Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 88
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Lòng cô lạnh lẽo trước lời nói không biết là tự giễu hay chế nhạo của anh,
nước mắt tɾong phút chốc tuôn rơi, cô giãy giụa rời sofa đứng dậy, loạng
choạng đi vài bước về phía trước, áo n//g//ự//c đã bị c//ở//i r//a, cô luống cuống
muốn kéo lại khoá váy đã bị chàng trai k//é//o x//u//ố//n//g, anh cũng đuổi the0 cô.
“Chị Trình...”
Hơi thở n//ó//n//g b//ỏ//n//g phả bên tai làm cô hoảng sợ, vừa quay người lại thì
Hứa Đồng Chu đã áp sát.
“Chị có biết nỗi khốn khổ mà tôi đã trải qua không?” Anh thì thầm bên tai
cô, vươn tay dựt khoá k//é//o x//u//ố//n//g, không cho cô có cơ hội kéo lên.
Cảm giác này thật kỳ lạ, tự nhiên bị c//ư//ỡ//n//g é//p làm Trình Nặc rấtkho" chịu,
cô đẩy anh ra, lại bị chàng trai giữ chặt cổ tay, the0 sau là nụ hôn có phần
thô lỗ.
Cô gái quay đầu muốn tránh né, nụ hôn của anh càng thêm mãnh liệt thô
bạo, 5 năm hận thù và yêu say đắm đều được chữa lành và thỏa nguyện
tɾong giây phút c//h//ạ//m v//à//o môi cô, sao cô lại đến tìm anh? Là muốn “chơi"
anh tiếp sao? Cô cũng không biết anh đã khốn khổ ra sao, khổ đến mức
miếng kẹo này của cô cũng đền bù không đủ...
“Ưm... ” Cuộc chiến môi l//ư//ỡ//i c//u//ồ//n//g n//h//i//ệ//t làm Trình Nặc hơi rùng mình, tay
bị anh nắm chặt không thể vùng ra được, lời từ chối đến đầu môi cũng bị
người đàn ông nuốt xuống hết.
Cô h0àn toàn không còn p//h//ả//n k//h//á//n//g được nữa.
Chàng trai vừa hôn cô vừa đẩy cô lùi về sau, đến tận khi cô bị ấn lên bể cá
lớn tɾong văn phòng.
“Đừng...” Môi răng vừa tách ra, lời từ chối của cô cũng được tuôn ra,
nhưng cô còn chưa nói hết đã bị người đàn ông x//â//m n//h//ậ//p lần nữa, cô bị
ép hé môi, đón nhân đầu l//ư//ỡ//i của anh càn quét khoang miệng.
“Ưm...” Cô khẽ thở ra, không khí ngột ngạt làm cô hít thở không thông, anh
l//i//ế//m thật sâu, quét qua răng rồi l//i//ế//m vách tɾong của cô, đầu l//ư//ỡ//i ma͙nh mẽ
x//â//m n//h//ậ//p tựa như gậy thịt thứ hai, muốn chạm đến nơi sâu nhất tɾong yết
hầu của cô.
Nụ hôn mãnh liệt cuồng bạo làm chất lỏng tɾong miệng cô chảy ra, Hứa
Đồng Chu thuận thế m//ú//t l//ấ//y, dán chặt khoé môi cô không buông.
“Đau...” Cô nghẹn ngào phát ra tiếng, bị chàng trai gặm nhấm đau đớn, cô
nếm được mùi máu tươi nhàn nhạt.
Dường như chàng trai vẫn chưa chịu dừng lại, vươn tay cởi phần còn lại
muốn lột sach đồ trên người cô, ngón nay thon dài móc dây khoá kéo
xuống.
Trình Nặc biết anh định làm gì, nhưng tình huống trước mắt làm cô bất
ngờ, cô không muốn phối hợp với hành động "cưỡng gian" vô lý của anh,
cuối cùng vào giây phút anh phân tâm, cô giơ tay tát ma͙nh vào mặt anh.
“Tôi nói dừng lại mà ”
Đột nhiên bị “thưởng" cho cái tát làm chàng trai hơi choáng váng, nhân cơ
hội này, Trình Nặc đẩy anh ra, không rảnh chỉnh trang lại quần áo mà ra
sức bỏ chạy.
Đúng Chắc là vậy rồi Đúng là cô đã đánh giá thấp ác ý của dân quê, bài
học 5 năm trước vẫn chưa đủ sao? Sao cô vẫn tin người đến từ nông thôn
xa xôi đó chứ Sao cô còn muốn đi tìm hắn?
Cô bị những suy nghĩ tɾong đầu kích thích, bước đi loạng choạng về phía
cửa.
Chỉ cần bước qua cánh cửa này, cả đời này cô không muốn gặp lại hắn
nữa
Hứa Đồng Chu lấy lại tinh thần sau khi bị đánh, quay người nhìn cô gái
đang muốn rời đi, chỉ lặng lẽ đi the0 sau, cũng không có ý định ngăn cản gì.
Cô bước đi vội vã, nhưng vì váy bị k//é//o x//u//ố//n//g đầu gối nên tốc độ bị hạn
chế, cô kho" khăn kéo váy lên, cố gắng mặc lại rồi đi về phía cửa, h0àn
toàn không chú ý đến người đàn ông phía sau chỉ cách có vài bước.
Thấy tay nắm cửa ở ngay trước mắt, cô vươn tay định mở, nhưng chưa kịp
đưa tay c//h//ạ//m v//à//o thì dây váy bị người đàn ông nắm lấy, chỉ mượn lực kéo
nhẹ một cái đã làm cô ngã xuống.
Trình Nặc nhăn mặt vì đau khi bị ngã xuống đất, nhưng hiện tại cô không
có thời gian để quan tâm đến cơn đau đó, người đàn ông nhìn từ trên cao
xuống, mặt cô tái nhợt lùi lại, tɾong lòng bị nỗi sợ hãi và băn khoăn lấp đầy,
thiếu niên tɾong trí nhớ của cô sẽ không bao giờ thươռg tổn cô... Sao anh
lại đối xử với cô như vậy?
“Chị Chị mang bộ dạng này chạy ra ngoài là muốn cho ai xem?” Sắc mặt
người đàn ông u ám, cau mày chậm rãi ngồi xuống.
Khoảng cách càng gần làm Trình Nặc càng sợ hãi, cô chống khuỷu tay
xuống đất, cố gắng lùi về phía sau, không muốn chàng trai đến gần mình.
Người cô di chuyển làm bầu n//g//ự//c trần trụi khẽ run, hình ảnh d//â//m đ//ã//n//g mỹ
lệ này bị chàng trai thu hết vào đáy mắt.
Anh nuốt nước bọt, không có dấu hiệu báo trước mà đột nhiên vươn tay
búng nhẹ n//h//ũ h//o//a phấn hồng.
“Chị có biết bộ dạng hiện tại của chị đẹp đến mức nào không, gã nào nhìn
thấy cũng sẽ bị chị lừa, vậy nên chị đừng ra ngoài nữa, lừa tôi thôi là đủ rồi,
không cần lừa tên đàn ông khác.”













