Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chương 145: Căn cứ
Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ
Chuyển ngữ: L’espoir
*
Bữa tiệc lửa trại ở căn cứ được chia thành hai bên, nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, không thể phá vỡ quy tắc.
Trong quân vũ trang có hai yêu cầu về nữ sắc, dưới mười bảy tuổi không được chạm vào phụ nữ, trên mười bảy trong thời gian tác chiến tuổi thì cấm dục.
Cái trước là để đảm bảo tăng trưởng trong quá trình phát triển, cái sau là để đảm bảo trạng thái chiến đấu.
Vì thế U Nu đuổi hết đám thiếu niên mười sáu như đuổi chó, còn đám chưa tới mười bảy tuổi kia, bị đuổi về phía sau núi ở chung với đám lính nhi đồng sáu, bảy tuổi.
Chân trước vừa đuổi xong, bảy tám chiếc xe địa hình chở đầy các cô gái lái vào căn cứ.
Căn cứ nồng nặc mùi thịt rượu lập tức vang lên tiếng la ó hỗn loạn, cửa xe mở ra, hàng chục cô gái bước xuống, tất cả đều khác màu da, khác quốc gia, cũng khác dáng người.
Các cô gái vừa xuống đã được chọn không còn lại mấy người, có người bị đưa vào trong phòng, có người bị nhét trở lại xe, có người trực tiếp bị ôm đến bên lửa trại, thọc vào rút ra tại nơi sáng sủa.
Việc này ban đầu là do U Nu lo liệu, nhưng tạm thời nhận được chỉ thị Chu Dần Khôn muốn dùng người, ông ta không trì hoãn, đi đến ngọn núi phía sau trước.
Dần dà, tiếng r.ê.n r.ỉ và tiếng khóc càng lúc càng nhiều, từ tầng hai của đài chỉ huy có thể thấy rõ ràng, trong xe địa hình có mấy nam một nữ, thân xe lắc lư kịch liệt đến cỡ nào.
Càng có thể nhìn thấy các cô gái trần trụi bên cạnh lửa trại bị trao đổi tới trao đổi lui, cảnh tượng d.â.m loạn đến cực điểm.
“Mấy đứa nhóc này nghẹn hỏng rồi.” Chu Dần Khôn uống một ngụm rượu, nghiêng đầu nhìn A Diệu: “Cậu không chơi sao?”
A Diệu nhíu mày nhìn cảnh tượng phía dưới, mấy người đàn ông cắm vào trong cơ thể của một người phụ nữ, quần áo, bình rượu, tiền giấy rải đầy ra đất, đây không giống như t.ì.n.h d.ụ.c giữa người với người, mà giống như giao phối lung tung giữa động vật, không có tình cảm, chỉ có phát tiết và d.ụ.c v.ọ.n.g nguyên thủy nhất.
Không thể gợi lên ham muốn t.ì.n.h d.ụ.c một cách hiệu quả.
Nên hắn không muốn tham gia.
Tuy nhiên, A Diệu nhìn Chu Dần Khôn, hắn đang hứng thú nhìn chằm chằm vào nơi nào đó.
Nhanh như vậy mà anh Khôn đã coi trọng người mới?
A Diệu nhìn theo tầm mắt của hắn, thấy một cô gái có mái tóc đen và làn da trắng.
Cô gái đó luống cuống đứng sau xe, dáng người gầy gò, tuổi tác nhìn cũng không lớn.
Trông không hợp với nơi này.
Ngay tại giờ phút này, đứng bên cạnh cô ấy là một người đàn ông cao lớn, đầu đinh màu đỏ, gương mặt lai sắc xảo đầy vẻ ghét bỏ.
Karl có việc phải làm hôm nay, nên về trễ 2 phút.
Chỉ chậm hai phút đồng hồ, phụ nữ đều bị chọn xong, chỉ còn lại mấy con nhóc gầy gò như vậy.
Hắn luôn thích ngực to m.ô.n.g to phải biết chủ động, còn lại một người như vậy, còn không bằng chính hắn ra ngoài tìm.
