Đêm Vượt Sóng – Chương 41
Đêm Vượt Sóng
Dịch: CP88
*
Trần Ý An đặt vé máy bay khởi hành lúc bảy giờ sáng, giờ đó ra sân bay không tiện cho lắm, Hoắc Thanh Lan chỉ hỏi cô có thể chuẩn bị xong trước năm giờ không.
"Được ạ."
"Năm giờ mười lăm xuống dưới."
Hoắc Thanh Lan chính là người như vậy, anh sẽ không nổi giận, cũng không trách cứ, sai sót là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng nếu có thể tìm ra cách giải quyết trước khi sai lầm dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn thì vẫn chưa muộn.
Chẳng trách Hedy và Max chưa từng than phiền về tác phong làm việc của Hoắc Thanh Lan.
Với tư cách là người nắm quyền cao nhất, anh quả thật rất ưu tú.
Ngày đi phỏng vấn đó, ban đầu Trần Ý An còn cảm thấy Hoắc Thanh Lan không phải là một vị sếp tốt, nhưng sau khi tiếp xúc mới phát hiện ra mình đã lầm to.
Rốt cuộc anh là người thế nào nhỉ?
Trần Ý An chỉ biết, có anh ở đây, cô rất yên tâm.
Anh là một chỗ dựa vững chắc, là người có thể xử lý mọi chuyện một cách ổn thoả.
Miêu tả về cấp trên như thế có lẽ không quá thích hợp.
Trước khi ngủ, Trần Ý An cẩn thận kiểm tra lại ổ cứng, bỏ chứng minh nhân dân vào túi, cài báo thức lúc năm giờ kém mười lăm rồi mới yên tâm đi ngủ.
Năm giờ sáng, trời vẫn còn tối đen, ánh đèn đường hiu hắt chiếu xuống, quán ăn sáng chỉ vừa mới mở cửa, làn khói trắng bốc lên từ vỉa hè báo hiệu một thành phố đang dần tỉnh giấc.
Chiếc xe màu đen đỗ bên vệ đường, Trần Ý An khoác balo chạy tới mở cửa xe ngồi vào, Hoắc Thanh Lan đã ăn sáng, đoán cô chỉ đối phó bằng thanh Snickers và một hộp sữa, "Bữa sáng."
Anh đưa cô sandwich và cháo nóng.
Trần Ý An đúng là đang đói, bèn không khách sáo nói cảm ơn rồi nhận lấy.
Vé máy bay đặt gấp nên đã hết hạng thương gia, chỉ có thể để Hoắc Thanh Lan chịu thiệt ngồi với cô trong khoang phổ thông, người bay chuyến sớm không đông, Hoắc Thanh Lan cũng không tán gẫu, hai người đều ngồi tại chỗ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trần Ý An lại không buồn ngủ, khẽ hé mắt nhìn anh, Hoắc Thanh Lan đắp một chiếc chăn mỏng, dù chỉ thấy được góc nghiêng nhưng vẫn khiến người ta phải ngắm thêm vài giây.
Cô thừa nhận, bởi sự cố lần này, cô càng có thiện cảm với anh hơn, mà thiện cảm này mang theo hai tầng nghĩa.
Cô biết, mình thích một người rất tốt.
Nhưng cũng vì thế mà cô càng cảm thấy bản thân quá đỗi bình thường, giống như một ngôi sao mờ nhạt cách rất xa anh.
Trong lòng hơi chua xót, nhưng vừa xuống máy bay đã không còn.
Hơn chín giờ sáng, Henry rốt cuộc cũng trả lời cô, duyệt đơn công tác lần này, nhưng tiếc là vé về hơi khó mua, chỉ còn chuyến khuya hoặc sáng sớm ngày hôm sau, cô hỏi ý kiến Hoắc Thanh Lan, cuối cùng quyết định mua vé quay về lúc mười một giờ đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Bởi vì không muốn chậm trễ công việc nên lần này Trần Ý An còn mang theo cả máy tính.
Kết nối với ổ cứng quả nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô chỉ mất một tiếng đã làm xong.
Hoắc Thanh Lan hỏi cô, "Nhớ kỹ chưa?"
Trần Ý An gật đầu, lúc này mới biết với những file tài liệu dung lượng lớn, hoá ra cách nhanh nhất là mua vé trực tiếp mang đi.
Trần Ý An và Hoắc Thanh Lan ra khỏi công ty đối tác.
Trời nắng đẹp, không còn lịch trình gì nên bỗng thấy buồn chán.
Còn nửa ngày nữa mới đến giờ bay.
"Lần trước em còn chưa đi hết mấy chỗ muốn đi đúng không," Hoắc Thanh Lan đút tay trong túi quần, "Cơ hội đến Thanh Đảo lần hai đấy."
"Không ổn lắm nhỉ?" Trần Ý An do dự quay sang nhìn Hoắc Thanh Lan.
Hôm nay anh ăn vận không quá nghiêm túc như mọi khi đi bàn chuyện làm ăn, quần thể thao và áo khoác gió màu đen, thoạt nhìn khá là thoải mái nhàn nhã.
Cô bỗng có ảo giác: Hình như mọi thứ đều nằm trong tính toán của anh.
Nhưng cô không dám nghĩ ngợi lung tung, dù sao ăn phải dưa bở thì xấu hổ biết chừng nào.
Trần Ý An đành cố tỏ ra bình thường, nói được thôi, "Nhưng sẽ phải đi bộ nhiều đó ạ."
"Cứ đi thôi." Hoắc Thanh Lan hất cằm, "Đi."
Trần Ý An khoác balo đuổi theo, anh đi tay không đến đây, chỉ có một chùm chìa khóa và điện thoại trong túi.
Chẳng giống đang đi công tác tí nào.
Lần trước vẫn chưa đi hết khu nhà cổ gần Tiểu Ngư Sơn, cô không mang theo tấm bản đồ thần kỳ của mình, đành vừa đi vừa tra bản đồ trên điện thoại, lại dựa vào trí nhớ của mình để nhớ lại đường.
Hoắc Thanh Lan hoàn toàn không tra đường đi, cứ đi theo hướng cô dẫn, hai người đi dọc một con đường nhỏ, băng qua một con đường lớn, Trần Ý An ngại ngùng c.h.ế.t rồi, Hoắc Thanh Lan bèn nói không sao, ngồi văn phòng nhiều quá, ra ngoài hít thở không khí trong lành cũng tốt.
Trước mặt có mấy ngã rẽ, Trần Ý An ôm điện thoại phân biệt phương hướng, Hoắc Thanh Lan thì nhàn nhã đứng đợi đằng trước.
Cô xoay điện thoại, muốn xem chiếc kim chỉ nam kia rốt cuộc đang chỉ lối rẽ nào.
Cô ngẩng đầu, con đường trước mặt hẹp và uốn khúc, bên trái là bức tường gạch, phía trên là hàng rào gai quấn đầy dây leo xanh, bên phải là một con hẻm nhỏ, có tiệm cà phê ấm cúng ẩn mình trong đó.
Mùa đông ở Thanh Đảo mang đến một cảm giác rất riêng, chậm rãi đi trên đường, thời gian trôi qua cũng chậm theo, khiến người ta cảm nhận được sự ung dung thư thái đến lạ.
Hoắc Thanh Lan không hề sốt ruột, chờ cô xác định phương hướng xong, "Đi hướng nào?"
"Bản đồ không chuẩn lắm."
--------------------------------------------------