Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chương 126: Thắng hay thua
Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ
Chuyển ngữ: L’espoir
*
Ba ngày sau, bến tàu Đồn Môn.
Trong bóng đêm tối đen, một chiếc xe lặng lẽ chạy vào.
Lúc Ngụy Diên đến, Hoàng Triệu Luân đã đến.
“Sir Hoàng.” Hắn đi tới: “Nhà họ Trần trả lời rất nhanh.”
Đối với chuyện này, Hoàng Triệu Luân cũng không bất ngờ: “Dù sao Trần Huyền Sinh vừa mới trở về, muốn làm tọa quán, hắn vẫn cần một việc lớn mới có thể thuyết phục công chúng.”
Ngụy Diên khẽ nhíu mày: “Ý ngài là…”
“Nhà họ Trần đã bán heroin số 3 và số 4 vào những năm 70 -80 của thế kỷ trước, trở thành người đứng đầu cộng đồng Hồng Kông, sau đó chính phủ ra lệnh truy quét ma túy, nhà họ Trần mới chuyển việc làm ăn ra nước ngoài. Không chỉ nhà họ Trần, rất nhiều trùm ma túy khởi nghiệp ở Hồng Kông cuối cùng đã phải dừng công việc kinh doanh tại đây.”
“Tuy nhiên các con đường địa phương ở Hồng Kông chắc chắn không bị phá vỡ. Trong tất cả các xã đoàn, Đông Hưng có địa bàn lớn nhất, số thành viên đông đảo, cảnh sát không thể giám sát hết toàn bộ. Chỉ cần bọn họ sử dụng phương pháp trực diện và phương pháp ‘hộp thư chết’, tái lập đường dây buôn bán ma túy, một khi triển khai toàn diện, đó là khoảng thu nhập khổng lồ khó ngoài sức tưởng tượng.”
“Bằng cách này, đường nhiều nhưng hàng thiếu, nguồn hàng trước kia của nhà họ Trần chỉ đủ cho bọn họ vận chuyển hàng ra nước ngoài, nếu như mở rộng hoàn toàn các con đường ở Hồng Kông, thì sẽ cần nguồn hàng lớn hơn, nhu cầu về số lượng lớn hơn và nguồn cung cấp dài hơn.”
“Không sai. Chu Dần Khôn cũng nhìn ra điểm này, mới tìm đến nhà họ Trần. Nếu đoán không sai, sau khi kết giao với Trần Huyền Sinh, bọn họ sẽ thử làm giao dịch vùng biển trước. Nhà họ Trần muốn xem chất lượng hàng hóa, Chu Dần Khôn thì phải xem con đường của nhà họ Trần. Nếu giao dịch đầu tiên suôn sẻ, chắc chắn sẽ có một cuộc giao dịch lớn hơn tiếp theo. Việc sử dụng phương thức ‘hộp thư chết’ đối với các giao dịch lớn là không khả thi, điều tất yếu là cả hai bên phải có mặt để kiểm tra hàng và thu tiền, chúng ta sẽ hành động ngay tại thời điểm đó.”
Nói đến đây, Hoàng Triệu Luân nhìn về phía Ngụy Diên: “Cậu là một trong những mắt xích quan trọng.”
“Tôi đã hiểu.” Ngụy Diên nói: “Tối ngày mai, nhà họ Trần sẽ khai trương sòng bạc ở Ma Cao, có mời Chu Dần Khôn. Lời mời này không phải đơn giản chỉ như một lời xu nịnh.”
Hoàng Triệu Luân gật đầu: “Có cần chi viện không?”
Ngụy Diên suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không cần, không thể đánh rắn động cỏ vào lúc này.”
“Được.” Hoàng Triệu Luân vỗ vỗ vai hắn: “Hãy cẩn thận.”
*
Buổi tối trước khi Chu Dần Khôn ra khỏi cửa, nhìn thoáng qua vườn hoa bên kia.
Trong khu vườn giữa tòa nhà chính và tòa nhà nhỏ độc lập, có một cô gái đang ngồi ngẩn người.
Chu Dần Khôn xoay khuy áo: “Đi gọi con bé tới đây.”
“Vâng, thưa anh Khôn.”
Còn chưa tới giờ cơm tối, Hạ Hạ chống cằm nhìn xa xăm trong vườn hoa, thấy A Diệu đi tới, cô lập tức tươi cười, đứng lên.
“A Diệu, anh tới tìm tôi hả?”
“Anh Khôn bảo cô qua đó.”
