Đô Thị Thâu Hương Tặc – Chương 24: Đêm Khó Ngủ (2)
Đô Thị Thâu Hương Tặc
- Cô đối với người cũng quá không cảnh giác rồi, tên kia lại như thế nào cũng là đại thanh niên, lỡ như nữa đêm hắn nổi lên tà niệm, cô ở đây kêu cứu cũng sẽ không có người đến.
Trương Hâm Trác hiện ra có chút cấp bách.
- Hắn muốn ở chỗ nào, không bằng như vậy, bác sĩ Diệp, tôi thuê cho cô một phòng khách sạn ở phụ cận, cô trước đến đó ở, đợi bác sĩ Hàn tìm được địa phương dàn xếp, cô lại về ngủ. Cô nam quả nữ, tình ngay lý gian, tị hiềm luôn không tốt. Tôi mấy ngày nay đã nghe được lời đồn nói về hai người các người rồi.
Tiếng hắn nói tuy nhỏ, nhưng Hàn Ngọc Lương lại nghe rành mạch.
Trực tiếp cho Diệp Xuân Anh nhận định Trương Hâm Trác chính là chủ sử sau màn không quá dễ dàng, nha đầu kia sống ở loại địa phương như Hắc Nhai này, trong mắt đều như trước, xem ai đều bản tính không có xấu.
Nhưng việc có hai mặt, một mặt này không tiện hạ thủ, ra chiêu theo mặt khác là được.
Hàn Ngọc Lương nhanh chân đi tới, trong ánh mắt kinh ngạc của Trương Hâm Trác, hai tay dang ra, ôm chặt eo thon tinh tế uyển chuyển của Diệp Xuân Anh, từ trên vai thò đầu ra, hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước trên gò má non mềm của cô, cười nói.
- Trương Tam thiếu gia, ngươi thật cảm thấy đó là tin đồn sao? Buổi tối đầu tiên ta vừa tới chỗ này liền đã ngủ trong phòng của Xuân Anh.
- Phòng chứa giường lò xo, ta mới không có thèm nằm..
Trên mặt Diệp Xuân Anh hiện ra một tia xấu hổ đỏ ửng, vội vàng cúi đầu xuống nói.
- Hàn đại ca, anh là ngủ ở phòng của tôi, nhưng tôi.......
Hàn Ngọc Lương không đợi cô nói hết lời, khẽ vươn tay liền bóp lại bờ môi nhỏ như cánh hoa cô, cưng chìu nói.
- Ừm, ta biết mặt em da mỏng, ngượng ngùng sợ người ta biết, nói với người ta rằng em sẽ ngủ ở trên giường lò xo, nhưng ta thấy Trương Tam thiếu gia cũng là người quen, cũng không cần phải lừa gạt hắn.
Diệp Xuân Anh mặt đỏ bừng lên, ngập ngừng nói.
- Nhưng, Nhưng...... Nhưng tôi thật ngủ.......
Hai người một người mặt mày hớn hở mở miệng trêu chọc, một người mặt đỏ ửng dày đặc xấu hổ ngượng ngùng, người ở bên ngoài nhìn vào quả thật không khác gì một đôi trai gái đang yêu nhau liếc mắt đưa tình, ngực Trương Hâm Trác giống như bị người đập một quyền, thối lui nửa bước, không dám tin tưởng nói.
- Bác sĩ Diệp, cô, cô tới nơi này hơn nửa năm, có tiếng giữ mình trong sạch, tôi, tôi rất thích điểm này của cô, nhưng...... Nhưng cô...... Làm sao lại cùng, cùng một kẻ kẻ lang thang bẩn thỉu như thế.......
Mặc dù trong lòng cảm thấy bị hiểu lầm không tốt, nhưng một cỗ lửa giận vô danh bay lên trong lòng, để cho Diệp Xuân Anh trước tiên cắt lời hắn.
- Trương tiên sinh, ngươi nói chuyện có thể tôn trọng một chút hay không? Hàn đại ca y thuật cao minh, thân thủ lại tốt, chỉ là bỏ bê thân thể cho nên có hơi lôi thôi một chút chẳng lẽ cũng là sai lầm ? Lại nói, tôi cùng anh ấy lại không.......
Hàn Ngọc Lương biết rõ nên cắt đứt câu chuyện lúc nào, lúc này mở miệng ngắt lời nói.
- Tốt, Xuân Anh, giờ cũng không còn sớm, nhanh chóng tắm rửa thay quần áo đi.
- Cái giường kia của em không lớn, hai người chen, kỳ thực rất miễn cưỡng….
Tâm tư Diệp Xuân Anh quả thật rất đơn thuần, nhất thời không có suy nghĩ sâu xa, thuận mồm liền nói.
- Không có chuyện gì, hơi vướng một chút mà thôi, hai người nằm vẫn được.
Trương Hâm Trác làm sao biết trong phòng lúc này còn có một Hứa Kiều, sắc mặt trắng bệch mà lắc đầu, trên mặt thoáng qua một tia hung ác nham hiểm, cắn răng, nói.
