Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Em Là Đôi Cánh Của Anh – Chương 15

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghĩ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trử Tụng đứng bên ngoài phòng chiến đấu, nheo mắt nhìn

lên bầu trời. Hôm nay thời tiết không tốt, trời âm u, nhiều mây, tầm nhìn rất

thấp. Nhưng hôm nay anh lại có nhiệm vụ bay, mệnh lệnh tác chiến của đài chỉ

huy vẫn chưa đến, các phi hành viên vũ trang như anh chỉ có thể vô vị đứng chờ.

“Phù!”

Trử Tụng nhổ đầu thuốc lá đã sắp cháy hết xuống đất.

“Dập

thuốc đi cho tôi!”

Trử

Tụng ngẩng đầu lên nhìn, trưởng đoàn Cao đi tới, dẫm tắt đầu thuốc đang còn âm

ỉ cháy.

Trong

phòng tác chiến có tiếng người hét lên: “Trưởng đoàn trở về rồi.” Mọi người xúm

lại như một đàn ong. Có thể bay hay không chỉ còn chờ một câu nói từ cấp trên.

“Trời

đất chẳng hiểu ra làm sao, hôm qua đã bị nhỡ mất rồi, nói thế nào thì hôm nay

cũng phải cho tôi bay chứ.” Trưởng đoàn Cao tức giận đẩy đám người ra, đi vào

phòng tác chiến, “lúc nãy tôi đã thảo luận với sư đoàn trưởng rồi rủi ro bay

của đội bay hôm nay khá lớn, nhưng nhiệm vụ tác chiến của kỳ này bắt buộc phải

hoàn thành, kéo dài cũng không phải là một cách, vậy nên ý của lãnh đạo là đoàn

chúng ta cần cử ra năm chiếc máy bay, cất cánh lẻ.”

Trử

Tụng đứng ở ngoài nghe trưởng đoàn nói. Lưu Nhị Lăng chạy tới, hạ giọng lẩm bẩm,

“cất cánh lẻ chỉ tổ lãng phí.”

“Trưởng

đoàn, cất cánh lẻ không phù hợp với chiến lược tác chiến” Trử Tụng thỉnh cầu

cất cánh đôi cùng với Lưu Nhị Lăng.

“Anh

câm miệng đi cho tôi, đừng cho rằng nhận được huân chương hạng nhất trở về thì

anh không còn là anh nữa.”

Lưu Nhị

Lăng thích thú nhìn Trử Tụng bị ăn mắng, cảm thấy còn vui hơn cả khi mình được

ăn ngon. Tuy trưởng đoàn Cao mắng cho Trử Tụng một trận nhưng anh ta vẫn nghe

theo ý của Trử Tụng.

Trử

Tụng kéo cổ áo của Lưu Nhị Lăng, thấp giọng nói: “Đợi lát nữa hai chúng ta cất

cánh, anh đừng có mà bay đ//â//m vào tôi.”

“Nếu

không bay được thì làm thế nào?”

Trử

Tụng giơ năm ngón tay ra trước mặt Lưu Nhị Lăng, Lưu Nhị Lăng nhướn mày, “quyết

định thế đi.”

“Trử

Tụng, Lưu Nhị Lăng.”

Trưởng

đoàn Cao đột nhiên gọi tên hai người bọn họ, họ lập tức tiến lên phía trước.

“Sư

đoàn trưởng vừa hạ lệnh, hai cậu cất cánh đôi, đây là sự tín nhiệm của lãnh đạo

dành cho các cậu, cần phải nắm được giá trị của nó, những chuyện khác tôi không

nói nhiều nữa, chắc tự các cậu cũng phải hiểu.”

“Tuân

lệnh! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”

Trử

Tụng và Lưu Nhị Lăng đồng thanh hô to. Trưởng đoàn Cao vừa mới quay đầu đi, Lưu

Nhị Lăng ra vẻ như bị bệnh, tay ôm lấy tim, mặt nhăn lại. Ôi năm bao thuốc lá

Trung Hoa của tôi! Mất toi mấy trăm tệ rồi. Mất tiền là chuyện nhỏ, nhưng không

có thuốc lá thì đúng là chuyện lớn rồi.

Máy bay

chiến đấu J-10 đời thứ ba do Trung Quốc chế tạo là vũ khí bảo vệ quan trọng cho

không phận Trung Quốc. Ở Sư đoàn Không quân số 1, Trử Tụng được sắp xếp điều

khiển loại máy bay J-10 hiện đại nhất trong nước và loại hạng nặng J-11.

