Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ – Chương 107: Bắn tỉa
Đỉnh Cấp Tên Côn Đồ
Chuyển ngữ: L’espoir
*
Chưa đến ba phút, đài liên lạc đưa tin:
“Tầng hai không có.”
“Tầng ba không có.”
Giây tiếp theo, các thành viên của đội vũ trang từ mái nhà rơi xuống tầng năm báo cáo: “Tầng năm không có, nhưng tìm thấy phòng thẩm vấn đặc biệt ở tầng sáu.”
Lúc này một tiếng tạp âm truyền vào: “Có tầng sáu thật à? Tại sao không có cửa sổ?”
Ngả ngớn và phấn khích, đó là giọng của Karl.
Nhìn từ bên ngoài, toàn bộ đồn cảnh sát chỉ có năm tầng.
Chỉ sau khi bước vào mới phát hiện, thật ra có đến sáu tầng.
Tầng sáu này được sử dụng để làm gì, không cần nói cũng biết.
Chu Dần Khôn nhíu mày.
“Không phát hiện Batay.” Chatchai nói: “Cửa sắt chống cháy nổ và chống đạn, từ âm thanh mà đoán, năm phòng đầu tiên là đàn ông, hai phòng cuối cùng không có âm thanh.”
Karl rít một tiếng: “Ai trong các cậu nói cho tôi biết trước một chút đi, là người phụ nữ nào đã cứu lão đại vậy? Anh Khôn còn đích thân tới, Batay là ai, muốn tìm chết đến vậy ư?”
“Câm miệng.” Trong đài liên lạc thông tin, Chu Dần Khôn rốt cuộc cũng lên tiếng: “Chatchai, phòng điều khiển trung tâm.”
“Đã tìm thấy.” Tốc độ nói của Chatchai cực nhanh: “Ở phòng cuối cùng. Hệ thống giám sát đã được khôi phục, Batay đã bắt cóc cô ấy, hai người họ đang ở giữa phòng. Chúng tôi đang cố gắng cho nổ tung phá cửa.”
“Không được.” Chu Dần Khôn nói: “Nó ở trong đó hai ngày rồi, nhỏ như vậy, không chịu nổi vụ nổ.”
Trong tai nghe truyền đến một tiếng kinh hô trầm thấp: “Má ôi, rốt cuộc là người phụ nữ nào…”
Lại là Karl.
Những người khác đang đeo tai nghe đều cau mày, đây là lý do tại sao tất cả mọi người đều không thích làm nhiệm vụ cùng với Karl.
Phòng cuối cùng, hai mặt hướng ra ngoài.
Trong tai nghe truyền đến mệnh lệnh của Chu Dần Khôn: “Chatchai theo dõi từ bộ điều khiển trung tâm, những người khác chờ lệnh tại chỗ. Karl, đánh đường chéo.”
Karl ngồi trên một chiếc trực thăng khác quan sát náo nhiệt hồi lâu, bây giờ cuối cùng cũng bắt tay vào việc, hắn hưng phấn điều chỉnh súng bắn tỉa, nín thở nhắm mục tiêu: “Đối diện với bức tường phía nam, hướng hai giờ.”
Trong tai nghe, Chatchai nói: “Có thể”.
Bởi vì không có cửa sổ, không cách nào nhìn thấy tình huống bên trong, đường chéo là để tạo ra điểm nhìn, nhưng để đề phòng Batay bắt cóc con tin chạy tán loạn khắp phòng, viên đạn vô tình làm Hạ Hạ bị thương, trước khi nổ súng, cho Chatchai điều khiển trung tâm xác nhận góc độ.
Vừa dứt lời, một phát súng của Karl đã sạch sẽ gọn gàng xuyên qua góc tường phía nam và góc tường phía đông của phòng, bên phía A Diệu đang điều khiển trực thăng, không cần Chu Dần Khôn nói nhiều, đã điều chỉnh vị trí trực thăng.
Tạo thành góc độ tương đối với chiếc trực thăng của Karl, từ lỗ đạn ở góc tường, Chu Dần Khôn nhìn thấy sườn mặt của cô gái bên trong.
Cô bị trói vào ghế điện, trở thành lá chắn thịt mà Batay sử dụng để đỡ đạn.
Người đàn ông cười lạnh: “Đổi lựu đạn, lên.”
“Đã nhận.” Trong buồng lái, A Diệu lại thay đổi góc độ, chiếc trực thăng Karl đối diện đã sớm tránh đi.
Trước khi phóng xuống, Chu Dần Khôn bỗng nhiên mở miệng: “Cẩn thận một chút.”