Hạ Hạ quay đầu lại nhìn, Chu Ân Khôn ở đằng kia đang nói chuyện với Lâm Thành, cũng không nhìn về phía này.
Cô lại nhìn A Diệu, nhẹ giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Chuyện này quả thật A Diệu không biết, hắn ăn ngay nói thật.
Sau khi Chu Dần Khôn nói chuyện xong với Lâm Thành, nhìn sang bên kia, cau mày.
Bảo cậu ta đi gọi Chu Hạ Hạ tới, hai phút trôi qua, hai người đó còn tán gẫu trong vườn hoa.
Bên này Hạ Hạ vừa thấy sắc mặt Chu Dần Khôn không ổn, cũng không rảnh hỏi rốt cuộc là có chuyện gì, vội vàng chạy tới đó.
“Chú út, chú tìm cháu sao?”
Chu Dần Khôn hỏi: “Bài tập về nhà của nhóc, làm xong hết chưa.”
“Hôm nay làm xong hết rồi.” Hạ Hạ trả lời.
Người đàn ông quan sát cô: “Đi thay quần áo, đưa nhóc ra ngoài chơi.”
Vừa nghe lời này, hai mắt của cô gái sáng ngời, cô vốn tưởng rằng lại hắn lại định khiển trách mình vô cớ nữa, ai dè là định ra ngoài chơi, vẻ mặt của cô rõ ràng đã buông lỏng hơn vài phần: “Đi đâu ạ?”
“Ma Cao.” Chu Dần Khôn nói: “Có một sòng bạc mới khai trương.”
Lại là sòng bạc.
Hạ Hạ nghe thấy hai chữ này là có chút mệt mỏi ra người.
Nhưng cô vẫn chưa đến Ma Cao bao giờ, cô vẫn muốn đến đó xem.
“Chú út, chú chờ cháu một chút nhé, cháu đi thay quần áo ngay đây ạ.”
*
Ban đầu để tiết kiệm thời gian, vốn đã chuẩn bị sẵn trực thăng.
Nhưng thấy cũng không vội đến vậy, cuối cùng Lâm Thành đã sắp xếp đi phà.
Ngồi thuyền từ Hồng Kông đến Ma Cao phải mất một tiếng đồng hộ, thời gian nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn, thân tàu rất lớn, trên đó có rất nhiều du khách, rất náo nhiệt.
Chu Dần Khôn đang hút một điếu thuốc, dựa lưng vào lan can, bộ dáng trông rất không kiên nhẫn.
Hiển nhiên là không hài lòng với chiếc thuyền mà Lâm Thành sắp xếp này.
Một đám trẻ con đến du lịch cười đùa cãi nhau ồn muốn chết, thương nhân bán đồ ăn vặt chiếm phân nửa chiếc thuyền, Chu Hạ Hạ lên thuyền xong cũng không ngoan ngoãn đứng đợi, đi dạo qua xung quanh mua đồ ăn, bóng người cũng không thấy đâu.
Mặc dù Lâm Thành không biết lý do cụ thể, nhưng hắn nhìn ra được Chu Dần Khôn không hài lòng.
Anh Khôn dặn dò phải tương đối tạm thời, yêu cầu của hắn lại cao, mặc dù chọn một chiếc thuyền đắt nhất xa hoa nhất, chỉ sợ vẫn không đạt được tiêu chuẩn của hắn.
“Xin lỗi anh Khôn.” Lâm Thành không tìm cớ, thành thật nhận sai.
Chu Dần Khôn không để ý tới hắn.
Năm mươi phút sau khi khởi hành, thuyền trưởng thông báo với hành khách rằng con tàu sẽ cập bến ngay lập tức, lúc này Hạ Hạ lại tự mình trở về.
Bộ dáng rất cao hứng, xem ra là ăn rất hài lòng.
“Chu Hạ Hạ.” Chu Dần Khôn ném tàn thuốc, gọi người đến trước mặt.
Hắn liếc nhìn tiền mặt trong tay cô: “Nhóc lấy tiền ở đâu ra?”
Hạ Hạ không nghĩ tới hắn đột nhiên hỏi chuyện này: “Dạ là… Lần trước ấy.”
“Lần nào.”
“Lần trước đến sân chơi lúc nhỏ của cháu đó ạ, sau khi mua kẹo xong, chú không cần tiền.”
“Không cần tiền?” Người đàn ông cười nhạo một tiếng: “Lỗ tai nào của nhóc nghe thấy ta không cần, nhóc lấy tiền của ta xài rất mát tay ấy nhỉ?”
Hắn bẻ tay cô ra kiểm kê.
