Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 9: Áp Lực Vùng Cao

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 8
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Nặc tắm xong liền ngủ một giấc ngon lành, sáng hôm sau cô bị đánh

thức bởi tiếng người bên ngoài, cô muốn ngủ nướng thêm một lát, nằm sấp

không muốn dậy, cô ngửi thấy hương bồ kết thoang thoảng cũng mùi có

xảnh tản ra từ ga trải giường. Cô chợt nhớ ra trước đây Hứa Đồng Chu

ngủ t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g này, dù cô đã mang theo bộ ga trải giường của mình

nhưng vẫn còn vương mùi của cậụ

Không có mùi mồ hôi nồng của nông dân lao động như cô tưởng tượng mà

là mùi cỏ sạch sẽ, nghĩ đến mỹ nam da ngăm gầy cao đó, cô hơi cảm khái

trong lòng, gương mặt tuấn mỹ đó nếu đi học ở thành phố ắt sẽ là hot boy

trường học, 19 tuổi, độ tuổi rực rỡ lại vì gia đình mỗi ngày gặt lúa chăn

trâụ..

Càng nghĩ, cô càng nhen nhóm ý chiến chiến đấu, nhất định sẽ giúp toàn

bộ đứa trẻ ở miền núi này có thể bước ra thế giới Cô đứng phắt dậy, mở

cửa và đi về phía sân.

Vừa đến nơi, cô đã gặp lão Lý đang trò chuyện với Vương Quế Chi, thực

ra lão Lý đến đây để gặp cô, thấy cô chưa dậy, ông chỉ có thể nói chuyện

phiếm với Vương Quế Chi.

Thấy cô đến, lão Lý lập tức cười ha hả chào đón "Cô giáo Trình vất vả rồi,

đường trong núi xấu lại không có chỗ trú, chị Vương nói ngày hôm kia cháu

đến đã bị say nắng, vậy nên để cháu nghỉ thêm thêm hai ngày nữa, bây giờ

cháu đã thấy khỏe hơn chưa? Có cần chú xuống thị trấn, lấy cho cháu ít

thuốc không?"

Một đống lời từ miệng lão Lý phun ra như tiếng đại bác, Trình Nặc vừa

nghe vừa cố tiêu hóa, cố gắng nắm bắt ý chính trong một đống từ vừa có

tiếng phổ thông xen lẫn tiếng địa phương.

"Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn chú Lý ạ." Trình Nặc liên tục cảm ơn ông ấy

quan tâm.

"Là thế này cô giáo Trình, lần trước đưa cháu về thấy cháu có vẻ mệt mỏi

nên chú chưa giải thích với cháu, ngày trước thôn chúng ta có một trường

tiểu học, trẻ em bốn làng lân cận đều đến đó để học, mấy tháng trước lũ lụt

làm ngập trường, mặc dù trường đã được tu sửa lại nhưng chỉ có thể miễn

cưỡng dùng được phòng học, phòng dành riêng cho giáo viên thì bị không

tu sửa kịp trong thời gian này. Sau khi ủy ban thôn bàn bạc và quyết định

để con tạm thời ở nhà Hứa Đồng Chu trước. Ông đại diện chính quyền giới

thiệu sơ bộ với Trình Nặc lần nữa, dù Trình Nặc đã nắm được đại đại khái

nhưng quy trình vẫn phải làm.

Lần này, xem như cô chính thức ra mắt Vương Quế Chi, Hứa Đồng Lạc, tất

nhiên còn thiếu một người là Hứa Đồng Chu lúc này đang đào bùn ngoài

ruộng.

Sau khi nói sơ qua tình hình, lão Lý và Trình Nặc thảo luận về lịch dạy,

trường tiểu học ở làng Bạc Châu dành cho cả trẻ em ở cả bốn làng lân

cận, hầu như không có thanh niên nào, chỉ có một , hai người còn ở trong

thị trấn, một người mở hiệu thuốc, người còn lại ra ngoài làm ăn thất bát

nên về quê làm giáo viên.

Trình Nặc đã hiểu, hiện cô sẽ đảm nhận dạy trẻ em trong bốn làng cùng

một lúc, ngoài chuyên môn của cô là tiếng Anh, cô nhận trách nhiệm dạy

thêm môn ngữ văn và đạo đức, đồng nghiệp duy nhất của cô là giáo viên

dạy toán, trong mấy năm đi làm xa anh ấy gặp tai nạn lao động nên bị

thương ở chân, anh ấy có bằng cao đẳng.