Uy lực của lựu đạn do trực thăng nạp không thể so sánh với đạn bắn tỉa, cần phải có góc bắn cực tốt, mới tạo ra một lối thoát hiểm chính xác trong góc có thể chứa một hoặc hai người, nếu góc bắn lệch dù một tí, có thể trực tiếp phá hủy toàn bộ phòng thẩm vấn.
Nghe thấy lời này, A Diệu dừng tay: “Yên tâm.”
Batay ngồi xổm bên ghế điện, tức giận mắng mình không mang súng.
Trên người ông ta chỉ có một con dao nhỏ dùng để gọt trái cây, không cần đoán cũng biết, những người bên ngoài tới hoàn toàn là vì Chu Hạ Hạ này.
Có thể sử dụng hỏa lực như vậy để trấn áp cảnh sát, ở Thái Lan tìm không ra người thứ hai.
Nhưng không phải hắn mặc kệ Chu Hạ Hạ này sao?!
Batay còn chưa nghĩ ra được nguyên nhân, chỉ nghe thấy một tiếng gầm vang đến gần, ngay sau đó là một tiếng động lạ——
“Oành!”
Góc tường của mái nhà tạo ra một lỗ lớn.
Batay khiếp sợ không nói nên lời, hắn ngẩng đầu thì thấy rõ người đàn ông trên trực thăng, cùng với họng súng đen tuyền kia.
Chu Dần Khôn lại thật sự bởi vì con nhóc con mà tập kích sở cảnh sát Thái Lan, quả thực chính là một tên điên! Tay Batay run bần bật, hắn giật phăng đai thắt lưng đang trói Hạ Hạ ra, kéo người đến trước mặt, hét lớn.
Âm thanh bị nhấn chìm trong tiếng gầm rú của cánh quạt.
Trên đài liên lạc thông tin, Karl lại nói nhảm: “Người này đang hú hét cái gì thế? Ủa, góc nghiêng của cô bé này sao lại có hơi giống…”
“Anh Khôn…” Chatchai ngắt lời: “Theo khoảng cách, thời gian điều động quân đội Thái Lan là mười lăm phút, chúng ta nhiều lắm là còn ba phút.”
Từ cái lỗ lớn mở ra có thể nhìn thấy, dao của Batay đặt trên cổ Hạ Hạ, cô gái nhắm mắt lại, sắc mặt tái nhợt.
Mặc dù Karl không hài lòng với việc với người đàn ông to con cắt ngang lời mình, biết rằng không có nhiều thời gian, ngay lập tức nói: “Góc của tôi ở đây không được.”
Trong đài liên lạc thông tin an tĩnh lại, không truyền đến mệnh lệnh tiếp theo của Chu Dần Khôn.
Trong kính ngắm, hắn nhìn thấy lông mi khẽ run rẩy của Hạ Hạ, nắm tay siết chặt lại.
Hẳn là cực kỳ khẩn trương và sợ hãi, có lẽ cũng cực kỳ khó chịu, cô quá gầy, vì thế không thể hoàn toàn ngăn trở Batay, cho nên mới bị ông ta bắt làm con tin, sau lưng gắt gao đè ở trên người ông ta.
Batay bắt cô làm con tin muốn kéo dài thời gian, đợi sự hỗ trợ của cảnh sát và quân đội Thái Lan.
Và thời gian không chờ đợi một ai.
Giằng co như vậy, nếu như quân đội đuổi tới, không ai có thể đi được.
“Máy bay kéo ngang, giữ trong năm giây.” Giọng nói của một người đàn ông cuối cùng cũng phát ra từ đài liên lạc.
Máy bay lập tức điều chỉnh phương hướng, thần sắc Chu Dần Khôn lạnh lùng, nín thở, nhắm vào——
“Đoàng!”
Khoảnh khắc bóp cò, viên đạn bay ra khỏi nòng súng, bắn về phía Batay từ giữa không trung với tốc độ hoàn toàn không thể đạt được bằng mắt thường.
Viên đạn sượt qua mái tóc bị gió thổi bay của Hạ Hạ, ngay giữa mi tâm Batay.
Con dao kề vào cổ cô gái rơi xuống đất, người đàn ông bắt giữ cô gái ngửa mặt ngã xuống.
Lực lượng lớn khống chế chợt buông ra, Hạ Hạ vốn không còn chút sức lực nào, thân thể mất đi lực chống đỡ ngã xuống đất.
Chóng mặt ù tai, cô vẫn còn một chút ý thức, vật lộn muốn đứng lên.
Ngước mắt lên, cô nhìn thấy một bóng dáng cao lớn nhảy vào từ cái lỗ lớn ở góc tường, trên tay cầm súng, đi thẳng về phía cô.
