Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 23

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 306
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau một tuần dạy học làm Trình Nặc hơi đau đầu, trẻ em ở vùng núi lạc

hậu khó tiếp cận tri thức của ở thành phố, cô giảng đi giảng lại rất dụng

tâm, thỉnh thoảng mới có một hai bé trả lời được câu hỏi của cô, khi có

được đáp án như mong đợi làm cô rất vui.

Tuần này đúng là cô trải nghiệm được rất nhiều thứ, hầu hết đều liên quan

đến các em h//ọ//c s//i//n//h, cuộc sống của cô bắt đầu đi vào quỹ đạo, tuy không

áp lực nhưng cũng hơi lo lắng đến công tác giảng dạy, việc chuẩn bị bài

học cho phù hợp với năng lực của các bé dần đã dần đè nặng lên cô.

Điều bất tiện duy nhất là cô thường xuyên cảm thấy đau khớp gối nên

không thể đi lại thoải mái, hơn nữa dường núi lại dốc, một cô gái lớn lên ở

thành thị hàng ngày rảo bước trên đường nhựa không quen với con đường

gồ ghề đá lở chởm thế này.

Thay vào đó, Hứa Đồng Chu làm "xe đạp hai chân"đưa đón cô mỗi ngày,

điều này làm cô khá ngại nhưng có vẻ như dân làng không quá khắt khe

với cô giáo xinh đẹp đến từ thành phố lớn này, ngược lại thỉnh thoảng gặp

cô trên đường, họ còn dặn Hứa Đồng Chu chăm sóc cho cô giáo dang ở

nhờ nhà cậụ Cũng may có Hứa Đồng Nhạc đi cùng nên giảm bớt một lời

đồn đãi, giúp cô yên tâm hơn.

Nhưng Hứa Đồng Nhạc không thể ở bên cô mọi lúc, ví dụ như dạo này

Vương Quế Chi bận đến nhà dì Thẩm ở sườn núi làm đế lót giày lấy tiền,

nên sai Hứa Đồng Nhạc tan học về nhà sớm phụ việc nhà.

Lúc này Hứa Đồng Nhạc sẽ không đợi Trình Nặc cùng về, sau khi Trình

Nặc tạm biệt cả lớp, chỉ có một mình Hứa Đồng Chu đợi cô ở con đường

nhỏ cạnh trường.

Hiện tại Trình Nặc đã hoàn toàn tiếp nhận Hứa Đồng Chu đưa đón, từ xa

đã nhìn thấy một thiếu niên cao gầy đang đứng trên sườn ruộng đợi cô, cô

sẽ mỉm cười chào cậu, còn cậu sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến, vẫn

không dám đối diện cô, trực tiếp cúi người để Trình Nặc ghé lên lưng cậụ

Trình Nặc cũng nghi hoặc, rõ ràng ngày đó Hứa Đồng Chu có vẻ đã

nguyện ý mở lòng với cô, hai người trò chuyện trong bầu không khí thoải

mái, cậu cũng dám nhìn nàng, sao bây giờ lại ngại ngùng nữa? Nhưng cô

cũng không hỏi thẳng, chỉ nghĩ đó là thời kỳ dậy thì phản nghịch của thiếu

niên.

Mỗi lần Hứa Đồng Chu cõng cô, khoảng cách mỗi bước đi đều nhỏ, đầy

vững vàng, Trình Nặc an tâm dựa vào vai cậu, thỉnh thoảng chủ động trò

chuyện, nhưng Hứa Đồng Chu chỉ trầm giọng trả lời, cũng không hỏi thêm.

"Đồng Chu, tôi nghĩ chân mình sắp lành rồi, tuần sau tôi sẽ tự mình đến

trường, không cần làm phiền em nữa."

Khoảng cách hai người gần đến vậy, giọng nói nhẹ nhàng của cô lướt vào

tai Hứa Đồng Chu làm cậu bối rối

Tuần này để đưa đón cô, Hứa Đồng Chu đã dậy sớm hơn bình thường,

thỉnh thoảng trước giờ đưa Trình Nặc đi, cậu đã ra ruộng thu hoạch đậu rồi

quay về trước giờ xuất phát, tối nào cũng dắt trâu về nhà sớm rồi mới đến

đón cô. Tuy cậu không nói gì nhưng Trình Nặc vẫn biết được, cô không

muốn làm phiền cậu quá nhiều, đầu gối bây giờ chỉ hơi đau chứ không đau

quá như trước nữa, không cần cậu phải cõng hằng ngày.

