Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 108
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Nặc cảm thấy người đàn ông này, không, chàng trai này mới đúng,

thật dễ ngại ngùng, nếu ở thành phố lớn, chỉ với vẻ ngoài mỹ mạo của cậu

đã có thể dễ dàng chiếm được trái tim mọi cô gái rồi, còn có thời gian để

ngại ngùng sao? Nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định trêu chọc cậu một chút.

"Cậu nói cậu là Hứa Đồng Chu, chữ đó biết như thế nào? Tôi không rõ

lắm."

"Hứa Đồng Chu, Hứa trong từ Yến Vũ Hứa, Đồng Chu trong câu Phong Vũ

Đồng Chu cùng hội cùng thuyền ." Thiếu niên không nghe ra ý đùa của cô

gái, thành thật trả lời.

Trình Nặc nghe cậuu giới thiệu xong thì nhướng mày "Cậu đã được đi học

sao?"

"Đã từng, học đến năm 14 tuổi thì cha mất, vậy nên không đi học nữa,

trong nhà cũng không có tiền mua sách."

Trình Nặc không nghĩ mình lại chạm đến nỗi đau của cậu, hơi áy này, đổi

qua chủ đề khác "Vậy bây giờ cậu bao nhiêu tuổi rồi."

"Bốn tháng nữa là tròn 19 tuổi." Cậu trả lời, "Còn cô thì sao?" Đây là lần

đầu tiên cậu chủ động đặt câu hỏi.

"Tôi sao? Tôi lớn hơn cậu, tôi 21 tuổi." Trình Nặc chớp mắt, mỉm cười đáp

lại cậu, dặn cậu sau này không cần ngại ngùng, gọi cô là "cô giáo Trình"

hay "chị" đều được.

Mặt Hứa Đồng Chu lại hơi đỏ lên, nhỏ giọng gọi "chị Trình".

Lúc cô sắp xếp xong thì trời cũng đã tối, Hứa Đồng Nhạc đến gọi cô đi ăn,

cả ngày bận quá nên khi ra khỏi phòng bụng cô đói đến mức xẹp lép muốn

dán vào lưng, nghĩ đến bữa tối cô lại hào hứng.

Thấy mọi người đã ngồi ở chiếc bàn gỗ nhỏ giữa sân, cô bước tới vài

bước, nhưng vừa ngồi xuống, đầu cô bắt đầu ong ong. Đập vào mắt cô là

những chiếc chén cũ tồi tàn và các góc chén đều có sứt mẻ, ngoài bát cơm

nhão lớn trước mặt cô còn có ba bát rau củ trông không đẹp mắt lắm.

Động tác cô hơi chần chừ, Vương Quế Chi lại vui vẻ đẩy cả ba món ăn về

phía cô, "Cô Trình, mau ăn đi không cần ngại, đều là món ăn địa phương

từ trên núi xuống, không biết cô có thích hay không."

Tất nhiên cô không thích

Trình Nặc c//ắ//n đũa, không dám lộ ra quá nhiều cảm xúc, nhìn những món

ăn xanh đen trước mặt, hơi run cầm đũa lên, cố gắng không để người khác

thấy biểu tình "cuộc sống không còn gì tiếc nuối", gắp một miếng lớ. cho

vào miệng, cố gắng bỏ qua sự béo ngậu trơn trượt, nhai vài lần liền vội

nuốt xuống.

Mặn Quá mặn Vừa mặn vừa cay

Cô lớn lên ở Giang Nam quen ăn uống thanh đạm, đột nhiên bị hương vị

cay nồng của Tây Nam đánh sâu vào vị giác, cô không nhịn được vội bứng

chén cháo trước mặt lên hớp một ngụm lớn.

"Ngon không cháu? Hương vị thế nào?" Vương Quế Chi cười hỏi cổ, cả ba

người trên bàn đều nhìn cô chờ mong câu trả lời.

"Ngon ạ Mùi vị rất ngon..." Cô vừa cười vừa lùa cơm vào miệng, cảm thấy

dây thần kinh sau gáy đang run run.

Ba người họ đều ăn rất nhanh, đặc biệt là Hứa Đồng Chu, trong thời gian

ngắn cậu đã ăn hết một bát lớn, lại không rời đi, chỉ nhìn cô ăn, nhưng khi

cô ngẩng đầu lên thì cậu lại giả vờ nhìn đi chỗ khác, làm Trình Nặc cảm

thấy như mình đang bị người khác giám thị.

Cuối cùng tất cả đều ăn xong, cũng không cần cô phụ dọn dẹp để cô trở về

phòng. Nghĩ kỹ thì tiền sinh hoạt 328 tệ một tháng có được bao nhiêu đâu,

không đủ để cô mua một đôi giày hay ăn một bữa trưa, nhưng ở thâm sơn

cùng cốc này lại có thể nuôi sống một gia đình, khiến một người mẹ hơn 50

tuổi vui vẻ hớn hở hơn nửa tháng.

Trình Nặc lắc đầu, không biết là trách trước đây mình chi tiêu quá xa xỉ hay

là muốn ném bay cảm giác khó chịu cả ngày nay.

Cô vẫn ăn chưa no, nói chính xác là ăn không được, đồ ăn quá mặn, lại

phải ăn hết trước mặt ba người, bụng cô đã được lấp đầy nhưng luôn cảm

thấy khó chịu, miệng đã không còn vị giác, nhạt nhẽo, muốn dùng mỹ vị

nhân gian để lấp đầy.

Cô nhớ Điền Mục, nếu anh ấy ở đây chắc chắn sẽ không để cô ăn một bữa

như vậy, nhất định sẽ mua cho cô thật nhiều cơm hộp để cô ăn bao nhiêu

cũng được.

Cô vừa nhớ đến anh, vừa lấy điện thoại muốn gọi cho anh, nhưng ở rừng

thiêng nước địa này không có sóng, cô tuyệt vọng nhìn thanh tín hiệu trống

rỗng, nước mắt trào ra.

Khi cô vẫn đang buồn thì Hứa Đồng Nhạc gõ cửa, cô bé vẫn hơi ngượng

ngùng, hỏi cô có cần giúp gì không.

Trình Nặc nhanh chóng lau nước mắt, nhìn trái ngó phải, cảm thấy mình

không có gì cần cô bé giúp, muốn bảo không cần thì đột nhiên nhớ ra gì

đó.

"Chị không bao vỏ chăn được, em có thể giúp chị không ha?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...