Ngay khi hắn hùng hùng hổ hổ xoay người định rời đi, đột nhiên cổ tay bị ai đó bắt lấy.
Quay đầu lại nhìn, cô gái rưng rưng nước mắt nhìn hắn: “Anh chọn, chọn tôi đi.”
Nói tiếng Trung…
Mặc dù hầu hết mọi người ở Kokang đều có thể nói tiếng Trung, nhưng cô sợ Karl mang khuôn mặt con lai nghe không hiểu, lại thêm một câu “please” ở phía sau.
Kết thúc đêm nay, họ sẽ bị đưa trở lại sở cảnh sát, trả đủ ‘tiền bảo lãnh’ mới có cơ hội gọi cho gia đình, nếu không có tiền, họ sẽ tiếp tục bị gửi ra ngoài để kiếm được ‘tiền bảo lãnh’, cho đến khi họ nhận được tiền mới thôi.
Karl đã gặp qua những người phụ nữ chủ động, nhưng chưa từng thấy qua người dám chủ động trong điều kiện như thế này, mà đó chỉ là—— một cô bé.
Hắn móc một ngón tay vào cổ áo cô gái và kéo cô ra trước mặt, quang minh chính đại liếc nhìn vào bên trong quần áo cô, hai chỗ phồng nhỏ, nội y cũng không căng nổi.
Sau đó tay hắn nâng cằm cô lên, bóp miệng cho cô ấy mở miệng ra, đưa hai ngón tay vào trong.
Hai mắt cô gái đầy vẻ mờ mịt.
Ngón tay còn không thể l.i.ế.m, càng đừng nói đến l.i.ế.m dương vật.
Karl nhăn mày ra vẻ khó chịu, dùng giọng Trung kỳ lạ của mình nói: “Cô gái nhỏ này, xin lỗi nhé, tôi không thể giúp được gì đâu.”
“Cái, cái gì?”
Thấy cô không hiểu, Karl trực tiếp kéo tay cô ấn ở đâu đó, cô gái hốt hoảng, Karl nói: “Chạm vào nó, nó không có phản ứng với cô, cô không thể ép buộc nó đâu đúng không? Như vậy sẽ rất bất lịch sự.”
Ở phía đối diện, hai người đứng trên tầng hai không nghe thấy họ đang nói gì, nhưng Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm cô gái kia một lúc lâu, bỗng nhiên nói: “Gọi cô ta lên.”
“Vâng thưa anh Khôn.”
Còn ở bên này, ngữ âm của Karl kỳ lạ khó hiểu, nhưng cô gái vẫn hiểu ý hắn, cô ấy sốt ruột nói: “Tôi có thể, có thể mà!”
Karl quan sát cô ấy từ trên xuống dưới: “Có thể làm gì?”
“Có thể để cho nó…” Lời còn lại dường như nói không nên lời, trên tay cô gái hơi động đậy, ở đâu đó của Karl lập tức có phản ứng.
Là một người đàn ông bình thường, nó mà không có phản ứng chắc chắn có vẫn đề.
Nhưng thủ pháp này của cô, thật sự chưa lưu loát.
Tuy nhiên, hắn là một quý ông.
Karl vuốt cằm, người ta đã đáng thương cầu xin hắn như vậy, giúp đỡ cũng không phải không được.
Nhưng đúng vào lúc này, A Diệu đi tới.
Karl nghiêng đầu nhìn hắn: “Làm gì đó.”
A Diệu không nói lời thừa thải: “Cậu đổi người khác, cô ấy đi theo tôi.”
Karl còn chưa nói gì, cô gái kia thấy có người sẵn sàng chọn cô, hơn nữa người đàn ông này trông có vẻ bình thường hơn Karl rất nhiều, cô lập tức gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý đi cùng A Diệu.
Nhưng không ngờ Karl đang nghiêng người, che cô ấy ở phía sau, nhìn A Diệu: “Dựa vào cái gì?”