Hứa Đồng Chu nghe lời cô nói thì hơi sửng sốt, "Được, mai nghỉ nên chị có

thể ở nhà nghỉ ngơi, nếu tuần sau chân chị khỏi hoàn toàn thì em sẽ không

đưa chị đi nữa." Cậu vừa nói vừa nhấc Trình Nặc sau lưng chỉnh lại tư thế

cõng, Trình Nặc thuận thế hai chân kẹp lấy e//o cậu để không bị trượt xuống.

Động tác vô ý của cô làm Hứa Đồng bắt đầu nhô lên.

"Được, à cuối tuần mọi người thường làm gì?" Trình Nặc hơi tò mò, người

thành phố dù trong tuần bận rộn thế nào thì cuối tuần đều sẽ nghỉ ngơi, ở

nông thôn không khái niệm về lao động kết hợp nghỉ ngơi, nhưng hẳn là

cũng có khoảng thời gian nghỉ ngơi của riêng mình.

Hứa Đồng Chu nhìn đường cẩn thận, cố gắng tránh các hố gà để không

làm cô gái trên lưng bị xóc nảy, "Cuối tuần này sẽ có phiên chợ, lần này là

chợ trong thị trấn, em phải đi họp chợ, bán mấy thứ đồ mẹ làm để lấy ít

tiền."

"Chợ sao?" Trình Nặc bắt đầu hứng thú.

Cô đã ở trong khe núi nghèo nàn này hơn mười ngày, ngoại trừ thỉnh

thoảng nhận được vài tin nhắn từ mẹ thì cô không có cách nào liên lạc với

thế giới bên ngoài, thứ nhất là trong núi không có tín hiệu, thứ hai là nhà

Hứa Đồng Chu có điện nhưng không có ổ điện, cô đã tìm khắp nhà nhưng

không tìm được chỗ nào có thể sạc pin điện thoại được.

Cô không dám chơi điện thoại sợ hết pin chết máy nên luôn tắt nguồn, chỉ

thỉnh thoảng nhớ bạn bè và gia đình quá mới mở lên để xem ảnh và tin

nhắn cũ.

"Họp chợ có đông người không em? Có cửa hàng luôn sao?" Trình Nặc hơi

kích động hỏi, giọng nói từ nhẹ nhàng chuyển thành phấn khởi.

"Dạ, chợ trong thị trấn náo nhiệt hơn chợ trong làng nhiều, cứ hai tuần một

lần lại tổ chức, người nhiều nên hàng hóa cũng nhiều, dọc đường có

những sạp bán hàng, cũng có cửa hàng luôn."

Trình Nặc càng nghe càng kích động, hai tay đặt trên cổ người đàn ông hơi

s//i//ế//t c//h//ặ//t, "Tôi có thể đi được không? Ý tôi là... cùng em đi họp chợ á?"

Nếu có cửa hàng thì nhất định sẽ có điện và tín hiệu, cô có thể gọi điện

thoại cho mẹ và Điền Mục, còn có thể sạc đầy pin Cô phấn khích đến mức

chỉ hi vọng hôm nay là Chủ nhật.

Hứa Đồng Chu không trả lời cô ngay, chỉ nghĩ cô tò mò về cuộc sống nông

thôn, tất nhiên cậu nguyện ý dẫn cô đi cùng, chỉ cần cô muốn làm gì thì cậu

cũng sẵn lòng đáp ứng. Cậu chỉ hy vọng cô có thể nhìn cậu nhiều hơn, chỉ

nhìn thêm một lần là đủ rồi.

Ngọn cỏ ven đường và mây trời sẽ không bao giờ có thể giao thoa, anh

cũng không dám hi vọng xa vời, nhưng đóa hoa dại nhìn lên bầu trời xanh

trong mây trắng như ngọc, cũng chỉ hy vọng mây có thể nhìn lại một lần dù

chỉ là một hành đọng vô tình.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
CHƯƠNG 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...