thức ăn

chỉ vào mũi cô, sợ hãi liếc nhanh ra phòng khách.

“Không

nói thì không nói.” Kiều Ưu Ưu ném ngọn rau trên tay xuống, quay người đi ra

chỗ khác lấy cốc uống nước.

Bà Kiều

thở dài, “cuộc hôn nhân này là do con tự lựa chọn, nếu đã lựa chọn rồi thì phải

có trách nhiệm với nó, giữa hai vợ chồng điều quan trọng nhất là sự chia sẻ.

Một năm, cơ hội để cho hai con gặp mặt rất ít, điều này cũng không trách hai

đứa, nhưng cứ gặp mặt là hai đứa lại cãi nhau, không có chuyện gì cũng cô gây

thêm chuyện. Đây chính là vấn đề của hai đứa, đều lớn hết cả rồi, cứ lục đục

mãi như vậy có ý nghĩa gì không?”

Kiều Ưu

Ưu không nói gì mà chỉ lẳng lặng uống nước. Cả quãng đường đều hứng khởi nghĩ

xem gặp mặt thì nên nói gì nhưng khi gặp rồi, chưa kịp nói câu nào đã xuất hiện

một người phụ nữ, mà lại còn là người quen, một người quen “có ý đồ!?” Kiều Ưu

Ưu thực sự không độ lượng đến vậy.

“Giữa

hai vợ chồng với nhau, có va chạm cũng là điều khó tránh khỏi, cũng không thể

không có xích mích, không cãi nhau không giận nhau thì không phải là vợ chồng.

Nhưng hai con phải giải quyết các vấn đề này, chứ không nên tạo ra vấn đề mới.”

Bà Kiều giảng giải sâu xa cho con gái về kinh nghiệm hôn nhân, bà thực sự lo sợ

con gái mình có cuộc sống không hạnh phúc.

Bà Trử

ngồi xuống ghế sofa, lạnh lùng ra lệnh: “Nói đi!”

“Nói gì

ạ!”

“Nói gì

ạ?” Bà Trử nhíu mày nhắc lại, ngẩng cằm chỉ về hướng đĩa bánh chẻo đang đặt

trên bàn ăn.

“Được

đấy, mẹ còn tưởng con ở đây cô đơn không ai nương tựa, hóa ra còn có người mang

bánh chẻo đến cho con ăn cơ đấy.”

“Chỉ là

đồng nghiệp thôi mà.” Trử Tụng ngồi xuống đối diện, nhún vai với vẻ mặt chẳng

có chuyện gì xảy ra.

“Ồ,

đồng nghiệp, thế cô ta có mang cho những nhà khác không?”

“Cái

này thì con không biết, mẹ muốn biết thì đi hỏi chính cô ấy đi.”

“Binh!”

Bà Trử đập mạnh một tay xuống bàn trà, “Trử Tụng, con đừng có bày trò này với

mẹ. Hôm nay Ưu Ưu ở đây, mẹ giữ thể diện cho con nên không nói nhiều. Con dám

gây ra chuyện gì khiến mẹ không nói ra được thì con cứ chờ đấy. Ngoài con ra mẹ

còn có ba thằng con trai nữa cơ, một đứa không đánh lại được con nhưng mẹ không

tin rằng cả ba đứa cộng lại không đánh nổi con đâu!”

“Mẹ à,

mẹ đã sáu mươi tuổi rồi, con cũng là người ngoài ba mươi. Mẹ nghĩ tốt về con

một chút có được không? Chỉ có mỗi một đĩa bánh thôi mà!”

Bà Trử

cười lạnh nhạt, “mẹ không dày vò con nữa cũng được thôi, chuyện bánh chẻo mẹ

không nói nữa. Mẹ muốn con sinh cho mẹ một đứa cháu, nhưng đã hai năm trôi qua

rồi, cháu mẹ đâu? Nói bao nhiêu lần rồi, đổi doanh trại khác về sống gần nhà

hơn một chút, nhưng con nào có chịu nghe, một năm chẳng gặp nổi con hai lần,

con bảo mẹ làm sao nghĩ tốt về con được? Đến người làm mẹ con như mẹ đây bắt

đầu chán ghét con rồi thì làm sao vợ con thấy con tốt được?”

Câu nói

cuối cùng thật vô cùng thâm thúy, khiến cho Trử Tụng nghĩ tới nóng cả mặt,

nhưng nghĩ lại thì đó là mẹ ruột của anh, anh phải nhường nhịn bà.

Trử

Tụng giận dữ đứng dậy đi vào bếp, hạ giọng lẩm bẩm: “Đều là do bố nuông chiều

quá mức, càng ngày càng quá đáng.”

