Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 107
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Nặc ngủ liền một giấc đến chiều hôm sau mới tỉnh, lúc này cô đã ngủ

thoải mái hơn rất nhiều, nhưng khi tỉnh dậy cô lại cảm thấy k//h//à//n g//i//ọ//n//g, cơn

nhức mỏi toàn thân cũng chưa tan hết.

Cô ngây người ngồi bên giường một lúc, để bản thân hoàn toàn tỉnh táo rồi

mới từ từ mở cửa.

Đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên cô cảm nhận được không khí nông thôn chân thật,

không, đây thậm chí còn không được xem là nông thôn, trong lòng cô,

nông thôn chỉ kém thành phố nơi cô ở một chút nhưng dù sao cũng đã

được hiện đại hóa, cái gì cũng sẽ có.

Nhưng khung cảnh trước mặt lại không như vậy, không quá lời khi miêu tả

nơi này như một khu rừng nguyên sinh, bước ra khỏi phòng có thể nhìn

thấy những ngọn núi xanh tươi, con đường lầy lội như đàn cừu trải dài

trong núi, cho dù có xe cũng không thể chạy vào, mỗi nhà cách gần trăm

mét, đây chính là làng Bạc Châụ

Cô đứng giữa sân, quan sát cảnh vật bên ngoài, giật mình vì tiếng chuông

sau lưng.

Cô quay lại và nhìn thấy một người đàn ông gầy gò, da ngăm đen đang đi

về phía cô bằng hai tay. Người đàn ông hình như cũng nhìn thấy cô, vừa

nhận được, đầu anh ta hơi cúi xuống, không nói một lời mà kéo cô đến nhà

kho cạnh đập sân.

Cô quay đầu, thấy một thiếu niên cao gầy da ngăm tay đang cầm dây kéo

hai con bò. Có vẻ cậu ấy cũng nhìn thấy cô, khi ánh mắt chạm nhau, đầu

cậu hơi cúi xuống, không nói một lời, kéo bò về chuồng ở sân bên cạnh.

Hứa Đồng Nhạc theo sau bước nhanh đến, thấy cô đang đứng giữa sân,

ngượng ngùng gọi cô "Cô giáo Trình."

Lúc này, nữ chủ nhà cũng nghe thấy, đầu tiên là ra chuồng bò phụ sắp xếp,

không bao lâu lại đi ra cùng thiếu niên da ngăm gầy gò mà cô mới gặp.

"Cô giáo Trình, cháu dậy rồi sao? Tối qua thím nghĩ cháu bị say nắng nên

không gọi cháu dậy ăn cơm, muốn để cháu ngủ nhiều hơn, bây giờ cháu

có đói không? Thím chưng cho cháu cái trứng gà để cháu ăn lót dạ trước

nha?" Thím ấy nhiệt tình như hôm qua, nói liên tục cười thân thiện với cô,

nhưng thím ấy nói giọng địa phương nên cô không hiểu lắm, nhưng có lẽ ý

là muốn cho cô ăn trứng gà.

Cô cười ngại ngùng, quay sang nhìn Hứa Đồng Nhạc bên cạnh. Cô bé tuy

vẫn hơi ngại nhưng biết lúc này chỉ có em mới đảm nhiệm được vai trò

"phiên dịch" nên em rụt rè giới thiệu với Trình Nặc "Cô giáo Trình, đây là

mẹ em, đây là anh trai em, hôm qua lúc cô đến đây đã đi ngủ sớm, chiều

anh ấy vội đi thu hạt kê, lúc về cũng đã hơn 8 giờ nên cô chưa gặp ạ." Vừa

nói cô bé vừa chỉ vào thiếu niên bên cạnh.

Lúc này Trình Nặc mới nhìn rõ diện mạo của thiếu niên đó, tuy da ngăm

đen nhưng đẹp cực kỳ, nhìn kỹ thì có phần giống Hứa Đồng Nhạc nhưng

cậu nhiều tuổi hơn, các đường nét trên khuôn mặt ấy đều tinh xảo, xương

hàm sắc nét toát lên vẻ đẹp hoang dã, lông mày đen rậm, đôi mắt đen trầm

lặng khiến người ta có cảm giác không thể nhìn thấy điểm cuối, tóc đen lộn

xộn bay tán loạn làm cậu trông giống cậu bé tinh xảo trong truyện tranh

hơn, trên mặt vẫn còn sót lại dấu vết của trẻ con làm giảm đi khí chất lạnh

lùng của cậu, cũng làm cô cảm giác tuổi cậu không lớn lắm.

Cô mỉm cười chào thiếu niên ấy "Chào cậu, tôi là Trình Nặc, Trình trong

Hà Thành, Nặc trong Lời Hứa."

Thiếu niên hơi đỏ mặt, cúi đầu và trả lời cô bằng tiếng phổ thông "Tôi là

Hứa Đồng Chụ"

Mãi đến sau này, Trình Nắc mới biết mẹ hai người tên là Vương Quế Chi,

sở dĩ bà đối xử nhiệt tình với cô là có nguyên nhân, vì giáo viên tình

nguyện ở nhà bà ấy thì chính phủ sẽ trợ cấp chi phí sinh hoạt, khoảng 328

nhân dân tệ mỗi tháng, một con số rất lớn với gia đình họ.

Trình Nặc xin ít nước sôi, về phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc, hoàn cảnh nơi

đây thực sự khó khăn hơn cô tưởng tượng rất nhiều, nhưng mới ngày đầu

tiên cô không muốn rút lui, chỉ có thể động viên bản thân kiên cường, cố

gắng ở được nửa năm trước rồi xin nghỉ về nhà.

Đang xếp đồ từ vali ra thì trước cửa có một bóng người xuất hiện, cô

tưởng là Hứa Đồng Nhạc, bảo cô bé để ở trên bàn, nhưng một lúc sau cô

nhận a bóng người đó không hề động đậy, cô mới ngẩng đầu nhìn, hóa ra

là Hứa Đồng Nhạc bị Vương Quế Chi sai bị băm rau cho heo, còn Hứa

Đồng Chu đem nước sôi đến.

Thấy cậu ngơ ngác đứng ở cửa, Trình Nặc đứng lên cười hỏi cậu "Cậu có

việc gì sao?"

Ánh mắt Hứa Đồng Chu hơi trốn tránh không dám nhìn cô, gãi đầu cho bớt

xấu hổ rồi trả lời, "Mẹ nói tôi đến đây xem có giúp được gì cho cô Trình

không."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...