Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em – Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh

Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em

Tác giả: Đang cập nhật
Lượt đọc: 205
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ăn trưa xong, Trình Nặc mang theo một số sách giáo khoa định đi đến

trường, cô chưa từng đến đó đúng là không nên tự mình đi đường núi,

nhưng ngày mai đã bắt đầu dạy học, cô lại chưa từng đến đó lần nào, thật

ra cô cũng có lý do khác... Cô sợ nếu ở nhà thì các thôn phụ khác lại kéo

đến nói chuyện, cô thực sự ứng phó không, cô khẽ c//ắ//n môi, quyết định tận

dụng thời gian buổi trưa để tìm đường đến trường, buổi tối tan học có thể

về cùng Hứa Đồng Nhạc.

Cô thầm nghĩ, đây là l//ầ//n đ//ầ//u tiên cô đến trường, dù sao cũng phải có

người như lão Lý dẫn đến ra mắt chứ hả? Nhưng cô không chắc chắn về

tác phong của người nông thôn, nếu họ đã không chủ động dẫn đường thì

cô cũng ngại nnhờ giúp đỡ, đành lên đường một mình.

Cô đã hỏi Hứa Đồng Nhạc đường đi xa sao, cô chào Vương Quế Chi rồi

bắt đầu đi, thầm nghĩ chắc cùng lắm là mất nửa tiếng sẽ tới nơi, nếu đi

nhanh hơn một chút có lẽ chỉ cần 20 phút là đến.

Trên đường ngắm núi non xanh biếc, một mình Trình Nặc rảo bước trên

đường nhỏ quanh co trải dài, vì vẫn đang giữa trưa và nắng nóng nên cô đi

một lúc đã cảm thấy miệng l//ư//ỡ//i khô khốc, nghĩ cố một chút sẽ đến trường,

dưới chân liền tăng tốc.

Cô chỉ lo cắm đầu mà đi không nhìn đường nhiều, ở ngay một ngã rẽ trên

đường là sườn núi dốc, nhìn về phía xa là những ngọn núi dài vô tận, hết

núi này đến núi khác như đại dương xanh, rải rác khói bếp tỏa ra từ vài

ngôi nhà, ngước đầu lên thì bầu trời đã đen kịt.

Cô đi lâu như vậy mà không thấy bóng dáng của trường đâu, lòng thấp

thỏm nôn nóng, chẳng lẽ cô đã đi nhầm đường rồi?

Trình Nặc nhìn trái nhìn phải, trước sau đều không có người nào để cô hỏi

thăm, đang lúc cô cảm thấy hơi uể oải thì có tia sấm sét xẹt qua, từ xa đến

gần, bùm, một tiếng vang bùng nổ phía trên đầu cô.

Cô sốt ruột không nghĩ đang trưa hè mà tự nhiên đổ mưa mà không có dấu

hiệu trước đó, bây giờ đừng nói đến trường học, một chỗ trú mưa cũng

không có...

Nếu quay lại con đường ban đầu, cô sẽ bị mất nhiều thời gian hơn, chỉ có

thể căng da đầu tiếp tục đi

Trình Nặc c//ắ//n răng, vừa đi vừa nhìn về phía con đường mòn lạ lẫm trước

mặt. Cơn mưa lớn dường như đang đuổi theo cô, đột nhiên rơi xuống, rót

xuống người cô.

Lúc ra cửa cô không nghĩ đột nhiên có mưa to như vậy, trở tay không kịp,

nước mưa xối xuống nhìn cô chật vật vô cùng.

Cô bước nhanh vào đường nhỏ trong rừng để tìm chỗ trú mưa, dường như

không thể đi xa hơn được nữa nên phải quay trở lại, Trình Nặc chán nản

bất lực nhìn cơn mưa lớn, nước từ tán cây đổ xuống làm cô càng thêm ướt

nhẹp.

Mưa to quá, cô không muốn đi trên con đường lầy lội nên đi dọc theo đám

lá bên đường, nghĩ như vậy cô có thể tránh được một ít mưa, nhưng trời

không chiều lòng người, mưa càng lúc càng dày đặc xuyên qua kẽ lá, rơi

trúng mặt khiến cô không thể rõ đường phía trước.

Trình Nặc cố gắng tăng tốc muốn chạy nhanh về nhà, bị cành cây đập vào

cánh tay làm chỗ đó hơi nhói lên, cô cũng không có thời gian để ý, chỉ

muốn đi thật nhanh, trong đâu mắng mình thật vụng về, không biết quay

đầu kịp lúc nên bây giờ mới chật vật như vậy.

Cảm xúc vướng bận trong lòng, lại bị mưa lớn trút xuống mặt, Trình Nặc

không để ý dưới chân mình có một vũng bùn xen lẫn với đất đá, cô vấp

phải trực tiếp ngã xuống đường, cố lết đến môt bụi cây để trú mưa, có vẻ

cô bị bong gân rồi.

Cô kêu lên đau đớn, mưa lớn ướt đẫm cả người, chân trái cô đau dữ dội từ

mắt cá chân đến đầu gối, cô đỡ dậy không được, đi cũng không thể, một

người lẻ loi bất lực trong cơn mưa tầm tã giữa rừng sâu, sách vở trong tay

của cô cũng bị dính bùn sau cú ngã vừa rồi, cô cố gắng bọc lại, che chắn

cho đống tài liệu đó.

Cô thử nhấc chân bước đi nhưng cơn đau ở đầu gối ảnh hưởng đến toàn

bộ dây thần kinh khiến cô không thể cất bước được.

Mưa lớn vẫn chưa có dấu hiệu tạnh, nông thôn thưa thớt ít người, lại đang

ở núi xanh bao quanh bởi làn mưa trắng xóa, làm sao có ai có thể đến giúp

cô được...

Trình Nặc cố gắng đi bằng chân phải, giơ chân trái lên, đau quá... Có khi

nào cô sẽ chết ở đây không? Cô tuyệt vọng suy nghĩ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Cuộc Gặp Lại Đẫm Máu
Chương 2: Quyết Định Rời Thành Phố
Chương 3: Phía Sau Một Ước Mơ
Chương 4: Hành Trình Gian Nan
Chương 5: Thiếu Niên Nơi Rừng Sâu
Chương 6: Bữa Cơm Khác Lạ
Chương 7: Căn Phòng Nhường Lại
Chương 8: Ánh Mắt Trong Đêm
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 9: Áp Lực Vùng Cao
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 11: Sự Tiếp Xúc Bất Ngờ
Chương 13: Những Thứ Chưa Từng Thấy
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
Chương 15: Cứu Rỗi Giữa Rừng Sâu
Chương 16: Lời Hứa Dưới Mưa
Chương 17: Sự Săn Sóc Thầm Lặng
Chương 18: Sự Ghen Tuông Vô Hình
Chương 19: Nụ Hôn Trong Bóng Tối
Chương 20: Ranh Giới Mong Manh
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106
CHƯƠNG 107
CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109
CHƯƠNG 110
CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112
CHƯƠNG 113
CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115
CHƯƠNG 116
CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118
CHƯƠNG 119
CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121
CHƯƠNG 122
CHƯƠNG 123
CHƯƠNG 124
CHƯƠNG 125
CHƯƠNG 126
CHƯƠNG 127
CHƯƠNG 128
CHƯƠNG 129
CHƯƠNG 130
CHƯƠNG 131
CHƯƠNG 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đến Gần Em, Chiếm Hữu Em
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14: Cơn Mưa Định Mệnh
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...