Đô Thị Thâu Hương Tặc – Chương 33: Có Cái Gì Phải Sợ (3)
Đô Thị Thâu Hương Tặc
Hàn Ngọc Lương cố ý làm ra ngữ điệu thương cảm, chậm rãi nói.
- Được rồi, kia... Hàn mỗ chúc cô sớm ngày tìm được một lang quân như ý, đến lúc đó thấy ta chướng mắt, nhất định sẽ thay chỗ an thân, tuyệt không để cho Xuân Anh cô thêm nửa điểm phiền toái.
Thần sắc Diệp Xuân Anh phức tạp nhìn hắn một lát, khe khẽ thở dài, đưa tay lấy đôi đũa, nói.
- Quên đi, không nói chuyện này, một lúc sắp mở cửa, ngồi xuống ăn cơm trước đi.
Hàn Ngọc Lương gật đầu, cúi mặt thổi một chút, phát hiện khí nóng thổi tới Diệp Xuân Anh đối diện, liền đổi hướng sang bên cạnh.
Diệp Xuân Anh nhìn gương mặt anh khí bừng bừng rất có mị lực của hắn, ánh mắt phức tạp, tâm tư loạn động, không có cảm giác, một chén mì sợi ở trước mặt, ăn không cảm giác ngon...
Bữa sáng ăn xong, có Hàn Ngọc Lương tọa trấn, Diệp Xuân Anh không cần hóa tranh thành mặt xấu, đơn giản vén mái tóc, liền đi mở cửa.
Hàn Ngọc Lương mượn cơ hội đi ra ngoài đổ rác, đi đến địa phương tối hôm qua ra tay xem thử một cái, gặp láng giềng quen mặt, giả vờ lơ đãng thuận miệng hỏi hai câu, xem thử mười bộ tử thi ôm thành đoàn đứng thẳng bất động sau cùng như thế nào.
Không ngờ, hộ gia đình phụ cận cái gì cũng không biết, cũng chỉ biết vài chiếc xe bị thiêu bên đường, đối với chuyện xảy ra tối qua, hoàn toàn không có người nhắc tới.
Hàn Ngọc Lương không muốn bại lộ sơ hở, chỉ như vô tình đi qua bên kia.
Bất quá bây giờ đi qua, chỗ kia cái gì cũng không còn.
Mười cổ thi thể, mấy chiếc mô tô đều vô tung vô ảnh giống như chưa từng tới đây, chỗ xảy ra chuyện trống không, cũng không thấy có cảnh sát tuần tra kiểm tra.
Bộ khoái cái thời đại này hành động nhanh chóng như vậy sao? Hay là nói... Tối hôm qua kỳ thật còn có đồng lõa ở phía sau, thấy tình thế không ổn liền nhặt xác chạy mất?
Hàn Ngọc Lương nói thầm một tiếng may mắn, ít nhiều thì tối hôm qua làm xong chuyện không bị ai quấy rầy, nếu không, nếu có ai đánh gãy chuyện tốt tối qua, chắc hắn sẽ khóc không ra nước mắt, dù trong lúc hành sự vẫn tai nghe tứ phương, mắt nhìn tám hướng, tuy nhiên nếu có ai chen ngang thì quả thật không phải chuyện gì tốt.
Không muốn ở lâu tại địa phương phạm tội giết người, Hàn Ngọc Lương đi một vòng, vứt rác xong, trở lại phòng khám.
Trước khi từ cửa hông đi vào phòng khám, hắn ẩn ẩn cảm thấy dường như có ai đang nhìn mình, ánh mắt như điện quay đầu đảo qua vài lần, lại không phát hiện ra cái gì.
Hắn cũng không nghĩ mình đa nghi, chỉ nghĩ phải nhanh học thêm thật nhiều kiến thức từ cái thứ gọi là internet một chút, để dễ dàng đoán được hơn xem có ai đang dùng thủ đoạn gì theo dõi hắn từ nơi rất rất xa, dù cho hắn có dùng thần niệm không thấy phát hiện đối phương.
Hắn cảm giác rất đúng.
Trên tòa lầu cao nhất xa xa, trong cửa sổ thủy tinh đang phản xạ ánh nắng sớm mai, một người đàn ông đứng ở bên trong đang xem qua kính viễn vọng một lỗ, lấy ra điện thoại, bắt đầu gọi điện.
Thời điểm tiếng chuông vang lên, Trương Hâm Trác còn chưa có rời giường.
Đêm qua hắn ngủ không ngon, tâm tình cũng rất tệ, cho nên cô gái đang đắp chăn ngủ bên người kia liền ăn một chút đau khổ, ngoài việc phụ trách phát tiết tính dục của hắn, còn phải không thể không thêm vào chịu tải đại bộ phận tức giận theo tính dục cùng nhau bừng bừng phấn chấn.
