Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 27

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 703
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trình Nặc khóc thương, cô không muốn m//ấ//t k//h//ố//n//g c//h//ế trước mặt chàng

trai xa lạ, nhưng nỗi bi thương lớn lao lại quấn lấy cô, bất kỳ kích thích nhỏ

nào cũng có thể phá vỡ sự bình tĩnh cô đang cố chống đỡ.

Cho tới bây giờ cô vẫn có thể nhớ được chi tiết từng giai đoạn tình yêu của

cô và Điền Mục, vậy mà một năm trước hắn đã cắm sừng cô, cô còn như

con ngốc vẫn thảo luận với hắn về cuộc sống sau hôn nhân, khao khát một

đám cưới lãng mạn...

Nước mắt tuôn ra như vỡ đê, cô thật sự không cầm được nữa ... Hứa

Đồng Chu biết trong lòng cô có tâm sự, cũng không dám hỏi cô rốt cuộc

chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể để cô khóc trong vòng tay mình, thời tiết

nóng bức, hai người ôm nhau giữa núi rừng, ngoài tiếng n//ứ//c n//ở của cô,

xung quanh chỉ còn tiếng ve sầu ríu rít.

Không biết đã khóc bao lâu, Trình Nặc khụt khịt ngẩng mặt, khuôn mặt nhỏ

nhắn đầy nước mắt và mồ hôi, Hứa Đồng Chu v//u//ố//t v//e gò má cô, muốn lau

đi những giọt lệ đó.

Trình Nặc khóc đến mất bình tĩnh, không thể nói chuyện như bình thường,

nắng ban trưa thiêu đốt hai người, Hứa Đồng Chu sợ nếu tiếp tục đứng

như vậy cô gái sớm muộn gì cũng bị say nắng. Cậu c//ắ//n răng, bất chấp cô

gái có p//h//ả//n k//h//á//n//g hay không, cậu bế ngang cô lên, bước vào rừng tre

cách lề đường không xa.

Rừng tre rậm rạp râm mát, hơi nóng giảm đi một chút, chàng trai vẫn không

buông cô gái ra, tìm một tảng đá lớn ngồi lên đó, còn cô gái bị cậu cường

thế duy trì tư thế ôm trong lòng cậu, không muốn buông ra.

"Chị Trình... Chờ chị khóc xong, em sẽ đưa trở về.”

Hứa Đồng Chu tự biết mình ăn nói vụng về, không có tài an ủi người khác,

việc duy nhất cậu có thể làm chỉ là ở bên cô, để cô phát tiết nỗi thống khổ

trong lòng.

Có vẻ Trình Nặc khóc đến mệt mỏi, bị nắng nóng làm thất thần, khi nghe

cậu nói xong liền ngừng khóc, ngơ ngác nhìn cậu, suy nghĩ bị đóng băng.

Rừng tre mát lạnh, tiếng ve kêu ầm ĩ, hai người cứ lặng lẽ ngồi đó, Hứa

Đồng Chu nương theo anh sáng loang lổ của tán tre nhìn cô, Trình Nặc

không biết đang nghĩ gì, khép mi lại không nói lời nào.

Không biết vì sao, Hứa Đồng Chu đột nhiên ngâm nga một côn khúc, tiếng

ca không lớn, cũng không có lời, chỉ có một giai điệu xa xăm vang vọng

trong rừng núi, giọng ca du dương, Trình Nặc không khỏi ngẩng đầu nhìn

cậu, xương hàm của Hứa Đồng Chu sắc bén, cổ cũng thon dài, các đường

nét sắc sảo như được tạo hóa tỉ mỉ đục ra không có một chút dư thừa nào,

nhìn từ góc độ của cô có thể thấy được thiếu niên đó tuấn mỹ rực rỡ đến

nhường nào.

“Em đang hát bài nào vậy?” Trình Nặc k//h//à//n g//i//ọ//n//g hỏi cậụ

Hứa Đồng Chu cúi đầu nhìn cô gái trong n//g//ự//c mình, "Khi nhỏ mẹ em

thường hát để ru em ngủ, không biết tên gì nhưng chỉ cần nghe giai điệu

này, em sẽ không làm phiền nữa."

Cậu nhìn vào đôi mắt sưng lên của Trình Nặc, nghiêm túc trả lời câu hỏi

của cô, Trình Nặc không nói gì nữa, chỉ nhìn cậụ

Hứa Đồng Chu tiếp tục ngâm nga, giọng hát dịu dàng như nước chảy trên

sông, từng bước một bay lên trời, rơi nhẹ như mưa, vòng quanh đỉnh đầu

Trình Nặc, rồi len lỏi vào trái tim của cô.

