Dụ Dỗ Ông Xã Máu Lạnh – Chương 437
Dụ Dỗ Ông Xã Máu Lạnh
Nói tới nước này rồi thì Hứa Thanh Vi nào con lý do gì để từ chối. Cô thờ ơ nói địa chỉ của quán Starbuck cho anh ta. Quán Starbuck này cách tập đoàn Cố thị không xa lắm. Dù sao thì cô cũng vừa rời đi từ tòa nhà của Cố Thị.
“Cô đợi xíu, tôi lập tức tới ngay.”
Hứa Thanh Vi tìm một vị trí gần cửa sổ, uống một ngụm café và lấy điện thoại lên lướt. Đúng lúc này, cô nhìn thấy trợ lý Lâm bước vào.
Anh ta đứng tầm mười giây, lướt nhìn một lượt bên trong để tìm Hứa Thanh Vi. Rồi anh ta bước về phía cô.
“Cô Hứa.” Anh ta cung kính kêu lên.
Hứa Thanh Vi nhìn anh ta và gật đầu: “Mời ngồi.”
Trợ lý Lâm ngồi đối diện cô. Hứa Thanh Vi khẽ chỉ vào ly café của mình và ra hiệu: “Anh có gì thì nói thẳng đi nhé.”
Trợ lý Lâm mở túi tài liệu màu đen mang theo, lấy ra hai bản hợp đồng đặt lên bàn.
Giấy trắng mực đen, tựa đề vô cùng rõ ràng: “Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”
Hứa Thanh Vi liếc nhìn. Cô không nói gì, chỉ đưa ly café lên từ từ uống.
Trợ lý Lâm đẩy hợp đồng tới trước mặt cô. Anh ta nói thẳng: “Cô Hứa, Cố tổng hi vọng cô có thể bán phần cổ phần trong tay mình. Anh ấy sẽ trả giá hữu nghị cho cô. Trong hợp đồng cũng đã nói rõ, cô có thể xem trước. Nếu có chỗ nào không hiểu có thể hỏi tôi. Hoặc chỗ nào không hài lòng, cô có thể để xuất.”
Hứa Thanh Vi mỉm cười và mấp máy môi. Thực ra không cần xem hợp đồng thì cô cũng biết những điều kiện được nêu ra đều là tốt nhất. Cố Hoành trước giờ luôn hào phóng, điều này không cần phải nghi ngờ.
Cô không hề nhìn hợp đồng cũng không nói bất cứ nội dung gì liên quan tới hợp đồng mà chỉ hỏi một câu: “Cố Hoành… anh ấy… sống lại thế nào vậy?”
“...”
Trước khi tới, trợ lý Lâm đã chuẩn bị trước hết những câu hỏi có thể bị hỏi nhưng không ngờ, câu hỏi của cô lại không nằm trong bộ đề đáp án của anh.
Mà đó là câu hỏi khác.
Trợ lý Lâm đứng hình mất một lúc mới ý thức được rằng biểu cảm của mình không ổn. Anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười, giờ vờ như không hiểu cô đang nói gì: “Cô Hứa, Cố tổng sống lại là thế nào? Cố tổng vẫn luôn sống sờ sờ ra đó mà.”
Hình như biết trước được rằng anh ta sẽ phản ứng như vậy nên Hứa Thanh Vi chỉ uể oải dựa ra ghế, hất cằm: “Trợ lý Lâm, anh như vậy vô vị lắm đấy.”
“Anh đã muốn mua cổ phần của tôi, cầu xin tôi thì ít nhất cũng nên bày tỏ chút thành ý chứ, nếu không… tại sao tôi phải bán cho anh?”
Cô cầm điện thoại lên, mở máy và bắt đầu lướt màn hình.
“Người muốn mua cổ phần của tôi không chỉ có Cố Hoành mà còn có cả Tả An. Hơn nữa, tiền của anh ấy cũng không hề ít hơn của Cố Hoành.”
“...” Nụ cười trên khuôn mặt trợ lý Lâm trở nên cứng đơ: “Cô Hứa, cô sẽ không làm vậy đâu, cô đứng về phía ông cụ mà.”
Hứa Thanh Vi nhún vai: “Chưa chắc. Anh chưa nghe câu phụ nữ lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng à?”
Nói thật, trợ lý Lâm thà đi đàm phán với Tả Tư chứ không hề muốn đối mặt với Hứa Thanh Vi.
Người phụ nữ mà tung chiêu thất thường thật sự rất khó đối phó. Trợ lý Lâm do dự một lúc rồi bỗng chau mày. Anh ta thở dài.
Cuối cùng trợ lý Lâm đành phải đầu hàng: “Cô Hứa, tôi có thể nói cho cô biết nhưng sau khi tôi nói xong cô phải ký hợp đồng. Có được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Hứa Thanh Vi nheo mắt cười: “Được!”
Dứt lời, trợ lý Lâm bèn thở phào, sắp xếp lại ngôn từ và bắt đầu nói.
“Cố tổng bị cô đ.â.m bị thương, thông tin tử vong ấy, ban đầu tôi không biết thật. Nếu không, lúc cô đi gặp ông cụ, tôi đã không đối xử với cô như thế… Sau ngày hôm đó tôi mới nhận được điện thoại của Từ Soái bảo tôi tới nước X một chuyến.”
“Tới đó tôi mới biết… cơ thể Cố tổng từ lâu đã bị tiêm vào một loại độc tố, lâu dần giờ phát tác nên mới nguy hiểm tới tính mạng.”