Sau đó ôm cô vào lòng.
Nhịp tim đạp mạnh của người đàn ông khiến cô đau nhức khắp người.
Nhưng điều Hạ Hạ sợ nhất bây giờ chính là hơi thở nam tính.
Khi Batay gắt gao khống chế cô, cái nóng rực này khiến cô phát tởm, mà giờ phút này người đàn ông lại đang ôm lấy cô, cầm súng đội mũ trùm đầu, phần tử khủng bố thuần túy.
Thậm chí, hắn còn cao lớn hơn cả Batay, còn lớn hơn cả sức lực của ông ta.
Hạ Hạ cho rằng, cô sẽ lại bị bắt làm con tin từ đồn cảnh sát đến một nơi khác.
Mặc dù toàn thân vô lực, cô vẫn gian nan muốn đẩy hắn ra: “Anh buông tôi ra.”
Giọng nói khàn khàn nhỏ bé còn xen lẫn chán ghét và phòng bị truyền vào trong tai, người đàn ông buông cô ra: “Chu Hạ Hạ, lại không biết tốt xấu?”
Giọng nói quen thuộc, giọng điệu quen thuộc.
Hạ Hạ kinh ngạc nhìn đôi mắt ấy.
Chu Dần Khôn dáng vẻ ngu xuẩn muốn nhận mà không dám nhận của cô liền cảm thấy buồn cười, hắn vén mũ trùm đầu lên, nhướng mày: “Còn không chào hỏi.”
Hạ Hạ không thể tin được: “Chú, chú út?”
Đã lâu không nghe thấy tiếng chú út này, Chu Dần Khôn đang chuẩn bị trêu chọc cô thêm hai câu nữa, lại không ngờ hốc mắt cô gái lập tức tràn đầy nước mắt: “Thật sự là chú rồi, chú đến cứu cháu!”
Cô khóc lóc nhào lên, ôm lấy cổ hắn.
Những giọt nước mắt to lăn xuống, nóng ẩm, cọ ướt cổ người đàn ông.
Giữa không trung, Karl híp mắt nhìn: “Lão đại làm gì vậy, thừa một phút thôi mà còn ôm cho được?”
Trong tai nghe, không ai đáp lại hắn.
Còn tưởng rằng hắn nhất thời sa vào mỹ sắc lãng phí thời gian, kết quả Karl còn chưa dứt lời, chỉ thấy Chu Dần Khôn nhanh chóng khoác áo chống đạn lên người cô gái, trực tiếp ôm lấy cô trong tư thế vừa rồi, thu hồi súng lại, một tay nắm chặt lấy sợi dây thừng.
Khoảng khắc sợi dây thừng bị nắm chặt, ba chiếc trực thăng đồng thời cất cánh, hướng về ba hướng khác nhau.
Ba mươi giây sau, trực thăng quân sự Thái Lan đến.
Nhưng ba chiếc trực thăng ấy đã không biết đi đâu.
Trong khoang máy bay, Chu Dần Khôn bỏ súng ngồi xuống, cô gái trong ngực vẫn còn đang ôm cổ hắn, hai chân quấn quanh eo hắn, giống như koala không buông tay.
Chu Dần Khôn kéo cánh tay cô, kéo không ra.
“Này.” Bàn tay của hắn ta xoa xoa lung tung sau ót cô: “Bỏ tay ra.”
Cần cổ truyền đến thấp giọng nức nở, nhưng cô không buông tay.
Xem ra là thật sự sợ hãi, cái lá gan nhỏ này.
Nhưng dù mang dáng vẻ như thế, Chu Dần Khôn cũng lười cười nhạo cô, cầm lên chiếc áo vest từ bên cạnh khoác lên người cô, chợt nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt hắn trở nên lạnh lùng.
Hắn hỏi: “Cái tên đó có đánh nhóc không?”
Nhìn trông không có vết thương nào, nhưng sờ quần áo trên tay lại lạnh băng.
Hạ Hạ vẫn không nói lời nào, lần này người đàn ông không để ý cô nữa, trực tiếp kéo tay cô ra, cơ thể mềm mại trong ngực lập tức ngửa ra sau, cô lên cơn sốt, ngất đi.







![[ NP ] Làm Nữ Phụ Độc Ác Nhưng File Truyện Bị Lỗi Rồi](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-48852-1786016322-150x150.webp)
![Đám Đồ Đệ Này Phản Rồi [NPH]](https://hatdaukhaai.top/media/sizes/anh_truyen/edit-47322-1783000249-150x150.webp)