Toàn bộ số tiền mặt đã cho vào ngày hôm ấy, số tiền lớn đó bây giờ chẳng còn bao nhiêu.
Chu Dần Khôn ngước mắt nhìn: “Ăn hết rồi?”
Cô gật đầu.
Trước đó chỉ tiêu một ít, nhưng hôm nay tiêu ở trên tàu nhiều hơn.
Đồ ăn ở đây rất ngon, nhưng đắt hơn nhiều so với bán dưới thuyền.
Mấy đường tầm mắt nhìn tới, Hạ Hạ theo bản năng nhìn bốn phía, xung quanh có nhiều khách du lịch như vậy, bị kiểm toán công khai ở trước mặt mọi người, lỗ tai cô đỏ bừng, trong lòng hối hận lúc ấy không chủ động trả tiền lại cho hắn.
“Chú út, về rồi cháu sẽ trả tiền lại cho chú mà.”
Vấn đề không phải là trả hay không, Chu Dần Khôn tịch thu tất cả số tiền rồi bỏ vào túi.
Vấn đề là nếu trên tay con nhóc Chu Hạ Hạ này có chút tiền, sẽ không để ai vào mắt nữa.
Ngay sau đó, xung quanh vang lên vài tiếng xì xào bàn tán, ai có thể ngờ được một người đàn ông cao lớn anh tuấn như vậy, vậy mà lấy tiền từ trong tay cô gái, còn chẳng để lại một tờ nào cho người ta.
Đối với tình cảnh so đo như đã quá quen thuộc này, A Diệu thấy nhiều không lạ.
Lâm Thành thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy, trên mặt cố kiềm chế không lộ ra bất kỳ biểu cảm không thích hợp nào, nhưng kinh ngạc viết toàn bộ ở trong mắt.
Lúc này thuyền đã cập bến, tiếng nhắc nhở xuống tàu phát ra từ bộ đàm dành cho hành khách.
Chu Dần Khôn thuận tay nắm lấy cổ tay của Hạ Hạ, đi tới trước.
Người và xe của Hội Hòa An đã chờ sẵn ở bến tàu, đứng ở phía trước chính là Ngụy Diên.
Nhìn thấy bóng dáng màu trắng bên cạnh Chu Dần Khôn, trong mắt Ngụy Diên hiện lên vẻ kinh ngạc, lại thấy cô bị người đàn ông bên cạnh dắt tới, hắn theo bản năng nhíu mày.
Đúng lúc này tầm mắt của Chu Dần Khôn quét qua, Ngụy Diên nói: “Đã chuẩn bị xe xong.”
Hạ Hạ không nghĩ tới còn có nhiều người đi theo như vậy, càng không nghĩ tới Ngụy Diên cũng ở đây.
Từ sau đêm đó, cô đã không nhìn thấy Ngụy Diên được một khoảng thời gian rồi, mặc dù không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết, hiện tại vị trí của Ngụy Diên ở xã đoàn đang nằm dưới Chu Dần Khôn.
Hạ Hạ chỉ vội vàng nhìn hắn một cái, đã bị kéo lên xe.
Tầm mắt chạm nhau trong hai giây ngắn ngủi, Hạ Hạ phát hiện sắc mặt hắn có chút tiều tụy hơn trước, trên mặt cũng không có lấy một nụ cười, không biết hắn đã gặp phải chuyện gì.
Nghĩ như vậy, cô lại nhìn Chu Dần Khôn.
Tính tình của hắn rất kém, chẳng lẽ là…
Người đàn ông bên cạnh cảm nhận được tầm mắt kia, nghiêng đầu: “Nhìn cái gì?”
Hạ Hạ cúi đầu chỉ chỉ cổ tay mình: “Hơi đau.”
Sức mạnh của tay hắn rất lớn, nhiệt độ lòng bàn tay nóng rực, mặc dù không dùng sức cô cũng cảm thấy đau.
Chu Dần Khôn buông tay ra, quả nhiên có dấu tay để lại trên da thịt trắng nõn.
Hắn lười nói tới.
Đã gặp qua mấy người mỏng manh, nhưng chưa từng thấy người nào mỏng manh như vậy, tùy tiện đụng phải cũng có thể để lại dấu vết.
Lần trước bị bắt đến đồn cảnh sát không chết, thật đúng là mạng lớn.
Ngụy Diên trầm mặc nhìn chiếc xe kia rời đi, Đại Đông bên cạnh phát hiện có gì đó không đúng: “Anh Diên, làm sao vậy?”