“Anh ấy định cùng Tả Tư đi tham gia tiệc của ông Tả. Thật không ngờ lại xảy ra chuyện của cô nên mới nhất thời đổi ý và chạy đi cứu cô.”
“Khi đó mọi người đều không dám đảm bảo Cố tổng có thể rút lui được một tách toàn vẹn hay không vì dù sao đó cũng không phải địa bàn của nhà mình. Hơn nữa cũng không ai ngờ Tả tổng và Tả An lại làm vậy. Thế nhưng anh ấy vẫn đi.”
“Mặc dù anh ấy đã khống chế được tay cô lúc đ.â.m anh ấy nhưng mà đó cũng là một nhát dạo thật sự. Để có thể khiến cô thoát hiểm nên anh ấy không có ý định diễn kịch mà làm thật. May mà… tim của anh ấy có điểm khác với người thường, đó là dài và nhỏ hơn của người khác nên… nhát đ.â.m đó không phải nhát đ.â.m chí mạng.”
“Tả Tư đưa anh ấy tới bệnh viện. Phía bên trong bệnh viện đã được sắp xếp trước, nói với Tả Tư rằng anh đã c.h.ế.t, đưa vào nhà xác. Thực ra ở trong nhà xác, các bác sĩ đã tiến hành phẫu thuật cho anh”
“Cơ thể Cố Hoành do có độc tố nên vốn đã yếu sẵn, cộng thêm nhát d.a.o vô cùng hung hiểm. Bác sĩ cũng không chắc là có thể cứu được anh hay không. Thế nhưng trước khi đi anh ấy cũng đã ký vào biên bản cam kết rồi, thế nên dù có c.h.ế.t trên bàn phẫu thuật thì anh ấy cũng chấp nhận.”
Dù là chuyện đã qua nhưng khi thuật lại thì trợ lý Lâm vẫn không khỏi rùng mình.
“Cố tổng trải qua một cuộc phẫu thuật rất dài. Lúc đó tôi không ở đấy, nghe sếp Từ nói từ tối tới sáng đứng tê cả chân. Cả thế giới cũng dường như tắt thở. Không có một tiếng động nào, mãi lâu sau mới nghe thấy mấy từ “phẫu thuật thành công.”
“Sếp Từ nói, lúc nghe thấy vậy thì anh ta khụy ngã ngay xuống đất.”
“Sau đó, Cố tổng hôn mê nửa tháng mới tỉnh lại, chỉ có điều...”
Anh ta nói tới đây bèn dừng lại, do dự một hồi rồi mới nói tiếp: “Cố Hứa, cô thật sự muốn nghe tiếp không?”
Hứa Thanh Vi nói ngay: “Anh tiếp tục đi”
Trợ lý Lâm ôm mặt, thở dài: “Do độc tố xâm nhập vào cơ thể quá mạnh, ngay lúc phát hiện ra mà có thể làm phẫu thuật thì nguy hại sẽ giảm đi không ít. Thế nhưng Cố tổng không chịu. Vì dù sao cũng là phẫu thuật mà. 50% có thể tỉnh lại nhưng cũng có thể sẽ ngã xuống như ông cụ. Như vậy thì nhà họ Cố, tập đoàn Cố Thị và cả cô nữa… Anh ấy còn quá nhiều người cần bảo vệ nên đã không cho phép mình ngã xuống.”
“Việc kéo dài tới khi đó khiến độc tố đã lan ra khắp cơ thể Cố tổng. Nhất là não của anh ấy đã bị xâm hại vô cùng nghiêm trọng.”
“Thế nên… đã dẫn đến trình trạng...”
Trợ lý Lâm không khỏi thở dài: “Trí nhớ của anh ấy sụt giảm, sụt giảm tới mức bắt đầu nhớ được vào thời điểm xảy ra t.a.i n.ạ.n về trước.”
“Lần này sau khi tỉnh lại, anh ấy tưởng là… tỉnh lại sau vụ t.a.i n.ạ.n ô tô năm đó.”
Câu nói cuối cùng của anh ta đúng lúc Hứa Thanh Vi đang uống café khiến cô bỗng cảm thấy đắng vô cùng.
Trợ lý Lâm thận trọng nhìn Hứa Thanh Vi nhưng không thấy biểu cảm gì, thế là anh ta bèn tâng bốc:
“Cô Hứa, cô thật sự cực kỳ lợi hại. Lúc Cố tổng ở cạnh Tả Tư là người giả ấy, đến cả Tả Tư còn không phát hiện ra, vậy mà cô nhìn là biết ngay.”
Hứa Thanh Vi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng người vội vã đi lại trên đường.
Thực ra cô đã đoán đúng ra rất nhiều. Ví dụ như Cố Hoành không c.h.ế.t, ví dụ như Cố Hoành của lúc kết hôn với Tả Tư là giả còn Cố Hoành ở sân bay là thật.
Nhưng dù cô có thông minh tới đâu thì cũng không ngờ ký ức của Cố Hoành lại quay trở lại của năm đó.
Lúc đó, Cố Hoành rất khinh thường cô. Lúc đó, anh chỉ nói với cô một câu: “Tôi không có hứng thú với cô, mau tránh xa ra.” Lúc đó, anh thậm chí còn không nhìn thẳng vào mặt cô bao giờ.
--------------------------------------------------