- Bác sĩ Diệp, cái kia...... Tôi sẽ không quấy rầy , cô...... Nghỉ ngơi thật tốt.
Hàn Ngọc Lương tiếp lời, cười nói.
- Tạm biệt. Không tiễn.
Tâm tư Diệp Xuân Anh chậm chạp nhưng lại không ngốc, đóng cửa phòng khóa kỹ, liền đưa tay vuốt ve chỗ trên mặt bị hắn hôn qua, nói khẽ.
- Hàn đại ca, tôi biết anh là vì để hắn đối với tôi hết hi vọng, đừng có lại tìm tôi gây phiền phức. Nhưng...... Mời anh sau này cũng không cần đường đột như thế. Nếu lời đồn càng ngày càng lớn chuyện sẽ chậm trễ anh tìm kiếm một nữ hài mình yêu thích. Cái kia cũng có phần rất xin lỗi anh..
Hàn Ngọc Lương nghe ra một cỗ vị chua, cảm thấy hiểu rõ, ôn nhu nói.
- Xuân Anh, em chẳng lẽ cảm thấy, ta là vì báo đáp ân tình thu lưu của em mới hi sinh mình làm bia đỡ đạn cho em sao?.
- Không phải vậy đâu.
Diệp Xuân Anh một tay vòng ở trước ngực, hơi hơi cúi đầu, có chút chán nản nói.
- Tôi...... Dáng người lại không tốt như Hứa tỷ các cô.
- Đối với em yêu thích.
Hắn nhu hòa nâng cằm của cô lên, dùng ánh mắt đen thâm thúy làm cho người say mê chăm chú nhìn cô.
- Nùng tiêm đắc trung, Tu đoản hợp độ. Khiên nhược tước thành, Yêu như chú tố…(*).
Tuy là tốt nghiệp y khoa, nhưng Diệp Xuân Anh đối với - Lạc Thần phú nổi danh thiên cổ cũng biết, nghe hắn đem mình trở thành Lạc Thủy mật phi, lập tức phương tâm đại loạn, mặt đỏ tới mang tai, ngơ ngẩn không biết nói cái gì cho phải.
[*Một đoạn trong Lạc Thần Phú của Tào Thực.
To nhỏ vừa tầm.
Ngắn dài hợp độ.
Vai tựa vót thành.
Eo như được bó.
].
Chỉ thấy khuôn mặt anh rất kia càng lúc càng lớn trong tầm mắt, càng ngày càng gần, mơ hồ cảm thấy không ổn, nhưng hai tay mềm mềm không nhấc lên nổi, thế mà không thể đẩy hắn ra.
Cuối cùng, đôi môi kia vẫn gắt gao hôn lên môi cô.
Hai mắt cô trợn lên, thân mình nhất thời cứng ngắc thành một khối ván gỗ, trong đầu trống rỗng, tiếp theo, chỉ cảm giác cả vật thể chợt mềm yếu, tam vạn sáu ngàn lỗ chân lông cùng nhau mở ra, nếu không phải một bàn tay cánh tay hợp thời nắm ở sau thắt lưng, cô thậm chí cả đứng cũng không xong.
- Xuân Anh, mặt của tôi.......
Hứa Kiều kéo cửa ra thò đầu ra, một câu nói hỏi chỉ đến một nửa, liền thấy cảnh hai người đang tình cảm chàng chàng thiếp thiếp ở cửa ra vào, nhếch miệng, tự biết mình trở thành kỳ đà, không cần tìm mất mặt, lẩm bẩm hai câu, liền xoay người lại trở về phòng rửa tay.
- Đêm nay cũng đừng bảo cho tôi ngủ trên giường lò xo mới tốt.
Theo ý nghĩ Hàn Ngọc Lương, miệng đều hôn, đây còn không phải là dễ như trở bàn tay.
Thật không nghĩ tới, Diệp Xuân Anh còn muốn rụt rè bảo thủ so với những thiên kim tiểu thư sống trong nhung lụa được người người bảo hộ ở thời đại của hắn, hắn đang muốn thừa dịp cô không biết làm sao tiến công quy mô, cô liền bừng tỉnh dùng sức đẩy hắn ra, lắc đầu giống như khẩn cầu.
Chỉ nghĩ cô là cố kỵ trong nhà còn có Hứa Kiều, Hàn Ngọc Lương tạm thời thu binh, hắn đối với thói quen ý tưởng của cô nương ở thời đại này vẫn còn không hiểu rõ lắm, cũng không dám quá mức liều lĩnh.
Buổi tối nằm ở trên giường lò xo, dưới lưng mềm nhũn hắn vẫn còn không quen, sau cùng dứt khoát đứng dậy ngồi xếp bằng, lấy tư thế điều tức nhập định.
Không lâu, đêm đã vào khuya, hai người con gái cách vách nói nhỏ bàn đến một số chuyện trên trời dưới đất một hồi cũng đã đi vào giấc ngủ.