Trong thoáng chốc Trình Nặc cảm thấy áp lực hơi lớn, vượt xa tưởng

tượng của cô, hoặc là cô chưa từng nghĩ tới vùng nông thôn chân chính sẽ

như thế nào.

Không đợi cô tiêu hóa xong, lão Lý tiếp tục nói "Cô giáo Trình, lương cháu

do huyện quyết định cụ thể là là 900 tệ cộng với 200 tệ phí sinh hoạt hàng

tháng, còn có 328 tệ, chúng ta đưa cho Vương Quế Chi giữ, cháu xem có

vấn đề gì không?"

Chuyện này chú ấy nói rất chậm để cô nắm hết, chú ấy sợ đụng đến vấn

đề tiền bạc hơi n//h//ạ//y c//ả//m, đến lúc tranh chấp sẽ khó coi.

Trình Nặc gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu, cô không để bụng đến mức lương

xấp xỉ 1000 tệ này lắm, bình thường cô còn có thể chi mấy ngàn tệ để mua

một bộ quần áo, hơn nữa cô đến đây cũng không phải vì tiền lương.

Lão Lý thấy mình đã nói xong những lời cần nói, lại nói thêm vài câu, uyển

chuyển từ chối lời mời ở lại ăn trưa của Vương Quế Chi, vội vàng rời đi.

Trình Nặc hơi ngại, nói với Vương Quế Chi vài câu rồi quay về phòng mình.

Cô cần chuẩn bị kỹ lưỡng, soạn bài lại cho chương trình dạy sắp tới.

Cô tập trung làm việc, thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó đã đến giữa

trưa, Trình Nặc rời ghế gỗ nhỏ đứng dậy vươn vai, vừa muốn khởi động

một chút thì Vương Quế Chi bước vào phòng, vẻ mặt tươi cười gọi cô ra

ăn cơm.

Trình Nặc nhớ đến bữa tối hôm qua hơi mất tự nhiên, nhưng lại không thể

thoái thạc được, đi theo Vương Quế Chi vào căn bếp tối om.

Trưa nay Từ Đồng Nhạc đã cầm theo một chiếc bánh bao đến trường, Hứa

Đồng Chu cuốc đất ở xa nên cũng không vội trở về, vậy nên chỉ còn lại

Vương Quế Chi và Trình Nặc.

Cô thấy trên bàn chỉ có một đĩa rau luộc không tên, một chiếc bánh bao

hấp màu vàng trong bát mỗi người, trong bát cô thì có thêm nửa củ khoai

lang, Trình Nặc cảm thấy da đầu t//ê d//ạ//i.

Tất nhiên cô hiểu rằng khoản trợ cấp 328 tệ chẳng là gì cả, hiện nay vật giá

leo thang, dân thành phố còn choáng ngợp chứ nói gì đến làng quê miền

núi nghèo khó này, dễ gì họ có thể mua được đồ ăn ngon chỉ với chừng đó

trợ cấp?

Nhưng cô thật sự ăn không vào, khẩu vị bị nuông chiều sau 21 năm dễ gì

nhanh chóng thích nghi được với sinh hoạt như vậy.

Cô không muốn Vương Quế Chi nhìn ra cảm xúc của mình, chỉ gục xuống

cố gắng nhai đồ ăn như nhai sáp, có vẻ Vương Quế Chi không nhận ra cô

không vui, vừa ăn vừa nói chuyện với cô. Trình Nặc nghe không hiểu hết

giọng địa phương lắm, vừa nghe vừa đoán rồi trả lời thím ấy, khó khắn lắm

cô mới ăn được nửa cái bánh bao, cô cũng không muốn làm mình khó xử,

đứng dậy nói mình no rồi, hơi ngại ngùng thu dọn bát đũa và về phòng

trước.

Sau đó cô tổng hợp và phân loại tất cả sách giáo khoa thì hơi mệt, muốn

nằm nghỉ một lát.

