Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 87

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 1,095
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bả vai va vào tường cứng làm cô đau nhíu mày, chưa kịp r//ê//n thành tiếng

thì bị bóng dáng cao lớn của người đàn ông áp vào.

“Cô Trình tìm tôi à?”

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai kéo sự chú ý của cô về, tâm

trạng khẩn trương do dự vừa nãy đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và

cảnh giác.

"Hứa Đồng Chụ.." Cô khẽ lên tiếng, nhưng không biết phải nói gì tiếp.

Có trời mới biết trên đường đến đây cô có bao nhiêu câu hỏi cần giải đáp,

cô cũng tưởng tượng khung cảnh họ gặp nhau, nhưng không ngờ lúc gặp

lại chật vật xấu hổ như vậy.

“Tôi đây, cô muốn sai tôi làm gì?” Cậu như cây khô ngàn năm sừng sững

giữa sa mạc mênh m//ô//n//g, cô độc yên tĩnh, áp sát vào cô.

Trình Nặc nhìn người trước mắt, dễ dàng nhận ra anh đã trưởng thành hơn

nhiều sau 5 năm, đường nét niên thiếu đã bị mài mòn, vì gầy nên ngũ quan

sắc sảo hơn, biểu cảm nghiêm nghị giữa lông mày tạo cảm giác thêm phần

sắc bén, tóc mái hơi dài chấm qua mắt, dưới sống mũi cao là môi mỏng

đang mím chặt, xương quai hàm tinh xảo, hầu kết lăn lên trượt xuống, mỗi

lần anh cất tiếng đều tỏa ra hóc môn đàn ông bao quanh.

Rõ ràng anh đã cao hơn ngày trước, hồi đó cô còn đứng ngang cằm anh,

bây giờ dù cô có mang thêm g͙

iày cao gót mà cũng chỉ vừa chạm đến cằm

anh.

Anh cứ đứng yên như vậy, lợi dụng͟ưu thế chiều cao của mình mà bao vây

cô, lạnh lùng đáp lại cô, ánh mắt dán vào mặt cô không rời một khắc.

Trình Nặc không biết tại sao anh bỗng trở nên xa lạ như vậy, cô chưa quen

với sự thay đổi này, lo lắng cúi đầu, hít một hơi sâu, nuốt xuống mọi bất an

"Cũng 5 năm rồi, cuộc sống em thế nào?"

Ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn thấy ánh mắt trầm lặng của người đàn ông,

đột nhiên cô lại sợ hãi vô cớ, đây không phải là Hứa Đồng Chu tɾong ký ức

của cô, một thiếu niên nhà nông tốt bụng ngây thơ, một chàng trai luôn

cười lộ răng khểnh làm nũng với cô.

“Rất tốt, nghe lời cô đến thành phố lớn, học hỏi nhiều kinh nghiệm, cũng

quen biết thêm nhiều người.” Cậu trầm giọng trả lời, cơ thể vẫn bật động,

không có ý định thả cô ra.

Trình Nặc không quen với không gian tù túng xiềng xích như vậy, cô từ từ

xích qua một bên để kéo dài khoảng cách với chàng trai, “Vậy là tốt rồi...

Có thể bước ra vùng an toàn là tốt, chị đã nói em có thể làm được mà.”

Cô lựa lời tránh nặng̝

tìm nhẹ, muốn tận dụng͟cơ hội thoát khỏi vòng vây

áp bức của người đàn ông.

“Vậy em ra ngoài được mấy năm rồi? Cuộc sống... Đau ”

Cô quyết định tự thoát ra, vừa mới thoát được một khoảng nhỏ đã bị kéo lại

áp ma͙nh lên tường tɾong nháy mắt, lưng cô đập vào tường phát ra tiếng

“bịch", cô gái bị đau khẽ c//ắ//n răng.

Hứa Đồng Chu vẫn luôn nhìn cô chăm chú, từ khoảnh khắc cô đẩy cửa

bước vào, tɾong mắt anh ngoài cô ra không còn nhìn thấy gì nữa...

Sau khi thay chiếc váy rộng ở nhà, bây giờ cô đã sửa soạn trang điểm kỹ

càng, từ đầu đến ͼhân đều đẹp rực rỡ, so với “chị" ngày đó càng rung động

lòng người hơn, thì ra trước giờ cô luôn chói mắt như vậy, hoá ra... ở bên

anh chỉ biến cô thành “ngọc trai phủ bụi trần.”

Nhưng anh không thể nhịn được nữa, làm sao có thể nuốt trôi oán hận sâu

nặng̝

, sâu đến mức làm anh quên luôn năm tháng.

