Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 24
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Lúc hai người rời giường bên ngoài vẫn còn tối, chợ cách làng Bạc Châu
gần 20 cây số, không có xe cộ nên phải đi bộ, đi từ sáng sớm đến trưa mới
đến nơi.
Hôm qua Trình Nặc ở nhà nghỉ ngơi cả ngày để lấy lại sức, nay bước ra
cửa tinh thần phấn chấn, cô mang theo điện thoại, cục sạc, lên đường với
Hứa Đồng Chụ
Trời vẫn tối đen nhưng đã gần sáng, tiếng thú rừng đã tạm ngưng, xung
quanh yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân của hai người chậm rãi đi về phía
trước. Khi bầu trời tỏa ra ánh sáng vàng nhạt đã thu hút sự chú ý của Trình
Nặc, trước mắt là bình minh nơi vùng cao, bầu trời trở nên rực rỡ m//ê h//o//ặ//c
giữa hai gam màu cam xanh, đây là khung cảnh bình minh tuyệt đẹp mà cô
chưa từng nhìn thấy. Cô hơi hưng phấn, kéo tay Hứa Đồng Chu nhìn lên
bầu trời, nhưng ánh mắt cậu lại không ngừng dời sang khuôn mặt sáng
ngời của cô.
Hai người đi bộ hơn một giờ, trời đã sáng hẳn, vẫn còn một chặng đường
dài mới đến được đích.
Trình Nặc bắt đầu mệt mỏi, ngồi trên một tảng đá vén đường nghỉ ngơi, khi
mặt trời mọc, nhiệt độ càng ngày càng cao, cô hơi khó chịu vén ống quần
lên, lộ ra mắt cá nhân trắng nõn, ánh mắt Hứa Đồng Chu dừng lại ở đó
trong giây lát, đưa chiếc ống tre có nước suối tinh khiết cho cô, Trình Nặc
cảm ơn, uống vài ngụm.
Nóng quá, nếu cô ấy không đến thị trấn trước khi mặt trời đang lên cao thì
sẽ bị sẽ thiêu chết mấy. Cô hơi nản lòng nên lấy điện thoại ra nhấn mở
nguồn, nhưng điện thoại không có phản ứng gì, nó đã hết pin tắt máy vài
ngày trước, cô phải vào thị trấn để sạc pin.
Ngồi một lúc, cô lại tiếp tục đi tiếp, Hứa Đồng Chu đi ở phía trước, thỉnh
thoảng quay đầu đợi cô, khi đi qua mương cậu sẽ đưa tay ra giúp đỡ,
nhưng sau khi vượt qua sẽ nhanh chóng rút tay lại, cho dù trong lòng lưu
luyến độ ấm trên ngón tay cô cũng không cho mình dừng lại nhiều thêm
một giây.
Cậu bước đi rất nhanh, con đường lại đã quen thuộc với cậu, lẽ ra cậu có
thể đến đích nhanh hơn, nhưng lại có thêm một cô gái chưa từng đi đường
núi bao giờ nên cậu phải giảm tốc độ, trong lòng Hứa Đồng Chu lại vui vẻ,
mặc dù biết biết mình không có tư cách đi quá giới hạn nhưng cô ở bên
cạnh, lại cùng cậu lên đường, đây cũng là một loại hưởng thụ.
Với chiếc thúng trên lưng, Hứa Đồng Chu không thể cõng cô được nữa, chỉ
đi trước xem đường, thỉnh thoảng dọn sạch những cành cây bay dọc
đường rồi quay lại đợi cô.
Cứ đi hoài như vậy, cuối cùng cũng đến chợ trước 11 giờ. Ở đây đông
người nhưng cũng không có gì thú vị, hai bên đường đã đầy những gánh
hàng rong nhỏ nhưng cô cũng có thứ cô cần, gà vịt bị giết ở các quán ven
đường làm máu chảy lênh láng, các quán bán hàng dùng loa để thu hút
khách. Ở đây cũng có quán cơm, quán bún, ông chủ nấu một nồi nước lèo,
các thực khách sẽ tự pha chế các loại gia vị theo sở thích của mình.
Trình Nặc đang tập trung tìm chỗ sạc pin, không có ý định tham quan, vươn
cổ muốn đi qua đám đông để xem thử các cửa hàng xung quanh nhưng lại
nghe Từ Thông Chu ở phía sau gọi lại. Cô quay đầu, thấy trong tay cậu
dang bưng chén bún đang bốc khói, cậu mỉm cười giơ tay ra ý muốn mời
cô ăn.