Kiều Ưu

Ưu đang định ra ngoài rót cốc nước thì Trử Tụng đã đứng chặn ngay trước cửa, cô

đang tức sôi ruột, nhưng đang có hai bà mẹ ở đây nên cô mới không bộc phát ra.

Vậy nên đàn bà tốt không chấp đàn ông, cô đi tới cửa rồi lại vòng trở lại.

“Để

anh!”

Kiều Ưu

Ưu đẩy tay anh ra khi anh đang muốn lấy chiếc cốc từ tay cô, trở lại đứng bên

cạnh bà Trử tiếp tục ra vẻ bận rộn. Trử Tụng vẫn đứng đó nhìn cô, lâu tới nỗi

khiến cô trở nên mất tự nhiên, tay chân vụng về.

“Á...”

Kiều Ưu

Ưu trượt tay, cái bát sứ suýt chút nữa rơi xuống đất, bà Kiều đẩy cô ra ngoài.

“Đừng

có ở đây thêm phiền nữa, ra ngoài đi.”

“Cả hai

con đều ra ngoài đi, không giúp được gì thì đừng có gây thêm phiền phức.” Bà

Trử nghiêng người len vào rồi đẩy cả Ưu Ưu và Trử Tụng ra ngoài, nhà bếp cuối

cùng đã trở thành thiên hạ của hai người mẹ.

Hai bà

mẹ đã nhiều năm không xuống bếp, nay lại vì các con mà tái xuất giang hồ. Họ

muốn giúp các con nhiều thứ, không cần báo đáp cũng chẳng sợ khó khăn. Nhưng

nếu như hai đứa con không chịu cố gắng, không chịu phối hợp thì hai người mẹ

này không chỉ thất vọng mà còn đau lòng hơn nữa.

*

Kiều Ưu

Ưu quyết định rồi, cô sẽ ở lại không về nữa, cho dù thế nào thì cô cũng phải

tận mắt chứng kiến xem Đại Tiểu Kha rốt cuộc là muốn làm tiên nữ chốn nào, Trử

Tụng trong lòng nghĩ gì? Nếu hai người họ thực sự là tình chàng ý thiếp, ân ân

ái ái thì cô có thể rút lui, dù sao thì chuyện ly hôn cũng chẳng phải là tổn

thất đối với cô, nhưng cái người mặc áo lính kia thì sao?

“Không

phải em bảo là đi du lịch sao?”

Kiều Ưu

Ưu cầm điều khiển t//i vi, không ngừng chuyển kênh, mắt nhìn chăm chú vào màn

hình, “không có chỗ nào để đi.”

“Vậy

nên mới tới thăm anh?” Trử Tụng hạ thấp giọng hỏi khẽ. Đây rõ ràng là đang trêu

chọc, có điều gì cần nói sao không nói cho tử tế? Sao lại cứ phải ở gần như vậy

mới được?

Kiều Ưu

Ưu dịch sang một bên, “là do mẹ tự sắp xếp, sáng sớm nay em mới biết phải tới

đây, em còn tưởng được đi xem tượng băng điêu khắc cơ đấy.”

Trử

Tụng nghiêng đầu trở lại, không còn đến gần cô nữa, hai người nhìn màn hình t//i

vi đang không ngừng chuyển kênh, không nói với nhau một lời nào.

Buổi

tối, phòng ngủ chính dĩ nhiên là nhường cho hai bà mẹ, còn hai bọn họ thì ngủ

trong phòng dành cho khách.

Thời

tiết nơi đây còn lạnh hơn cả Bắc Kinh, trong phòng đã có đủ khí nóng rồi nhưng

Kiều Ưu Ưu vẫn cảm thấy gió lạnh đang luồn qua khe cửa sổ đi vào, để chống chọi

lại với cái lạnh, cô cuộn mình trong chăn từ sớm.

Trử

Tụng tới doanh trại, trước khi đi anh bảo sẽ về ngay, Kiều Ưu Ưu cũng chẳng

thèm để ý tới anh. Tuy vậy tới lúc đầu óc mơ hồ, cô cũng vẫn không quên để lại

một chiếc đèn nhỏ chờ anh về, ánh đèn chiếu sáng bóng tối thường thấy trong căn

nhà anh.

Khi Trử

Tụng trở về, nhìn thấy Kiều Ưu Ưu đang nằm ngủ say giấc trên giường, đèn ngủ

mang đến sự ấm áp cho căn phòng. Ưu Ưu để đèn chờ anh, cô đang chờ anh trở về,

điều này khiến trong anh trào dâng một cảm giác an tâm chưa từng có. Chắc cô

không ngủ ngon bởi hai hàng mày đang cong lại, Trử Tụng vừa ngồi xuống giường

thì cô chợt tỉnh.

