Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 27
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Trình Nặc khóc thương, cô không muốn m//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế trước mặt chàng
trai xa lạ, nhưng nỗi bi thương lớn lao lại quấn lấy cô, bất kỳ kích thích nhỏ
nào cũng có thể phá vỡ sự bình tĩnh cô đang cố chống đỡ.
Cho tới bây giờ cô vẫn có thể nhớ được chi tiết từng giai đoạn tình yêu của
cô và Điền Mục, vậy mà một năm trước hắn đã cắm sừng cô, cô còn như
con ngốc vẫn thảo luận với hắn về cuộc sống sau hôn nhân, khao khát một
đám cưới lãng mạn...
Nước mắt tuôn ra như vỡ đê, cô thật sự không cầm được nữa ... Hứa
Đồng Chu biết trong lòng cô có tâm sự, cũng không dám hỏi cô rốt cuộc
chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể để cô khóc trong vòng tay mình, thời tiết
nóng bức, hai người ôm nhau giữa núi rừng, ngoài tiếng n//ứ//c n//ở của cô,
xung quanh chỉ còn tiếng ve sầu ríu rít.
Không biết đã khóc bao lâu, Trình Nặc khụt khịt ngẩng mặt, khuôn mặt nhỏ
nhắn đầy nước mắt và mồ hôi, Hứa Đồng Chu v//u//ố//t v//e gò má cô, muốn lau
đi những giọt lệ đó.
Trình Nặc khóc đến mất bình tĩnh, không thể nói chuyện như bình thường,
nắng ban trưa thiêu đốt hai người, Hứa Đồng Chu sợ nếu tiếp tục đứng
như vậy cô gái sớm muộn gì cũng bị say nắng. Cậu c//ắ//n răng, bất chấp cô
gái có p//h//ả//n k//h//á//n//g hay không, cậu bế ngang cô lên, bước vào rừng tre
cách lề đường không xa.
Rừng tre rậm rạp râm mát, hơi nóng giảm đi một chút, chàng trai vẫn không
buông cô gái ra, tìm một tảng đá lớn ngồi lên đó, còn cô gái bị cậu cường
thế duy trì tư thế ôm trong lòng cậu, không muốn buông ra.
"Chị Trình... Chờ chị khóc xong, em sẽ đưa trở về.”
Hứa Đồng Chu tự biết mình ăn nói vụng về, không có tài an ủi người khác,
việc duy nhất cậu có thể làm chỉ là ở bên cô, để cô phát tiết nỗi thống khổ
trong lòng.
Có vẻ Trình Nặc khóc đến mệt mỏi, bị nắng nóng làm thất thần, khi nghe
cậu nói xong liền ngừng khóc, ngơ ngác nhìn cậu, suy nghĩ bị đóng băng.
Rừng tre mát lạnh, tiếng ve kêu ầm ĩ, hai người cứ lặng lẽ ngồi đó, Hứa
Đồng Chu nương theo anh sáng loang lổ của tán tre nhìn cô, Trình Nặc
không biết đang nghĩ gì, khép mi lại không nói lời nào.
Không biết vì sao, Hứa Đồng Chu đột nhiên ngâm nga một côn khúc, tiếng
ca không lớn, cũng không có lời, chỉ có một giai điệu xa xăm vang vọng
trong rừng núi, giọng ca du dương, Trình Nặc không khỏi ngẩng đầu nhìn
cậu, xương hàm của Hứa Đồng Chu sắc bén, cổ cũng thon dài, các đường
nét sắc sảo như được tạo hóa tỉ mỉ đục ra không có một chút dư thừa nào,
nhìn từ góc độ của cô có thể thấy được thiếu niên đó tuấn mỹ rực rỡ đến
nhường nào.
“Em đang hát bài nào vậy?” Trình Nặc k//h//à//n g//i//ọ//n//g hỏi cậụ
Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn cô gái trong n//g//ự//c mình, "Khi nhỏ mẹ em
thường hát để ru em ngủ, không biết tên gì nhưng chỉ cần nghe giai điệu
này, em sẽ không làm phiền nữa."
Cậu nhìn vào đôi mắt sưng lên của Trình Nặc, nghiêm túc trả lời câu hỏi
của cô, Trình Nặc không nói gì nữa, chỉ nhìn cậụ
Hứa Đồng Chu tiếp tục ngâm nga, giọng hát dịu dàng như nước chảy trên
sông, từng bước một bay lên trời, rơi nhẹ như mưa, vòng quanh đỉnh đầu
Trình Nặc, rồi len lỏi vào trái tim của cô.
