Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 17

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kế

hoạch đã định của hai bà mẹ là chỉ đưa Kiều Ưu Ưu tới đây rồi về, nhưng bỗng

nhiên lại xuất hiện cái cô Đại Tiểu Kha kia, làm cho hai bà cảm thấy bất an vô

cùng. Tuy hai đứa con không cãi nhau, không giận dỗi, nhưng chi bằng chúng cứ cãi

nhau một trận thì tốt hơn.

Sáng

ngày thứ hai, hai bà mẹ nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ anh em rất ngọt ngào thì yên

tâm hơn hẳn, vậy nên họ làm theo kế hoạch là trở về Bắc Kinh vào chuyến bay

sáng hôm nay.

Trử

Tụng và Kiều Ưu Ưu tiễn họ ra sân bay. Trên đường về, Kiều Ưu Ưu nhận được điện

thoại từ mẹ cô.

“Có

chuyện gì vậy mẹ?”

“Chứng

minh thư của con mẹ cầm đi rồi.”

Kiều Ưu

Ưu giờ mới nhớ ra, trước khi đến cô đưa chứng minh thư cho bà, tới giờ vẫn chưa

lấy lại. Kiều Ưu Ưu vội vàng kéo tay Trử Tụng bảo anh quay đầu xe, hốt hoảng

nói: “Chúng con bây giờ quay lại lấy luôn.”

“Đừng

tới nữa, để mẹ cầm về đi.”

“Mẹ làm

gì thế? Mẹ cầm về thì con làm sao mà về được?”

“Tới

lúc đó Trử Tụng nhất định sẽ có cách đưa con về, Ưu Ưu à.” Bà Trử nói với giọng

đầy ý tứ: “Không phải là mẹ không tin con mà là do tính khí con quá bướng bỉnh,

mẹ sợ nếu hai con cãi nhau con lại xách hành lí bỏ đi. Mẹ và mẹ chồng con muốn

đưa con tới là để hai đứa vun đắp tình cảm, chứ không phải đến để cãi nhau. Vậy

nên đề phòng ngộ nhỡ… mẹ cũng không có cách nào khác. Ưu Ưu, con phải hiểu cho

tấm lòng của mẹ, biết không?”

Tốt cái

nỗi gì? Hay tại cô quá kém cỏi? Đến mẹ ruột của mình mà cũng chẳng hi vọng gì ở

cô. Từ năm nay, khi đi tàu hỏa phải có chứng minh thư, cô thực sự là bị bỏ rơi

rồi, muốn khóc cũng không khóc được nữa.

Trử

Tụng đánh xe vào lề đường, nhìn bộ dạng thẫn thờ của Kiều Ưu Ưu, anh vội vàng

kéo tay cô lại hỏi: “Có chuyện gì vậy? Em quên gì sao?”

Kiều Ưu

Ưu mắt mở to tròn nhìn Trử Tụng, vẻ mặt vô tội đáng thương vô cùng, “Mẹ em thu

mất chứng minh thư của em rồi… Trử Tụng, nếu anh mà khiến em tức giận rồi bỏ

đi, em chỉ còn cách đi men theo đường ray tàu để về thôi.”

Trử Tụng

nghe xong câu nói đó liền thở một hơi thật mạnh, vuốt nhẹ mái tóc cô, cười nói:

“Vậy em đừng có bỏ đi.”

“Thế

anh đừng có chọc tức em.”

“Được!”

Trử Tụng kéo dài giọng, khởi động xe, “Kiều Ưu Ưu, em lúc nào cũng đúng hết.”

Kiều Ưu

Ưu hân hoan ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai bà mẹ đúng thật đã quá lao tâm

khố tứ để đưa cô tới đây, lại còn cầm mất chứng minh thư của cô để cô ở yên

đây, vị trí của cô trong mắt người khác quan trọng tới vậy, cô nên cảm thấy vui

mới phải. Nhưng sao cô cứ cảm thấy giống như mình vừa bị bán đi vậy.

*

Trử

Tụng đưa Kiều Ưu Ưu tới cổng khu tập thể, nhưng cô không muốn xuống xe mà

thương lượng với anh xem có thể cho cô vào trong doanh trại xem được không, cô

còn muốn đi dạo trong sân bay, nhất là muốn xem máy bay chiến đấu thực. Tới đây

hai ngày cô đã nghe thấy tiếng máy bay “ầm ầm” nhưng đến hình dáng chiếc máy

bay như thế nào cô cũng chưa được nhìn thấy.

“Anh

còn phải tới doanh trại, em về nhà trước đi. Anh đã nói với họ rồi, wifi đã

được lắp cho em rồi đấy.”

Kiều Ưu

Ưu nhìn cánh cửa từ đằng xa, “Em không thể vào xem được à?”