Hắn cho rằng Ngụy Diên nhìn thấy Chu Dần Khôn lấy thân phận tọa quán Hòa An để tham dự sòng bạc khai trương nên không thoải mái ở trong lòng.
Ngụy Diên dời tầm mắt đi: “Không có gì.”
Hai mươi phút lái xe, đến Thành phố Giải trí Sands.
Sòng bạc mới được xây dựng này nằm trong khu vườn bên bờ biển bên cạnh Bến phà Hồng Kông và Ma Cao, đây là sòng bạc theo phong cách Mỹ quy mô lớn đầu tiên ở Macao, từ sòng bạc đến nhà hàng cho đến phòng khách, vẻ ngoài rực rỡ lộng lẫy, chiếu sáng một nửa bán đảo Macao.
Trước cửa sòng bạc lúc này, những chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau dừng lại, những người xuống xe đều là những người có tên tuổi.
Vừa xuống xe, Lâm Thành và A Diệu cảm thấy có gì đó không ổn.
Những ông chủ bước xuống xe sang, không phải mang theo vợ thì cũng là tình nhân.
Trong số những phụ nữ cao ráo, nóng bỏng, trang điểm sắc xảo và ăn mặc đẹp, Chu Hạ Hạ có vẻ đặc biệt khác thường.
Nhưng sau khi vào cửa, gặp được một người khác đang có hành động kỳ lạ, cảnh tượng lại không còn kỳ lạ nữa.
Trần Huyền Sinh cũng không mang theo tình nhân, đứng bên cạnh hắn là một người phụ nữ có khuôn mặt tương tự hắn vài phần.
Người phụ nữ này chính là con gái của Trần Anh Kiệt, chị gái cùng cha khác mẹ của Trần Huyền Sinh, Trần Thư Văn.
Là hai xã đoàn có địa vị nổi tiếng nhất Hồng Kông, xã Đông Hưng và Hội Hòa An gần đây đều đã đổi chủ, mặc dù trong sân có vô số người đẹp ăn mặc hở hang, nhưng ánh mắt của mọi người vẫn lần lượt rơi vào trên người hai vị này.
Thấy Chu Dần Khôn, Trần Huyền Sinh ôm eo Trần Thư Văn, đi tới.
Trên eo có một bàn tay, Trần Thư Văn không vui nhíu mày, nhưng cũng không có thoát ra.
“Ngài Chu, rất vui được gặp anh.”
Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Tuy rằng Trần Huyền Sinh đã hai mươi bốn tuổi, nhưng tướng mạo trông cũng chỉ mới hai mươi tuổi, đeo cặp kính viền vàng, mặc quần áo màu trắng giản dị, dáng người gầy gò cao ngất, một bộ dạng sinh viên mới tốt nghiệp.
Ngược lại Chu Dần Khôn, mặc âu phục màu đen, không thắt cà vạt, bên trong áo sơ mi màu đen cởi một nửa, nhìn trông không giống người tử tế gì.
Hai người một đen một trắng, Chu Dần Khôn bắt tay Trần Huyền Sinh, thuận tiện còn nhìn người bên cạnh hắn.
“Cô Trần rất xinh đẹp.”
Trần Thư Văn không muốn để ý tới giọng điệu ngả ngớn đó, Trần Huyền Sinh liếc nhìn cô một cái, cô mở miệng: “Cảm ơn.”
Trần Huyền Sinh cũng nhìn về phía người bên cạnh Chu Dần Khôn: “Vị tiểu thư này cũng rất xinh đẹp.”
Nhìn tuổi tác, chắc cũng không phải là người yêu gì.
Nhưng cũng không nhất định là không phải.
Trần Huyền Sinh quan sát Chu Dần Khôn, một khi đàn ông lên cơn biến thái, người có nhỏ hơn nữa cũng có thể xuống tay.
Nghe thấy hắn khen ngợi, Hạ Hạ lễ phép mỉm cười: “Cảm ơn.”
Lúc này Chu Dần Khôn mới không mặn mà nói một câu: “Con nít trong nhà, đi theo tới chơi đùa.”
Con nít? Trần Huyền Sinh hơi nhướng mày, lại liếc nhìn Hạ Hạ.
Xưng hô này vốn không có vấn đề gì, nhưng với giọng điệu của Chu Dần Khôn thì trở nên có chút mơ hồ.
Giống như là đang nói con cháu trong nhà, lại giống như… Một biệt danh cho người yêu bé nhỏ vậy.
Hạ Hạ thấy Trần Huyền Sinh lại nhìn cô, có vẻ đang tò mò, nên mỉm cười lại với hắn.