Trử

Tụng xoa nhẹ lên tóc cô, “không quen à?”

“Ừm.”

Kiều Ưu Ưu nhẹ lên tiếng, vùi đầu xuống dưới gối. Không phải là chiếc giường

nhà mình nên khi ngủ cô cảm thấy không yên tâm. Trử Tụng cởi áo khoác, kéo chăn

nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, anh ôm rất chặt, tạo ra một vòng tay ấm

áp giúp cô yên tâm ngủ tiếp.

Kiều Ưu

Ưu ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy chợt cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Từ

sau khi anh đi, cô phải mất mấy ngày mới có thể thích ứng với những đêm không

có vòng tay anh. Cô cảm thấy đó thực sự là một loại độc dược khiến cô mê muội.

Nếu trúng độc nặng hơn, chẳng may một ngày nào đó bọn họ chia tay, chắc cô phải

mất rất nhiều thời gian mới có thể bỏ được thói quen ấy?!

Cô vừa

nghĩ vậy vừa bất giác muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, thế nhưng Trử Tụng ôm cô

chặt hơn, cô vùng vẫy một lúc cũng không thoát được.

“Ngủ

đi.” Trử Tụng ép đầu cô xuống trước ngực mình khi cô ngẩng lên, thích thú nhắm

mắt lại.

“Này!”

“Hử?”

“Lão

gia, nô tỳ muốn đi vệ sinh, có thể nới lỏng tay được không?”

Trử

Tụng nhíu mày rồi mở mắt ra, bắt gặp đôi mắt to tròn của cô đang nhìn thẳng vào

anh, môi cô hơi khô, Trử Tụng muốn đưa tay lên chạm vào nhưng hành động của anh

lại ngược lại với suy nghĩ của bộ não, môi anh thay cho ngón tay...

“Ưm...”

Trử

Tụng giữ lấy tay cô đang muốn thoát khỏi anh, nhanh chóng lật người ép cô xuống

nằm ở bên dưới mình, chân họ cuốn chặt vào nhau, giữa họ không còn một khe hở

nào nữa.

Anh hôn

cô thật sâu, hút lấy hương thơm ngọt ngào nơi cô, lưỡi cuốn lấy nhau, không cho

cô trốn thoát. Kiều Ưu Ưu rất nhớ anh, nên cũng không phản kháng lại mà làm

theo tiếng gọi trái tim mình, cùng anh triền miên...

Trử

Tụng l//i//ế//m nhẹ khóe môi cô, anh thở dốc nhìn Kiều Ưu Ưu đang ở trước mắt mình,

hai má cô ửng hồng, môi đỏ mọng, trong đôi mắt trong veo như nước lấp lánh vẻ

kiều diễm và dịu dàng, lúc này anh chỉ muốn lập tức có được cô.

“Lúc

nãy chẳng phải em vừa nói muốn đi vệ sinh sao?”

“Hả?”

Kiều Ưu

Ưu bị hôn tới mức thẫn thờ, một lúc sau mới nhớ ra là cô đang định vào nhà vệ

sinh. Nhìn thấy ánh cười nơi mắt anh, Kiều Ưu Ưu không chịu được đạp mạnh anh

sang một bên, trước khi đi còn không quên đá anh hai cái nữa.

“Xấu

tính!”

Trử

Tụng cởi bộ quần áo đang làm cản trở anh, khóa cửa ở cửa phòng ngủ, Kiều Ưu Ưu

vừa mở cửa ra thì anh dùng tay kéo cô vào lòng, không cho cô thêm cơ hội nào

nữa, ôm cô nằm lăn trên giường. Giống như con thú đói ăn lâu ngày, anh mạnh mẽ

nhưng cũng rất nhẹ nhàng, vuốt ve, l//i//ế//m lấy đôi môi hồng của cô.

“Có nhớ

anh không?” Trử Tụng tiến vào với tần suất nhanh hơn, khiến đầu óc Kiều Ưu Ưu

hỗn loạn, cô vừa khóc vừa kêu lên, anh nói gì cô cũng gật đầu, hoàn toàn không

hiểu anh đang muốn nói gì.

“Ưu Ưu,

nói anh nghe” Trử Tụng l//i//ế//m nhẹ tai cô, “ừm!”

Kiều Ưu

Ưu rớm nước mắt, ôm lấy eo anh gật đầu liên hồi.

Trử

Tụng cười, lúc khác thế nào không quan trọng, chí ít thì lúc này đây, trong

trái tim cô có vị trí dành cho anh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...