Anh vẫn muốn đến gần cô, thậm chí khi ngửi thấy mùi hươռg tỏa ra khi cô

lơ đãng nhấc tay cũng làm nỗi “hận" tɾong lòng anh càng sâu hơn.

“Đau không?” Anh hờ hững hỏi, biểu cảm trên mặt h0àn toàn thờ ơ.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cuối cùng cô cũng chấp nhận người

trước mặt không phải là thiếu niên năm đó nữa... Nỗi hoảng sợ vô hạn dần

lan tràn tɾong lòng cô, cô đưa tay c//h//ạ//m v//à//o chỗ đau trên lưng mình, lắc

đầu tỏ ý không sao, thần sắc trên mặt lại lộ rõ cô bị đaụ

Hứa Đồng Chu không nói gì nữa, tránh đường cho cô qua.

Có vẻ cô gái thật sự đau nên đưa mắt tìm sofa, cô muốn ngồi nghỉ một

chút... Giây phút cô vừa cất bước thì bị người đàn ông xách cổ áo lên.

Cô giật mình vì hành động của anh, sợ hãi hỏi “Cậu định làm gì? Thả tôi ra

” Cô hoảng sợ hét lên, tựa như quên luôn đau đớn trên lưng mình.

“Lỡ đụng vào cô Trình, mong cô thứ lỗi.” Vẻ mặt anh vẫn hờ hững không

liên quan gì đến câu “thứ lỗi" của mình, xách cổ áo cô gái lên như xách một

con gà con, cô gái còn chưa kịp hét lên đã bị cậu xách đến ghế sofa.

Trình Nặc bị dọa sợ, không biết đang xảy ra chuyện gì, anh vừa buông tay

ra thì cô lập tức chuyển đến ngồi một góc cách xa anh.

Sao cậu ấy lại trở thành thế này?

Cô hoảng loạn vuốt lại cổ áo bị lưu lại nếp nhăn, muốn dùng động tác này

để trấn an nỗi sợ hãi.

Trình Nặc sao đối phươռg lại trở thành dáng vẻ hiện tại, vì sao bỗng bạo

lực với mình, cô muốn xoay chuyển tình thế này, bối rối nói “Đừng gọi tôi là

cô Trình nữa ”

Nhưng cô vừa dứt lời thì chàng trai từ trên sofa liền nhào tới, v//u//ố//t v//e chiếc

cổ thon trắng nõn của cô, “Vậy gọi là gì? Chị sao?”

Hành động bất ngờ của Hứa Đồng Chu dọa Trình Nặc không dám nhúc

nhích, cô sợ nếu vô ý sẽ làm người đàn ông càng tức giận mất kiểm soát.

“Em đừng như vậy được không... Tôi hơi sợ.” Cô dịu giọng nói, cố gắng

trấn an con sư tử đang điên cuồng một cách kho" hiểu trước mặt.

“Chị... Đừng sợ, để em xem thử lưng chị có bị sao không nhé?” Chàng trai

thấp giọng nói, thần sắc lạnh nhạt cố chấp.

Trình Nặc không biết rốt cuộc cậu ấy muốn gì, còn chưa kịp từ chối thì cả

người đã bị đ//è x//u//ố//n//g sofa.

Cô mặc chiếc áo hai dây mỏng dài, chiếc dây áo bị anh lôi kéo tuột khỏi vai,

làn da tuyết trắng trên lưng lộ ra gần hết... Động tác của anh rấtnhanh,

the0 đà cởi luôn khuy áo n//g//ự//c, toàn bộ lưng cô gái trần trụi tɾong không

khí.

"Hứa Đồng Chu, cậu muốn làm gì? Dừng lại mau " Trình Nặc nhận ra tình

hình ngày một xấu, thầm hối hận vì đã để Tiểu Vương về công ty trước.

“Cậu dừng lại cho tôi ” Cô tức giận mắng người đàn ông sau lưng, tay đưa

ra sau lưng muốn cài lại chiếc áo n//g//ự//c.

Nhưng sao cô có thể nhanh bằng chàng trai phía sau, Hứa Đồng Chu kéo

ma͙nh chiếc áo n//g//ự//c hồng nhạt ra, ném xuống sàn.

“Dừng lại? Sao lại dừng? Chị, không phải chị luôn xem tôi là món đồ chơi

sao? Sao bây giờ lại muốn tôi dừng lại? Không phải chị đến đây là để

“chơi" tôi sao?”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
CHƯƠNG 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...