A Diệu bình tĩnh nhìn Karl.
Người đàn ông này quả nhiên là loại đê tiện, nhìn vẻ mặt vừa rồi là biết, rõ ràng Karl không hề thích kiểu này, nhưng một khi phát hiện người khác muốn giật lấy, lại lập tức nắm chặt trong tay.
“Anh Khôn muốn gặp cô ta.” Hắn lạnh lùng gằn ra năm chữ.
“Bớt xạo chó.” Karl trả lời: “Không đời nào lão đại thích cái kiểu này đâu.”
Nói xong, hắn chợt nhớ tới người phụ nữ lần trước họ phải oanh tạc cảnh sát Thái Lan để giải cứu.
Tay cũng gầy chân cũng nhỏ, lại nhìn cái người ở sau lưng hắn, màu da, độ dài tóc, thậm chí ngay cả chiều cao cũng không khác biệt lắm.
“Anh Khôn đổi khẩu vị thật à?” Karl bán tín bán nghi ngẩng đầu, trên tầng hai của đài chỉ huy, Chu Dần Khôn đang nhìn về phía này.
Được thôi, chia sẻ phụ nữ với lão đại của mình cũng không có vấn đề gì, hắn quay đầu nhìn cô gái kia: “Kết thúc tới tìm tôi đấy.”
Cô gái có chút chần chừ, vẫn gật đầu.
“Karl!” Lúc này cách đó không xa, U Nu rống lên một tiếng, vẫy tay với Karl: “Tới đây! Có chuyện quan trọng, phải cậu làm mới được.”
Karl vừa nghe thấy đã hứng thú, trước khi đi còn không quên cảnh cáo A Diệu phải đưa người về cho hắn.
Cô gái đi theo A Diệu lên cầu thang, thấy một người đàn ông đang đứng trước lan can.
Khi bước lên bậc thang cuối cùng, hắn nghiêng đầu nhìn, cô gái ngay lập tức giật mình tại chỗ.
Người đàn ông này rất cao, hơn nữa còn có diện mạo rất đẹp trai, so với người tóc đỏ phía dưới, người gọi cô lên còn đẹp trai hơn nhiều.
Nhưng hắn chỉ liếc nhìn về phía cô, mang theo xem xét và quan sát, nhưng không hề có d.ụ.c v.ọ.n.g của đàn ông đối với phụ nữ, giống như chỉ đang nhìn vào một vật thể.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô phát lạnh.
Nghe nói… Có rất nhiều đàn ông thích ngược đãi phụ nữ, thích làm phụ nữ tàn phế hoặc giết chết.
Cô cứng đờ đứng cách Chu Dần Khôn vài bước chân, không dám tiến xa hơn nữa.
A Diệu thấy cô không nhúc nhích, lấy ra một xấp tiền mặt: “Cho cô.”
Sau đó thì đi xuống, tầng hai chỉ còn lại hai người.
Cô gái không nghĩ rằng cô sẽ nhận được nhiều tiền như vậy, nhiều hơn gấp mấy lần so với những gì cảnh sát nói trước đó, bằng số tiền này cô không chỉ có thể nộp đủ ‘tiền bảo lãnh’, mà còn có thể mua vé để về nhà.
Nhưng… Sao hắn lại cho cô nhiều tiền như vậy? Đây có phải là cái giá của tàn phế không?
Càng nghĩ, bàn tay cầm tiền bắt đầu run rẩy, cô há miệng, giọng nói cực nhỏ hỏi: “Muốn, muốn làm ở đây sao?”
Giọng nói run rẩy nghe rõ ràng, không biết đang sợ điều gì.
Chu Dần Khôn tùy ý ngồi dựa vào lan can, ngữ điệu biếng nhác: “Lại đây.”
Xem ra là muốn làm tại đây rồi.
Cô gái thở phào nhẹ nhõm trước, ít nhất là không có dao và gậy ở đây, không có công cụ nào có thể làm tổn thương cô.