Trương Hâm Trác ngồi xuống nghe điện thoại xốc chăn giường lên, có thể tinh tường nhìn thấy đỉnh v//ú trắng nõn của cô gái vẫn còn lưu lại hai hàng dấu răng màu tím nhạt.
- Tam thiếu, tôi đại khái đã nắm chắc. Ba huynh đệ trong xe thì mà khó nói là do ai làm, nhưng mười người đêm qua, chắc chắn là do tiểu tử cậu nói làm. Hắn sáng nay trở lại hiện trường, dường như rất kinh ngạc, hẳn là không biết tôi đã đem thi thể cùng xe đều thu thập.
Trương Hâm Trác xiết chặt di động, tại địa phương không cần che giấu, khuôn mặt dử tợn thuộc về thế giới kia liền xuất hiện hoàn toàn.
- Cậu không cần trở về gặp tôi báo cáo ngay, thủ ở chỗ kia cho tới bây giờ chỉ để điều tra ra cái này? Cậu nói cho tôi một chút, tiểu tử kia dùng bản lãnh gì, làm sao lại có thể để cho mười người người đầy khối thịt đầu chạm trán chết thành một vòng?
- Cái này cần phải đợi kiểm nghiệm báo cáo, tôi tìm chỗ pháp y rất đáng tin cậy, sẽ không kinh động đại ca của cậu.
- Đại ca cho má!
Trương Hâm Trác mắng một câu làm cô gái bên cạnh thức tỉnh.
Vừa thấy sắc mặt hắn không tốt, cô vội vàng vén chăn lên xuống giường, đạp thảm lông rậm trơn bóng, khom lưng nhặt lên áo choàng tắm, chạy vào phòng vệ sinh.
Trương Hâm Trác cắn răng nghiến lợi nói với điện thoại.
- Sẽ không kinh động đại ca tao? Hai người tao mượn từ đại ca đều mẹ nó bị đốt thành than rồi, như thế nào mới có thể không kinh động đến hắn? Hắn hiện tại đang gặp người của 'Minh Vương' nói chuyện làm ăn, ở bắc thành, đợi đàm phán xong trở về, tao như thế nào bàn giao? Mấy ngày ngắn ngủi, tao cua gái liền chơi mất hơn mười cái mạng, này còn chưa tính, đến bây giờ, đến cả đối phương có lai lịch gì, bản lãnh gì đều điều tra không ra, tao con mẹ nó nuôi đám thủ hạ tụi mày rốt cuộc dùng làm chó gì?
- Tam thiếu, tôi biết cậu tức giận, nhưng còn xin cậu khống chế cảm xúc, mấy ngày gần đây, trước không cần làm cái gì với bác sĩ Diệp. Hàn Ngọc Lương người này, chúng tôi hiểu quá ít, trước khi biết đối phương là hạng người gì, tiếp tục hành động lỗ mãng sẽ chỉ tìm thêm phiền toái. Hiện tại có ít nhất hai cây súng cùng mấy chục viên đạn ở trong tay hắn, mà hắn đã giết mười người thế mà cũng chưa dùng, cẩn thận nghĩ xem, đây không phải thực đáng sợ sao? Tam thiếu, cậu nói xem, tối hôm qua chiếc xe bị đốt kia, thật sự là bị đá bể nát kính trước à?
- Chẳng lẽ còn có thể là tiểu tử dùng quyền đầu đập vỡ?
Trương Hâm Trác nhăn mi, khẩu khí mặc dù ác liệt như trước nhưng trong lòng quả thật đã tĩnh táo lại vài phần.
Kỳ thật, lửa giận của hắn chủ yếu đến từ mục tiêu Diệp Xuân Anh bị cường hoành đoạt mất, đến bây giờ đều là hắn tranh cô gái của người khác, lần này đột nhiên bị người khác nhanh chân đến trước đoạt mất, đây vẫn là lần đầu, hắn làm sao có thể không giận. Về phần kiếm tay chân, tại khu hộ thị nam thành mới xây này, tại địa phương gọi là Hắc Nhai, chỉ cần bỏ ra tiền, dân liều mạng là vĩnh viễn không thiếu.
Hiện tại nghĩ lại, ván đã đóng thuyền, đều đã ở cùng nhau, gạo kia cũng khẳng định đã nấu thành cháo, trong lòng hắn, Diệp Xuân Anh đã từ nữ y ngây thơ tuyệt mỹ, biến thành một d//â//m nữ chỉ xứng chơi xong quăng cho đàn em hưởng dụng.
Giờ nhẫn nhịn thêm một đoạn thời gian lại có quan hệ gì.
- Được rồi, tao nghe mày khuyên. Thời gian này... Tao trước sẽ không đến phòng khám bên kia.