“Không

được!”

Kiều Ưu

Ưu làm dáng vẻ khẩn cầu, “Ngoại lệ một lần thôi, để em vào mở mang tầm mắt đi

mà, được không?”

“Không

được!”

Trử

Tụng dứt khoát vô cùng, không do dự từ chối cô. Kiều Ưu Ưu cũng không cố xin

nữa, lập tức quay mặt mở cửa xuống xe.

“Không

cho thì thôi, ai thèm xem chứ!”

“Hả?”

Trử

Tụng kéo cánh tay cô lại, dặn dò nói: “Không có việc gì thì đừng ra ngoài đi

lung tung, trời lạnh lắm, ra ngoài phải mặc nhiều áo vào đấy. Tối nay anh đưa

em đi ăn hàng.”

Tuy

việc anh không cho cô đi xem máy bay chiến đấu khiến cô có chút không vui,

nhưng Trử Tụng quan tâm cô như vậy vẫn khiến cho trái tim cô trở nên ấm áp, cô

gật đầu.

Chờ tới

khi nhìn thấy Kiều Ưu Ưu lên lầu, Trử Tụng mới lái xe rời đi. Không phải là anh

không muốn cho cô vào doanh trại bởi vì cấp trên đã quy định rõ ràng, người

ngoài không được phép tùy tiện vào doanh trại, người nhà cũng không được. Cái

cô muốn xem là máy bay, nhưng cho dù có được sự cho phép của lãnh đạo thì cũng

không thể vào được sân bay.

Từ

trước tới nay Kiều Ưu Ưu rất chịu khó ở nhà, cho dù tẻ nhạt đến mức phải đi ngủ

thì cô cũng ngủ rất ngon giấc. Nhưng hôm nay lại không như vậy, cô xem phim hay

chơi điện tử đều cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Thiếu

cái gì nhỉ? Sôcôla, còn đồ ăn vặt nữa.

Trước

khi tới đây cô bị kế hoạch của hai bà mẹ dọa chết khiếp. Vì thế đến sôcôla –

món ăn mà cô yêu thích nhất cô cũng để quên ở nhà, để bây giờ ở đây đồ có thể

ăn được cũng không có chứ chưa nói đến đồ ăn vặt, cơ miệng không được hoạt động

làm đảo lộn thói quen sống của cô. Tuy biết là những món ăn đó không tốt cho

sức khỏe nhưng cô không thể từ bỏ chúng được.

Trời

bắt đầu tối, Kiều Ưu Ưu cứ một lúc lại chạy ra cửa sổ nhìn xem có thấy hình

bóng của Trử Tụng hay không, cô chưa từng có lúc nào mong anh về sớm như lúc

này.

Khi ánh

đèn đường giúp cô nhìn rõ biển số xe quen thuộc kia, Kiều Ưu Ưu mặc áo khoác

bông vào rồi chạy nhanh xuống dưới, cô chạy xuống sân rồi vùi đầu vào trong

lòng Trử Tụng. Trử Tụng đột nhiên bị ôm lấy nên tròn mắt ngạc nhiên, sau đó anh

ôm chặt lấy cô không buông.

“Bỏ em

ra.”

“Không

bỏ!”

“Anh là

đồ lưu manh à?”

“Là tự

em chui vào trước đấy chứ.”

“Em…

đấy là do chạy nhanh quá nên không kịp tránh, nhưng anh cũng không thể cứ mãi

không buông tay chứ?” Kiều Ưu Ưu vùng vẫy thoát ra nhưng Trử Tụng lại càng ôm

chặt. Hai người cứ ôm nhau như thế ở hành lang tầng một, đèn tắt rồi lại sáng.

Trử

Tụng ôm cô thật chặt một lúc rồi mới buông cô ra, ánh mắt lấp lánh, “Hóa ra em

muốn gặp anh tới vậy, muốn gặp anh thì cứ nói ra, anh sẽ không cười em đâu. Ôi

chao!”

Kiều Ưu

Ưu không khách sáo lấy khuỷu tay đè lên ngực anh.

Trử

Tụng kéo chặt tay áo cô, dìu cô đi về phía đỗ xe, “Em muốn ăn gì?”

“Sôcôla.”

“Sao em

giống nghiện thuốc vậy?”

“Anh

biến đi, có anh nghiện thuốc ấy.”

Kiều Ưu

Ưu bị gió tạt mạnh nên rụt cổ lại. Trử Tụng kéo áo khác của mình trùm lên người

cô, miệng thì thầm: “Ừ, là anh nghiện thuốc.”