Nhưng một giây sau, trái tim lại thắt lại.
Phía dưới đầy ắp người, nếu như làm tại đây, dưới con mắt của biết bao người là một cung điện khiêu d.â.m sống động, cảm giác xấu hổ ngay lập tức khiến mắt cô đỏ hoe.
Cô không dám không làm theo, chỉ đành tiến về phía trước hai bước, đến trước mặt người đàn ông.
Thấy hắn không đưa tay ra, cô gái cúi đầu chuẩn bị cởi quần áo của mình, nhưng không ngờ người đàn ông trước mặt bỗng nhiên hỏi: “Cô rất sợ tôi?”
Nghe vậy, cô gái giật mình, gật đầu.
Cho dù hắn chỉ ngồi đó tùy tiện nói một câu như vậy, nhưng cô lại có cảm giác áp bách mạnh mẽ.
Khi nhìn vào ánh mắt hắn, như thể bất ngờ bị bóp nghẹt cổ họng, không hiểu sao nghe thấy giọng nói của hắn là lo lắng, càng đến gần hắn, tim lại đập càng dữ dội.
Đây không phải là một cảm giác tốt về đàn ông, mà là phản ứng bản năng nhất của con người khi họ gặp nguy hiểm.
“Cô bao nhiêu tuổi.” Hắn hỏi lại.
“Mười sáu tuổi.”
“Lên lớp 11?”
Cô gái không ngờ tới hắn sẽ hỏi điều này, lại gật gật đầu, nghĩ tới đây nước mắt liền rơi xuống.
Nếu cô không bị bắt cóc ở đây, cô đã sống một cuộc sống bình thường ở nhà, đi học, thực hiện ước mơ trở thành nghệ sĩ dương cầm của mình.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đã trở thành hy vọng xa vời.
Chu Dần Khôn nhìn chằm chằm bộ dáng cô cúi đầu rơi nước mắt, trầm mặc hai giây hỏi: “Vậy phải như thế nào mới không sợ?”
“Hả? Sa… Sao ạ?” Cô gái ngẩng đầu lên, giọng điệu nghẹn ngào đầy ngạc nhiên.
Người đàn ông không kiên nhẫn nhíu mày, chẳng lẽ con gái ở tuổi này hay bị lãng tai, nói một lần thì luôn nghe không hiểu.
Thấy hắn nhíu mày, cô gái run lên, hoảng loạn nghĩ đến điều gì đó nói: “Xin anh, đừng quá thô bạo với tôi.”
Lần đầu tiên của cô là trên mặt đất lạnh lẽo của đồn cảnh sát Kokang.
Người đàn ông nọ vừa cao vừa lớn, mặc đồng phục cảnh sát, hắn xé quần áo của cô, bóp cổ cô, bẻ chân cô ra một cách dã man, thô lỗ cắm vào trong cơ thể cô.
Mỗi lần di chuyển, cô đều đau đớn đến mức cảm giác mình như bị xé rách xé nát.
Cái cảm giác đau đớn và sợ hãi ấy, đàn ông họ sẽ không hiểu, họ chỉ biết điên cuồng đưa đẩy ở trên người cô mà gầm gú, hưng phấn phóng thích.
Đừng quá thô bạo.
Chu Dần Khôn nhớ lại đêm đó.
Đêm đó có tính là quá thô bạo không? Là do hắn quá thô bạo, hay là do cơ thể của Chu Hạ Hạ quá yếu?
Hôm đó đúng là hắn có tức giận tới choáng đầu thật.
Nhưng cũng không mặc kệ cô sống chết, ít nhất, hắn không muốn thật sự đ.ụ chết cô.
Nếu không, cứ để cô đập đầu vào đầu giường, để cô chết đuối trong bồn tắm là được.







![[ NP ] Làm Nữ Phụ Độc Ác Nhưng File Truyện Bị Lỗi Rồi](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-48852-1786016322-150x150.webp)
![Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-47322-1783000249-150x150.webp)