Máy bay

J-10 lần lượt bay lên, kế hoạch huấn luyện tác chiến chung của hai phi đoàn sẽ

bắt đầu mười phút sau khi máy bay cất cánh. Từng tầng mây dày che khuất hình

ảnh nhanh nhạy của máy bay, âm thanh ồn ã cũng xa dần, sân bay lại yên tĩnh trở

lại. Thế nhưng mỗi người đứng đó đều biết rằng, đằng sau sự tĩnh lặng đấy chính

là sự nguy hiểm vô hạn.

*

“701,

nhận được xin trả lời.”

“701

nhận được.”

“Nhiệm

vụ đã hoàn thành, dẫn đội trở về.”

“Tuân

lệnh!” Trử Tụng nhận được mệnh lệnh chỉ huy, cùng bốn máy bay khác bay trở về.

Lộ

trình nhỏ tiếp đất, thời gian tiếp đất đã rút ngắn đúng ba mươi giây. Thời khắc

máy bay tiếp đất, phía sau máy bay bắn ra đường bay dù giảm tốc.

Trử

Tụng tháo mặt nạ dưỡng khí xuống, nới lỏng dây an toàn, đỗ máy bay vào đúng vị

trí được chỉ định, kiểm tra chắc chắn động cơ đã tắt, bảng điều khiển trở về

con số không rồi mới mở cửa khoang lái đi xuống, kí như rồng bay phượng múa tên

mình lên trên tờ giấy được bộ phận mặt đất đưa tới. Máy bay được anh lái đi,

thì buộc phải được anh lái về, anh luôn tự nói với bản thân mình rằng, máy bay

còn thì người còn, máy bay nổ thì người cũng đi theo.

“Trung

đội trưởng Trử.” Một trung sĩ chạy tới trước mặt anh hành lễ.

Trử

Tụng cởi đôi găng tay ra, hơi ngước cổ lên tháo mũ bảo hiểm to nặng xuống, “có

chuyện gì?”

“Nhà

anh có khách, chính trị viên dặn tôi tới đón anh về.”

“Nhà

tôi có khách sao?” Trử Tụng kinh ngạc lặp lại, tưởng rằng mình nghe nhầm.

“Vâng!”

“Ai

đến?”

“Tôi

không biết.”

“Nam

hay nữ?”

Người

lính trẻ ngẩn người, gãi đầu ngại ngùng rồi lắc đầu, “tôi không biết”.

Trử

Tụng bực mình, “sao cậu chẳng biết cái gì thế?”

“Chính

trị viên chỉ nói với tôi tới đón anh, cũng không nói là ai tới thăm anh.”

Trử

Tụng vừa đi vừa suy nghĩ, anh vừa mới từ nhà trở về, ai lại tới thăm anh? Lẽ

nào, là Kiều Ưu Ưu? Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến Trử Tụng hưng phấn và

kích động, chạy như bay về phía xe đang đỗ gần đường bay. Người lính trẻ chạy vội

theo sau, chạy việt dã nhanh như thỏ.

Lưu Nhị

Lăng bước xuống từ chiếc máy bay bên cạnh Trử Tụng, nhìn thấy bóng dáng đắc ý

của Trử Tụng đang chạy nhanh trên đường việt dã, trong lòng thấy rất khó chịu.

“Hừ, hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây à? Dựa vào đâu mà anh ta có xe riêng đón

đưa, còn mình thì phải ngồi xe công?”

“Đều là

xe của công mà, như nhau cả thôi.” Người đi phía sau an ủi nói.

Lưu Nhị

Lăng không phục, rít lên chửi: “Quên đi mà giống nhau, đây là xe bus!”

Những

người khác đều đã lên xe, chỉ có mình anh ta vừa nhìn theo bóng chiếc xe sắp đi

khuất vừa chửi bới.

“Này,

nếu không lên thì đến xe bus cũng chẳng có mà ngồi đâu đấy, anh đành tự chạy bộ

hai cây số về nhé!”

*

“Lái

nhanh lên, nhanh lên!”

“Trung

đội trưởng Trử, tốc độ như vậy đã nhanh lắm rồi, không thể nhanh hơn được đâu.”

Anh lính tuy hơi lo sợ nhưng dưới chân đạp ga vẫn rất ổn định.

