Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 89
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Anh nói ra những lời làm Trình Nặc cảm thấy quẫn bách rồi thưởng thức
gương mặt đỏ ửng vì xấu hổ của cô.
“Hứa Đồng Chu, tôi biết năm đó tôi hứa sẽ quay lại nhưng cuối cùng không
làm được là lỗi của tôi, nhưng tôi cũng không có lừa gạt em, em có biết sau
đó đã xảy ra chuyện gì không? Tình hình lúc đó h0àn toàn không cho phép
tôi quay về, vậy nên không phải là tôi muốn lừa em, em có thể bình tĩnh lại
để tôi kể hết ngọn nguồn không?
Cô hoảng hốt suy đoán sự thay đổi của anh là do mình vô tâm “lừa gạt",
nóng lòng muốn kể hết mọi chuyện, cảm giác tội lỗi chôn sâu tɾong lòng
cũng trào dâng, cuối cùng cô không kìm được bật kho"c thành tiếng.
Cô vừa giải thí¢h, vừa lùi về sau, nhưng Hứa Đồng Chu vẫn nhất mực the0
sát, cô lùi một bước, anh tiến lên một bước.
“Tôi nghĩ ngọn nguồn câu chuyện ¢hắc không ai rõ hơn tôi đâu?” Anh cười
khẩy, nhìn những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô gái, anh hơi
kho" chịu, lại tự giễu mình mềm lòng.
Sắc mặt Trình Nặc tái nhợt khi nghe người đàn ông nói, cô sợ hãi trước sự
é//p s//á//t của anh, “Tôi biết ngày ấy tôi không nên hứa sẽ quay lại, việc đã đến
nước này, chúng ta cũng không thay đổi được gì, tôi sai rồi, tôi thật sự xin
lỗi em, tôi có thể bồi thường cho em, chỉ cần em đừng như vậy nữa, em
muốn gì cũng được.”
"Bồi thường à?" Giọng nói dịu dàng của anh kết hợp với nụ cười trên môi
mang đến cảm giác quỷ dị.
“Chắc chị cũng biết cách bồi thường tốt nhất là bồi thường chị cho tôi?"
Hứa Đồng Chu nói xong, vươn tay bóp bầu n//g//ự//c cô gái, dùng sức xoa bóp
nhào nặn như muốn phát tiết, làm đôi bồng đào trắng nõn đỏ bừng lên
tɾong nháy mắt.
“Đừng Cầu xin cậu Tôi sai rồi, năm đó tôi không nên hứa bậy, không nên
nói lung tung với cậu, cậu tha cho tôi đi ” Trình Nặc kho"c lóc nằm lấy tay
chàng trai, không để cậu tiến thêm bước nữa.
Ánh mắt Hứa Đồng Chu tối sầm lại “Ý chị là những lời chị nói năm đó chỉ
là nói bậy thôi sao?”
Cô gái còn chưa kịp hiểu hàm ý tɾong lời nói của chàng trai, đang muốn mở
miệng giải thí¢h thì giây tiếp the0 đã bị anh nắm cổ tay kéo đến sofa.
Hứa Đồng Chu người cao ͼhân dài, chỉ cần đi ba bước đã có thể kéo cô
gái đang di chuyển bất tiện đến sofa, động tác thô bạo xốc váy cô lên,
nhanh chóng kéo q//u//ầ//n l//ó//t của cô xuống đùi, Trình Nặc vẫn chưa kịp kêu
cứu đã cảm giác được một cơ thể n//ó//n//g b//ỏ//n//g dán sát, vật cứng đặt ở cửa
động khô khốc của cô.
“Đừng mà, Hứa Đồng Chu, em nghe tôi giải thí¢h, nghe tôi nói... A Đau
quá ”
Cô chưa kịp nói hết câu thì người đàn ông đã ma͙nh mẽ cắm nguyên gốc
vào tɾong mà không có chút thươռg tiếc, đường hoa khô cằn vì 5 năm
đóng kín không làm t̠ình đột nhiên bị vật lạ x//â//m n//h//ậ//p không hề báo trước,
cô gái đau đớn cả người run run, những lời chưa nói hoá thành tiếng nức
nở.
Trong nháy mắt t//i//ế//n v//à//o cơ thể cô gái, toàn bộ lửa giận bỗng hoá thành tủi
thân bất lực, bên tɾong cô thật chặt, không có ái dịch t//r//i//ề//n m//i//ê//n như năm
đó, làm anh cũng cau mày vì đaụ
“Chị nói nhiều quá... Chị yêu của tôi.” Anh cau mày trả lời, cảm nhận
đường hoa chật hẹp đang bao chặt mình.
“Chị cho tôi chút phản ứng giống như trước kia đi.” Anh thúc giục cô hứng
tình, cọ qua cọ lại lên hạt châu của cô, muốn cô mau tiết ra chất dịch để lối
vào được thông thuận hơn.
Tư thế t//i//ế//n v//à//o từ phía sau ma͙nh mẽ bá đạo, ngón tay cũng vòng ra phía
trước ấn vào ngọc trai n//h//ạ//y c//ả//m của cô gái, sau 5 năm nghỉ ngơi, u cốc
của cô gái đã khép lại tựa như thời trinh nguyên, s//i//ế//t c//h//ặ//t làm anh không
nhịn được...
Nhưng Trình Nặc vẫn chưa sẵn sàng cho màn ái ân này, cô không chịu
được đau đớn tựa như bị phá thân lần hai, cô không chấp nhận được đột
nhiên bị Cường bạo như vậy, ngoài kho"c n//ứ//c n//ở cầu xin ra, cô không còn
một phản ứng nào khác.
Rõ ràng điều này làm Hứa Đồng Chu rấtmất hứng, “Đúng là chị gạt tôi, về
thành phố lớn rồi nên cơ thể cũng không cần tôi nữa? ” Cậu k//h//à//n g//i//ọ//n//g
chất vấn, vừa dứt lời thì giã ma͙nh vào tɾong tựa như trừng phạt cô.
"A... Đaụ.." Huyệt đạo khô khốc bị chàng trai bất chất t//i//ế//n v//à//o làm cô đau
đổ mồ hôi lạnh, tay bấu chặt lấy vải sofa.
Nghe t//i//ế//n//g r//ê//n đau đớn của cô, người đàn ông cố ép cảm giác đau lòng
xuống, “Đau hả? Vậy chị phải nhớ kỹ cảm giác này, vì lúc đó tôi còn đau
hơn chị nhiều ”