Cô dường như cũng bị bài hát ru cổ xưa thôi miên, nhẹ nhàng dựa vào
lòng n//g//ự//c thiếu niên, nheo mắt ngơ ngác.
Hứa Đồng Chu vô cùng trân trọng giây phút này, bài hát vừa dứt lời, hai
người hoàn toàn bình lặng trong âm thanh của thiên nhiên, trong rừng thỉnh
thoảng có gió nhẹ thổi qua, thổi lên mái tóc bồng bềnh của cô, cậu đều
khắc ghi trong lòng.
Khi cô vực dậy tinh thần thì trời đã dần tối, Trình Nặc đã hoàn toàn tỉnh táo,
lại nhìn chàng trai đang ôm cô, cô hơi xấu hổ vì hành vi thất lễ vừa rồi,
nhưng cô không lập tức thoát ra chiếc ôm ấm áp đó.
Cô nhìn vào mắt thiếu niên, trong một cái chớp mắt cô nhạy bén nhận ra
cảm xúc bất định của chàng trai trẻ này.
Trình Nặc vội vàng đứng lên, lao ra khỏi rừng tre mà không hề quay đầu
lại.
Lúc cô về tới nhà thì trời đã tối, cô khóc thật lâu mắt vẫn còn sưng nên
không thể ăn tối cùng gia đình Vương Quế Chi, cô kiếm cớ quay về phòng
mình.
Trong lòng cô vẫn khó chịu, ngón tay lướt điện thoại xem lại tin nhắn cũ của
mình và Điền Mục, nước mắt lại tuôn ra. Hắn còn chẳng có tâm tư ngụy
biện mà đã thẳng thắn thừa nhận như vậy.
Rốt cuộc nguyên nhân là gì? Cô vẫn luôn nghĩ không thông.
Trình Nặc tự tin, từ nhỏ nhan sắc của cô đã được người khác trầm trồ, lớn
lên càng kiều diễm hơn, sự nghiệp của ba cô cũng càng lúc càng lớn, cô có
nhan sắc, có gia cảnh ưu việt, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng...
Chẳng phải năm đó hắn đã rất nỗ lực để theo đuổi cô sao? Tại sao? Tại
sao có thể dễ dàng ngɵạı tình như vậy?
Trình Nặc vùi đầu vào đầu gối, mặc nước mắt dính ướt quần iean.
Hứa Đồng Chu bưng đồ ăn đến cho cô, trời đã tối, cô không bật đèn, cậu
mò mẫm đặt khay đồ ăn lên tủ, do dự muốn an ủi cô nhưng không biết nên
mở miệng ra sao, cậu xấu hổ trong đêm tối, xoay người đi lấy nhang muỗi
rồi quay lại.
Sợ khói nhang muỗi ảnh hưởng nên cậu đã chọn loại tốt nhất cho cô.
Nhang muỗi được đốt lên, đặt ở góc giường, cậu do dự mở miệng "Đi bộ
một ngày chắc chị đã đổ nhiều mồ hôi, để em nấu nước cho chị tắm."
Hứa Đồng Chu tìm cho mình lý do rời đi, xoay người bước ra cửa.
“Hứa Đồng Chụ”
Trong bóng đêm cô gái gọi cậu lại, giọng nói khàn khàn nghiêm túc.
“Chị... Em đây.” Bị giọng nói lạnh lùng của cô gọi lại, Hứa Đồng Chu đơ ra,
không thể cử động.
"Em đã làm t̠ình bao giờ chưa?"
Cô nghĩ không ra mình ưu tú như vậy vì cái gì Điền Mục lại ngɵạı tình, nghĩ
tới nghĩ lui, là bởi vì ba năm qua cô không chịu làm t̠ình với hắn sao?
Điền Mục n//h//i//ề//u l//ầ//n tỏ vẻ muốn nếm thử trái cấm, cô lấy đủ loại lý do để từ
chối, vậy nên hắn mới ngɵạı tình đúng không?
Trình Dạ thật sự không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.
"Không... Em không..." Yết hầu Hứa Đồng Chu lăn lội vội vàng trả lời cô,
cậu không biết hôm nay chị đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên khóc, đột nhiên
thờ ơ, giờ lại đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ.
“Tôi cũng chưa từng làm.”
Trong bóng đêm Trình Nặc nói với cậụ
“Đêm nay chúng ta làm t̠ình đi, tôi cũng muốn biết cảm giác đó là gì.”