“Có gì

mà không thể hay có thể? Đạp hết ga, nhanh lên!” Trử Tụng ngồi bên ghế phụ, anh

đang nóng ruột nóng gan chờ được về nhà gặp vợ, nhưng người lính lại lo cho sự

an toàn của tất cả mọi người trong sư đoàn, ngộ nhỡ ở đường nào đó bất ngờ có

người đi ra, chẳng may lại đ//â//m trúng thì phiền phức lắm. Hơn nữa sư đoàn đã quy

định rõ ràng, lái xe trong doanh trại tốc độ không được vượt quá 40 km/h, vi

phạm quy định sẽ bị phạt.

Trử

Tụng chưa bao giờ cảm thấy chiếc xe chạy chậm như ngày hôm nay, nhìn thấy trước

mắt là cửa sân tập thể nhưng chiếc xe vẫn chưa dừng hẳn, Trử Tụng đã bật cửa xe

xông ra, lảo đảo suýt chút nữa ngã về phía trước, nhưng anh chẳng lo được nhiều

thế, trong lòng chỉ nghĩ tới một việc duy nhất là chạy nhanh về nhà.

Anh

lính cầm chiếc mũ bảo hiểm lên gọi lớn: “Trung đội trưởng, mũ của anh.”

Trử

Tụng không nghe thấy, cũng không nhìn thấy, có mất quần anh cũng chẳng biết.

Anh

bước một lúc năm bậc cầu thang, mấy giây sau đã lên tới tầng ba, bàn tay đang

định mở cửa chợt thu lại ngay, hai tay cùng một lúc lục tìm chìa khóa trên

người, lúc này mới phát hiện ra anh còn chưa thay bộ đồ bay trên người, chứ

đừng nói tới chìa khóa.

“Cốc,

cốc, cốc.”

Trong

lòng Trử Tụng thấy rất hồi hộp, kích động. Nghĩ tới việc Kiều Ưu Ưu mở cửa cho

anh, anh nên thể hiện như thế nào? Ôm một cái? Không được, trang trọng nhưng

không thân mật. Hôn một cái? Thân mật nhưng không trang trọng. Đúng lúc anh

đang chau mày chờ cửa mở, đầu óc nghĩ tới xem nên đưa tay ra trước hay đưa môi

ra trước thì cửa mở ra.

“Ưu...

mẹ?” Sự hưng phấn trên mặt Trử Tụng chợt đông cứng lại, nhìn thấy người phụ nữ

có thần thái đoan trang, đến nheo mày cũng không bao giờ lộ rõ đang đứng ở cửa,

cái tên Ưu Ưu đang nói ra lại vội vàng bị anh kiềm lại, “sao mẹ lại tới đây?”

“Tôi

không thể đến à?”

“Không

phải, con chỉ không ngờ tới.”

“Thế

anh nghĩ là ai tới?” Bà Trử dựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, con trai

vẫn chưa vào nhà bà đã thẩm vấn.

Cửa

được mở ra một chút từ đằng sau, khuôn mặt một người mẹ khác hiện ra, không

giống như khuôn mặt của người mẹ trước, người mẹ này mặt mày hớn hở, cười trông

rất đẹp, giữa hai hàng mày còn ánh lên tình thương hiền từ.

“Mẹ, mẹ

cũng tới à?”

“Ừ!”

Bà Kiều

gật đầu, “bọn mẹ ở nhà đều rảnh rỗi, cùng bàn bạc với mẹ con để tới đây thăm

con.”

“Chỉ có

hai người!?” Hy vọng trong lòng Trử Tụng lại được thắp lên, hai người mẹ đều

tới rồi, với tính cách của hai bọn họ, không mang Kiều Ưu Ưu đi theo thì hiển

nhiên là không phù hợp với mục đích đã định của họ.

“Ừ, bọn

mẹ tới thăm con rồi đi luôn, sao con không vào nhà? Ồ, đây là trang phục bay à?

Lần đầu tiên nhìn thấy, trông đẹp thật đấy!” Bà Kiều vui vẻ kéo Trử Tụng nhìn

từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy người con rể này rất được, nhưng mình

lại có đứa con gái chẳng biết điều gì cả.

Nghĩ

tới Kiều Ưu Ưu, bà Kiều nhìn về phía nhà vệ sinh. Thật trùng hợp, Kiều Ưu Ưu

vừa mới bước vào nhà vệ sinh thì Trử Tụng đi vào nhà. Trước khi mở cửa, bà Trử

còn dặn không được để lộ ra, bà muốn thám thính tình hình xem như thế nào.