Lúc này cô rất nhớ mẹ, nhớ Điền Mục, thậm chí nhớ cả người cha ngày

thường luôn nghiên túc và cứng nhắc của mình, nhưng cô đến đây mới có

ba ngày, sao có thể mất mặt trở về nhà được? Cô trằn trọc t//r//ê//n g//i//ư//ờ//n//g

nhìn điện thoại, cuối cùng cũng dằn lòng nhịn xuống không gọi cho họ.

Trằn trọc một lúc, Trình Nặc ngủ thiếp đi, cũng không biết cô ngủ được bao

lâu, nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện ầm ĩ, cô không hiểu họ đang

nói cái gì, ồn ào như vậy cô cũng không ngủ dược, chỉ có thể ngồi

dậy.Đúng lúc này có người gõ cửa, là tiếng Vương Quế Chi "Cô giáo

Trình, cháu ra đây chơi lát đi, ở trong phòng một mình làm gì cho buồn

bực."

Thím ấy nói bằng tiếng địa phương, nhưng để cô nghe hiểu nên nói khá

chậm, tuy Trình Nặc không muốn nhưng cũng đứng dậy mở cửa.

Không mở cửa còn đỡ, mới mở ra bảy, tám phụ nữ chạy tới, có già có trẻ,

vây quanh nhìn cô như con dâu mới, có vẻ như họ đang đánh giá cô, Trình

Nặc nghe được một vài câu từ trong miệng họ như "đẹp quá", "sống sung

sướng", "phong cách mới lạ",...

Đúng vậy, cô gái thành phố d//a t//h//ị//t non mịn đến nơi thâm sơn cùng cốc này

như từ trên trời giáng xuống, ai nhìn cũng thấy mới mẻ, ai nhìn cũng thấy

thích, chưa kể ngoại hình của cô còn nằm trong top đầu trong số các người

đẹp thành phố.

Mọi người lôi kéo cô cười hi hi ha ha hồi lâu, cô chỉ có thể xấu hổ cười ứng

phó, sau màn xã goa qua đi thì mọi người mới vào chuyện chính, thì ra

không phải vì họ lâu rồi chưa thấy giáo viên tình nguyện mới đến xem, mà

là họ đến tìm cô để đi cửa sau, tuy ở nơi núi sâu nghèo khó nhưng họ cũng

từng nghe qua "Tri thức thay đổi vận mệnh", không muốn bị cô giáo đối xử

nặng bên này nhẹ bên kia nên tranh thủ đến làm quen để cô chiếu cố con

em mình, dân quê nên không có quà cáp gì, họ chỉ có thể lân la nói chuyện

phiếm để lôi kéo q//u//a//n h//ệ.

Tất nhiên, vẫn có một số người cho rằng con cái lớn lên thì nên đi kiếm

tiền, đọc nhiều sách như cũng chẳng có ích lợi gì nhiều, thà kiếm tiền để

trong túi mà còn yên tâm hơn.

Trình Nặc cũng không có tham dự vào chủ đề này, chỉ cười ứng phó với

họ, nói chuyện một hồi, một phụ nữ thấy giờ không còn sớm, muốn về nhà

nấu bữa tối cho chồng, những người khác cũng hưởng ứng lục tục trở về

nhà, trong sân ồn ào suốt buổi chiều cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Vương Quế Chi cũng đứng dậy đi nấu cơm, Trình Nặc muốn khách sáo

giúp đỡ nhưng bị Vương Quế Chi trực tiếp từ chối, cô cũng vui vẻ quay về

phòng.

Vừa ngồi xuống giường, cô mới thấy trên điện thoại có một tin nhắn, là của

mẹ cô, hỏi thăm cô có quen nơi mới chưa, ăn uống thế nào, ngủ có ngon

giấc không, nếu muốn về nhà bà sẽ tìm ba cô nghĩ cách.

Trình Nặc thở dài, cô vất vả lắm mới đè nén được ý muốn về nhà, nhưng

mấy lời của mẹ lại khơi dậy mong muốn của cô, nhưng cô lại không muốn

nhận thua Cô ấy chắc chắn sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong một

năm, thực hiện ước mơ của mình và trở về trong vinh quang

Cô đặt điện thoại lại trên gối, vốn định không trả lời câu hỏi nào của mẹ để

mẹ yên tâm, thực ra cô cũng không thể gửi tin nhắn được, trong rừng sâu

này nào có công ty nào gắn tháp tín hiệu để bắt sóng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...