Khu vực

đóng quân là một thành phố nhỏ sát bờ biển, người dân chất phác, không khí

trong lành, không có ngành du lịch phát triển, chỉ có hải sản tươi sống. Mùa hè

có thể là điểm đến nghỉ mát lí tưởng, nhưng bây giờ lại là mùa đông lạnh giá.

Trử

Tụng lái xe đỗ vào siêu thị lớn nhất thành phố, đẩy chiếc xe chở đồ đi sát phía

sau Kiều Ưu Ưu, nhặt những đồ cô lấy và đặt vào chỗ cũ. Anh thực sự không thích

cái tật xấu này của cô, trước đây cô không ở bên anh thì anh không quản được,

nhưng giờ khác rồi, anh buộc phải canh chừng cô thật nghiêm.

Kiều Ưu

Ưu đi qua giá đựng đồ ăn vặt, nhặt mấy thứ vứt xuống xe chở đồ, đi hết một quầy

cô quay đầu lại nhìn thì thấy hơn một nửa đã bị cho ra ngoài, xe chở đồ gần như

trống trơn. Kiều Ưu Ưu trợn mắt nhìn Trử Tụng, cố ý đi sát vào vai anh, lại

nhặt những món mình muốn để vào trong xe.

Trử

Tụng không vội vã, anh tiếp tục đi theo cô, nhặt những thứ cô vừa lấy đặt lại

chỗ cũ.

“Anh

làm cái gì thế?”

Trử

Tụng nhếch môi giả bộ cười, “Em nói xem?”

“Hay

lắm à?”

“Không

đâu!”

“Sao

anh nhiều chuyện thế?”

“Bởi vì

anh là chồng của em.”

Hai

người tranh giành đồ với nhau, anh cũng không chịu buông tay. Cuối cùng, Trử

Tụng khỏe hơn nên thắng được Kiều Ưu Ưu, kéo cô đang vô cùng tức giận đi tiếp.

“Sôcôla

em có thể ăn thoải mái, anh không cản em, nhưng những thứ này xuất xứ nguồn gốc

không rõ ràng em tốt nhất đừng có động vào, còn thấy thì anh sẽ còn vứt đi.”

Kiều Ưu

Ưu không ngừng giằng co, nhưng anh vẫn mạnh mẽ kéo cô đi về phía trước, “Sao

anh gia trưởng thế?”

Trử

Tụng nhún vai: “Tính anh nó thế, chẳng còn cách nào khác.”

Kiều Ưu

Ưu tức gần chết! Đúng là không nên đến cái nơi này mà! Đến cái loại sôcôla mà

cô thích ăn nhất cũng không có. Hình như để trút giận, cô gần như lấy hết các

hộp sôcôla nhãn hiệu Ferrero Rocher ở trên giá xuống, ném từng hộp xuống xe chở

đồ. Người chỉ đường trong siêu thị đứng đó không xa ngạc nhiên mở to mắt nhìn,

có lẽ họ chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào thích ăn sôcôla đến vậy.

Trử

Tụng không thể hiểu được, tại sao một người thích ăn sôcôla như cô lại luôn gầy

gò đến thế, chiếc áo lông vũ dày sụ bao bọc cô lại thành một hình tròn, nhưng

khuôn mặt cô thì lại rất bé, một bàn tay anh cũng có thể che hết.

Trử

Tụng nói muốn đưa Kiều Ưu Ưu đi ăn hàng, nhưng đây thực chất chỉ là một quán

ăn, Kiều Ưu Ưu ngáp ngủ nhìn ra cái cửa nhỏ bên ngoài cửa kính ô tô. Thế mà cô

còn mong được anh đưa tới một nhà hàng lấp lánh ánh nến cơ đấy? Có mà nằm mơ

một giấc ngàn thu!

“Xuống

xe đi!” Trử Tụng đỗ xe, mở cửa xe chờ cô.

“Không

đói, về nhà thôi!”

Trử

Tụng không thua chiêu này của cô, anh không quan tâm cô có muốn ăn hay không,

trực tiếp kéo cô từ trên xe xuống và đi thẳng vào trong quán. Kiều Ưu Ưu cả ngày

không làm được việc gì, chỉ bị anh kéo tay đi, chỉ sợ bị anh kéo cho trật khớp

tay.

“Em

muốn ăn gì?”

“Tùy

anh.”

Người

đông mà quán lại chật, thêm cái bếp lò và mùi thịt, không khí tất nhiên là

không được dễ chịu, Kiều Ưu Ưu cảm thấy rất khó chịu.

Chủ

quán vừa trông thấy Trử Tụng là nhận ra khách quen, anh gọi món, toàn là món ăn

mặn. Sau khi gọi món xong, người phục vụ rời đi. Kiều Ưu Ưu hỏi anh: “Đã bao

lâu rồi anh chưa ăn thịt?”