Trong mắt cô trong suốt vô tư, không có chút quyến rũ e lệ nào của một người phụ nữ nào sau khi trải qua sự đời.
Trần Huyền Sinh thu hồi tầm mắt, chắc chỉ là con cháu thôi.
Cái này thú vị đấy.
Trong trường hợp này, hắn không mang theo phụ nữ mà mang theo con cháu?
Nhưng hắn không hỏi nhiều: “Đi thôi, chúng ta vào trong nói chuyện.”
Đi lên phòng VIP trên tầng ba, trong sảnh lớn như vậy đủ để chứa hàng trăm người.
Bên trong có những điệu múa vui vẻ, đã có phụ nữ ôm cổ người đàn ông nhảy múa.
Hạ Hạ nhìn thấy tư thế thân mật kia, vặn vẹo háng bừa bãi, trong lòng kinh hãi, nhưng ánh mắt lại rất thật thà nhìn chằm chú.
Từ trước đến nay việc mở sòng bạc là để các cá nhân vui vẻ, Trần Huyền Sinh dẫn Trần Thư Văn nói vài câu, sau đó ngồi vào bàn đánh bạc, bắt đầu ván đầu tiên của sòng bạc.
Xì dách, lối chơi đơn giản, nhưng đặt cược không nhỏ.
Hạ Hạ ước tính trong lòng những con chip trước mặt mọi người, ít nhất cũng phải năm sáu mươi triệu.
Mỗi khi một quân bài được chia, trái tim cô sẽ run rẩy theo, cô càng cảm thấy mình thực sự không sinh ra để đánh bạc—— nghĩ đến thua tiền đã lập tức khó chịu.
Mới chơi hai ván, đã có người gõ bàn.
“Tôi có điều muốn nói, chúng ta chơi trò gì đó thú vị đi.”
Người đang nói chuyện là một doanh nhân giàu có ở Ma Cao, có giao dịch làm ăn với nhà họ Trần, từ khi ngồi xuống ánh mắt cũng chưa từng dừng việc liếc nhìn lung tung: “Ở đây có nhiều mỹ nhân như vậy, không thể làm cho các mỹ nhân cảm thấy nhàm chán được.”
Rõ ràng trong lời nói này có ẩn ý, Trần Huyền Sinh cười nói: “Anh Văn đây lại muốn đặt cược gì nữa?”
“Cái này hả, đặt cược một điệu nhảy cũng không quá đáng phải không?” Trong lòng hắn đang ôm một người phụ nữ, nhưng ánh mắt còn nhìn xung quanh bạn gái của những người khác ở đây.
Nói dễ nghe một chút, là muốn khiêu vũ.
Nói khó nghe, chính là ăn tiền mất tiền không quan tâm, đơn giản là chỉ muốn đổi phụ nữ với nhau chơi mà thôi.
Mấy trò bẩn thỉu của bọn đàn ông.
Địa bàn của Trần Huyền Sinh, đương nhiên là do Trần Huyền Sinh quyết định.
Hôm nay người đến đây tham gia không phú thì quý, không dễ bác bỏ thể diện của ai cả.
Hắn gật đầu: “Vậy thì chơi thôi. Nhưng mà anh Văn à, bây giờ là xã hội văn minh, muốn khiêu vũ thì có thể, nhưng cũng phải công bằng một chút. Không muốn thì không thể ép buộc, đàn ông có thể mời phụ nữ, phụ nữ cũng có thể mời đàn ông. Cơ hội chỉ một lần, người thắng quyết định.”
“Được thôi, chơi!” Đối phương sảng khoái đáp lại.
Hạ Hạ ngồi đối diện nghe thấy lời của họ, nhẹ giọng hỏi Chu Dần Khôn: “Chú út, có nghĩa là người chiến thắng hoặc bạn gái của người chiến thắng, có thể mời người khác phái ở đây nhảy một điệu nhảy phải không?”
Một mùi thơm dễ chịu xộc vào khoang mũi, Chu Dần Khôn ngửi một hơi, lười biếng ừ một tiếng, lại ma xui quỷ khiến hỏi một câu: “Nhóc nói ván này, nên thắng hay là nên thua đây?”
Cái này còn cần phải hỏi? Thắng thua động một tí là tiêu tốn hết mấy chục triệu tiền mặt, Hạ Hạ không chút do dự: “Đương nhiên phải thắng rồi.”







![[ NP ] Làm Nữ Phụ Độc Ác Nhưng File Truyện Bị Lỗi Rồi](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-48852-1786016322-150x150.webp)
![Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-47322-1783000249-150x150.webp)