Trình Nặc mềm lòng, cùng cậu tìm một chỗ ngồi xuống, đợi Hứa Đồng Chu
mang gia vị quay lại, trên bát bún nhỏ cậu cho thêm đủ loại thức ăn, có thịt
viên, hành lá và một ít lá bạc hà.
Cô bất cẩn khuấy bắn nước ra, Hứa Đồng Chu khẽ cười giúp cô khuấy đều
rồi đẩy về phía cô "Chị Trình, chị mau nếm thử đi." Đây là món ăn cậu luôn
thèm muốn, hồi nhỏ cậu đã đi chợ vô số lần, hầu như lúc nào cũng mang
theo lương khô bên mình, cố gắng không ăn ở chợ. Sau này khi lớn hơn,
có cơ hội sẽ ăn nó một lần, nhưng số lần ăn rất ít ỏi, thứ này trong mắt cậu
rất đáng giá, lại không tiếc mua cho Trình Nặc ăn...
Trình Nặc nhìn cậu rồi lại nhìn bát bún, không từ chối được, gắp một miếng
cho vào miệng, "Cay quá..." Cay đến mức trong khoang miệng cô tràn ngập
vị cay nồng, cũng kích thích vị giác làm cô muốn ăn thêm.
Lá bạc hà trong canh cũng rất ngon, cô trộn với bún, ăn một miếng nữa, lúc
này mới nhận ra Hứa Đồng Chu chỉ mua một bát, "Em không ăn sap?" Cô
hơi bối rối.
Sáng nay hai người chỉ ăn chút cháo, cô tập trung nghĩ đến việc sạc điện
thoại nên không để ý đến cơn đói của mình, hương vị cay nồng của món
ăn đã kích thích dạ dày khiến cô nhận ra bụng mình đang xẹp lép, cô còn
đói bụng nói gì đến thiếu niên đang tuổi trưởng thành.
Hứa Đồng Chu gãi đầu cười ngượng ngùng, lấy ra chieecss bánh bao hấp
Vương Quế Chi đã chuẩn bị từ trước cho cậu, bề ngoài hơi dơ, hẳn là đồ
ăn tối qua còn dư.
Cậu c//ắ//n một miếng lớn vào miệng, "Chị ăn đi không cần lo cho em". Trong
mắt cậu có ý cười, nhưng lại không dám nhìn vào mắt của Trình Nặc.
Trình Nặc lập tức hiểu ra, nhưng nói thẳng sợ làm tổn thương lòng tự trọng
của chàng trai trẻ, liền xin ông chủ thêm một đôi đũa và một cái bát khác,
đặt trước mặt Hứa Đồng Chu, “Đồ ăn nhiều quá chị ăn không hết, em ăn
phụ chị một ít được không?"
Hứa Đồng Chu hơi đơ ra, cầm lấy đôi đũa Trình Nặc đưa, nhìn cô cẩn thận
gắp bún vào một bát khác rồi đẩy cho cậu, "Em cũng ăn đi." Cô vẫn luôn
mỉm cươi, nụ cười làm Hứa Đồng Chu si mê.
"Lát nữa em muốn đi bán cây đậu sao?" Trình Nặc hỏi cậụ
"Dạ, em muốn đi ra phía trước chợ tìm chỗ bán." Hứa Đồng Chu biết cô có
việc riêng, cũng không dám hỏi thêm.
"Gần đây có tạp hoá hay cửa hàng tiện lợi nào không em?" Cô vẫn đang
nghĩ đến việc sạc pin, ăn vội tô bún rồi rời đi.
Hứa Đồng Chu đưa cô đến một quán hơi cũ, chủ cửa hàng này là người
làng Bạc Châu đến mở, cũng quen biết cha của Hứa Đồng Chu, khi nào đi
chợ cậu cũng ghé tại đây để mua đồ dùng sinh hoạt. Vừa thấy cậu dẫn
theo một cô gái xinh đẹp tới, không cần nói nhiều cũng đoán được cô là
giáo viên tình nguyện mới trong làng, ông chủ vọi vàng mời cô ngồi xuống
và nói chuyện với Hứa Đồng Chu bằng tiếng địa phương.
Sau khi Hứa Đồng Chu chính thức giới thiệu xong, cô mới lấy điện thoại ra
xin sạc nhờ, cũng không phải việc gì khó, ông chủ giúp ở ngay, cắm cục
sạc vào ổ ròi đưa cho Trình Nặc.
Hứa Đồng Chu lại nói với cô vài cậu, nói cậu anh bán đồ xong sẽ quay lại,
sau đó luyến tiếc rời đi.