“Tối

qua anh vừa mới ăn xong, em không biết à?”

Kiều Ưu

Ưu nhăn mặt: “Anh cút đi!”

Trử

Tụng nhổm người qua bàn ăn, tiến lại gần cô rồi hạ giọng nói: “Anh đi rồi, ngộ

nhỡ em lại muốn thì làm thế nào?”

Kiều Ưu

Ưu nghiến răng giơ tay lên đẩy đầu anh ra, ngoảnh mặt đi không thèm nói chuyện

với anh nữa. Trử Tụng lại rất vui vẻ, dựa vào tường vắt hai chân lên rung rung,

cười lớn khiến cho khóe mắt nhăn lên.

Bếp

nướng và thịt được bưng lên, mùi khói bất ngờ khiến Kiều Ưu Ưu cảm thấy khó

thở, nhưng sau đó mùi thơm béo ngậy của thịt, chân dê và bụng dê ướp gia vị

nướng trên than nóng bốc lên. Trử Tụng hình như cố ý, vừa ăn vừa nhai sột soạt.

Kiều Ưu

Ưu híp mắt lại hỏi: “Có ngon không?”

“Ừm!”

Trử

Tụng chỉ “ừm” ra đúng một tiếng chứ không trả lời cô. Con sâu đói trong bụng

Kiều Ưu Ưu đang bị mê hoặc, cô không thể chịu được nữa.

Sau đó,

cô ăn rất nhiều.

“Cười

cái gì!” Kiều Ưu Ưu trừng mắt nhìn anh, tay không ngừng xoa bụng.

Trử

Tụng không muốn trêu cô, anh biết là cô sẽ thích, bĩu môi không thích cũng

không phải do cô cứng đầu không chịu mà là do cô sợ phiền phức, bình thường nếu

nhìn thấy một cửa hàng nhỏ mà người chen chúc thế kia thì cô nhất định sẽ không

chịu bước qua cửa, quay đầu đi luôn.

“Chút

nữa anh đưa em đi dạo.”

“Không

đi đâu, lạnh chết mất.”

“Cần

phải vận động một tí thì mới tiêu hóa được chứ.”

“Đừng

có ép, em nôn lên người anh đấy!”

“Tùy em

thôi!”

Trử

Tụng thở dài, “Dù sao người anh cũng là của em, nôn lên người anh hay người em

đều chẳng có gì khác nhau.”

Kiều Ưu

Ưu xoa bụng, miệng nhoẻn cười, trong xe quá tối nên chắc chắn Trử Tụng không

nhìn thấy.

“Em

đang cười đúng không? Xem em kìa, muốn cười thì cứ cười đi đừng có cố nhịn như

vậy, không tốt đâu.”

“Anh

tránh xa ra cho em nhờ!”

*

Trên

đường về nhà, hai người cười cười nói nói, trêu đùa nhau, bầu không khí rất vui

vẻ. Nhưng vừa về đến nhà bắt gặp Đại Tiểu Kha, tâm trạng vui vẻ của Kiều Ưu Ưu

lại bị phá hỏng hoàn toàn.

Đại

Tiểu Kha thực ra cũng chẳng nói gì, nhưng Kiều Ưu Ưu đã ghét cô ta tận trong

xương tủy, nên dù cô ta không nói câu nào, Kiều Ưu Ưu vẫn cảm thấy cô ta đang

có ý đồ gì đó, huống hồ cô ta còn cười. Điều này khiến Ưu Ưu cảm thấy nụ cười

đó như đang chế giễu cô. Câu nói đó của cô nói thế nào nhỉ?

“Tôi

cũng từng nghĩ sẽ gặp cậu, nhưng không ngờ mãi mới gặp được.”

Rõ ràng

là đang châm biếm Kiều Ưu Ưu, chê cô làm vợ không đủ tận tâm, cưới nhau lâu như

vậy mà cũng không tới thăm chồng mình.

Cho dù

tôi không tới thăm anh ấy, anh ấy cũng là chồng của tôi, không tới thăm không

có nghĩa là tình cảm không tốt, ngày nào cũng ở bên nhau chưa chắc cho thấy có

thể thành đôi thành cặp, bền vững lâu dài!

Kiều Ưu

Ưu thực sự hối hận vì lúc đó quên không nói câu đó để bịt miệng cô ta, tiếc tới

nỗi ruột và dạ dày đều cuộn cả vào nhau rồi!

Đại

Tiểu Kha cười với cô, cô cũng cười lại với cô ta. Sau đó cô khoác tay Trử Tụng

rất thân mật rồi nói: “Về nhà thôi, anh yêu.”

Trử

Tụng vờ cười với cô, anh biết chắc câu nói đó ẩn chứa ý gì, về nhà tính sổ sau!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...