Hy vọng

càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Trử Tụng một phút trước còn hưng phấn không

biết để tay ở đâu, lúc này đây lại bị tạt một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân,

trái tim đóng băng rồi.

Bà Trử

đi tới ghế sofa, ngồi xuống, “con vì nhìn thấy hai bà già này nên mới không vui

hả, mặt xị xuống tới vai rồi kìa.”

“Đâu

có, không phải thế.” Trử Tụng cười gượng gạo, kiên quyết thu lại nụ cười, “con

vào trong thay quần áo.”

“Ưu Ưu

không tới nên thấy rất khó chịu phải không?”

Trử

Tụng đã đi tới cửa phòng ngủ rồi, nghe thấy mẹ đẻ mình nói vậy, trái tim như bị

vỡ vụn thành trăm mảnh. Đây đúng là không phải mẹ đẻ, cái gì cũng nói ra, không

nghĩ tới hậu quả.

Bà Trử

nhìn anh không nói gì, lại châm chọc, “tới cũng để làm gì đâu, hai đứa nhìn

nhau khó chịu, gặp mặt rồi lại gây gổ với nhau. Đừng tưởng hai bà già này là kẻ

ngốc, cái gì cũng không nhìn thấy.”

“Cô ấy

có tới đâu, nói những lời này làm gì?” Giọng nói của Trử Tụng trầm xuống rất

nhiều, trong đó có cả sự buồn phiền, tức giận.

*

“Ai

bảo em không tới!”

Trử

Tụng cảm thấy nhất định là mình nghe nhầm rồi. Nếu không tại sao anh lại nghe

thấy giọng nói của Kiều Ưu Ưu, trong trẻo và có phần lười biếng, như dòng suối

chảy róc rách chảy thẳng vào tim anh.

Tuy

nhiên, khi quay đầu lại, Trử Tụng nhìn thấy Kiều Ưu Ưu đang đứng cách đó không

xa, cô mặc một chiếc áo len màu nâu kaki, trông hơi gầy, khuôn mặt nhỏ tới mức

một bàn tay anh có thể che được hết, nhưng đôi mắt của cô thì lấp lánh những

tia sáng. Đúng là con người thực rồi, chẳng lẽ còn có thể có người giả được

sao?

“Sao em

lại...”

Anh mới

nói được một nửa, Kiều Ưu Ưu đã cảm thấy câu nói này hình như có ý “sao em lại

tới đây” cô bất giác cong mày, giận dỗi nói: “Em đi qua đây, ngày mai đi ngay

thôi!”

Bà Kiều

đứng đằng sau cô véo vào eo cô một cái, “đang giữa ban ngày con đừng có nói

mơ.”

Thấy

Kiều Ưu Ưu tới nên Trử Tụng rất vui, anh không nói gì mà chỉ ngoác miệng ra

cười liên tục, ánh cười trong mắt như có thể nở hoa. Chỉ mới có một lúc thôi mà

tâm trạng anh như vừa được ngồi tàu lượn trên không, lúc vui lúc buồn, sự biến

động tinh thần quá lớn.

“Cốc,

cốc, cốc.”

tiếng gõ cửa, bốn người họ nhìn nhau rồi Trử Tụng đi ra mở cửa.

Còn

chưa nhìn thấy bên ngoài là ai, đã nghe thấy tiếng một cô gái: “Em thấy anh về,

nhân tiện đang gói bánh chẻo nên em mang sang cho anh một đĩa... có nhiều người

như vậy...”

Người

đẹp đang hăm hở bưng đĩa bánh chẻo đi vào, bỗng nhìn thấy nhiều người ở trong

phòng liền ngẩn người.

thể Trử Tụng quá to lớn khiến Kiều Ưu Ưu phải nghiêng đầu mới có thể nhìn rõ cô

gái kia. Trông có vẻ ưa nhìn, ngũ quan đều rất đẹp, nước da cũng được, buộc tóc

đuôi ngựa, mặc áo khoác bông ở nhà, trong tay bê một đĩa bánh chẻo còn nóng

hổi, trông rất ra dáng mẹ hiền vợ đảm. Cô nhìn lại mình trông như kẻ chỉ biết

ăn không ngồi rồi, mười ngón tay không dính bẩn bao giờ, đừng nói là gói bánh

chẻo, đến luộc bánh cô cũng có thể luộc thành canh được.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Em Là Đôi Cánh Của Anh
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...