Cô dường như cũng bị bài hát ru cổ xưa thôi miên, nhẹ nhàng dựa vào

lòng n//g//ự//c thiếu niên, nheo mắt ngơ ngác.

Hứa Đồng Chu vô cùng trân trọng giây phút này, bài hát vừa dứt lời, hai

người hoàn toàn bình lặng trong âm thanh của thiên nhiên, trong rừng thỉnh

thoảng có gió nhẹ thổi qua, thổi lên mái tóc bồng bềnh của cô, cậu đều

khắc ghi trong lòng.

Khi cô vực dậy tinh thần thì trời đã dần tối, Trình Nặc đã hoàn toàn tỉnh táo,

lại nhìn chàng trai đang ôm cô, cô hơi xấu hổ vì hành vi thất lễ vừa rồi,

nhưng cô không lập tức thoát ra chiếc ôm ấm áp đó.

Cô nhìn vào mắt thiếu niên, trong một cái chớp mắt cô nhạy bén nhận ra

cảm xúc bất định của chàng trai trẻ này.

Trình Nặc vội vàng đứng lên, lao ra khỏi rừng tre mà không hề quay đầu

lại.

Lúc cô về tới nhà thì trời đã tối, cô khóc thật lâu mắt vẫn còn sưng nên

không thể ăn tối cùng gia đình Vương Quế Chi, cô kiếm cớ quay về phòng

mình.

Trong lòng cô vẫn khó chịu, ngón tay lướt điện thoại xem lại tin nhắn cũ của

mình và Điền Mục, nước mắt lại tuôn ra. Hắn còn chẳng có tâm tư ngụy

biện mà đã thẳng thắn thừa nhận như vậy.

Rốt cuộc nguyên nhân là gì? Cô vẫn luôn nghĩ không thông.

Trình Nặc tự tin, từ nhỏ nhan sắc của cô đã được người khác trầm trồ, lớn

lên càng kiều diễm hơn, sự nghiệp của ba cô cũng càng lúc càng lớn, cô có

nhan sắc, có gia cảnh ưu việt, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng...

Chẳng phải năm đó hắn đã rất nỗ lực để theo đuổi cô sao? Tại sao? Tại

sao có thể dễ dàng ngɵạı tình như vậy?

Trình Nặc vùi đầu vào đầu gối, mặc nước mắt dính ướt quần iean.

Hứa Đồng Chu bưng đồ ăn đến cho cô, trời đã tối, cô không bật đèn, cậu

mò mẫm đặt khay đồ ăn lên tủ, do dự muốn an ủi cô nhưng không biết nên

mở miệng ra sao, cậu xấu hổ trong đêm tối, xoay người đi lấy nhang muỗi

rồi quay lại.

Sợ khói nhang muỗi ảnh hưởng nên cậu đã chọn loại tốt nhất cho cô.

Nhang muỗi được đốt lên, đặt ở góc giường, cậu do dự mở miệng "Đi bộ

một ngày chắc chị đã đổ nhiều mồ hôi, để em nấu nước cho chị tắm."

Hứa Đồng Chu tìm cho mình lý do rời đi, xoay người bước ra cửa.

“Hứa Đồng Chụ”

Trong bóng đêm cô gái gọi cậu lại, giọng nói khàn khàn nghiêm túc.

“Chị... Em đây.” Bị giọng nói lạnh lùng của cô gọi lại, Hứa Đồng Chu đơ ra,

không thể cử động.

"Em đã làm t̠ình bao giờ chưa?"

Cô nghĩ không ra mình ưu tú như vậy vì cái gì Điền Mục lại ngɵạı tình, nghĩ

tới nghĩ lui, là bởi vì ba năm qua cô không chịu làm t̠ình với hắn sao?

Điền Mục n//h//i//ề//u l//ầ//n tỏ vẻ muốn nếm thử trái cấm, cô lấy đủ loại lý do để từ

chối, vậy nên hắn mới ngɵạı tình đúng không?

Trình Dạ thật sự không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.

"Không... Em không..." Yết hầu Hứa Đồng Chu lăn lội vội vàng trả lời cô,

cậu không biết hôm nay chị đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên khóc, đột nhiên

thờ ơ, giờ lại đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ.

“Tôi cũng chưa từng làm.”

Trong bóng đêm Trình Nặc nói với cậụ

“Đêm nay chúng ta làm t̠ình đi, tôi cũng muốn biết cảm giác đó là gì.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
CHƯƠNG 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...