Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đêm Vượt Sóng – Chương 23

Đêm Vượt Sóng

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch: CP88

*

"Ví như có bữa tiệc chỉ là xã giao qua quýt không có phát triển chiều sâu gì thì không cần thiết phải uống, còn nếu là hợp tác dài lâu hay ký kết thành công, thì uống vài chén cũng không sao."

Tuy Trần Ý An nghe không hiểu lắm, nhưng cảm giác vẫn khá là có chiều sâu, bèn ồ một tiếng.

"Em ồ cái gì?"

"Sếp giỏi ghê," Trần Ý An thật thà đáp, "Còn phân biệt được có chiều sâu phát triển hay không nữa."

"..." Hoắc Thanh Lan khẽ bật cười, cảm thấy cô lại nói ra một câu ngốc nghếch.

"Sếp cười gì thế ạ?"

"Tôi đã lăn lộn ở chốn thương trường này từng ấy năm, năng lực nho nhỏ đó đương nhiên phải có, lừa gạt em cho qua thì nói là trực giác, chi tiết tỉ mỉ hơn thì xem kế hoạch hợp tác là biết có thành công hay khônng, gọi là trực giác làm ăn."

"Vậy sếp thấy em thế nào ạ?"

". . . ?"

"Trực giác của sếp ấy." Trần Ý An xấu hổ ho khan, sửa lời.

"Chưa bị xã hội hay các mối quan hệ mài mòn, nói dễ nghe là đơn thuần."

"Còn khó nghe là gì ạ?"

"Em vội muốn nghe lời khó nghe luôn vậy à?" Hoắc Thanh Lan chiều theo ý cô, "Không có đầu óc. Ngại quá, không phải tôi đang mắng em, mà do tôi không tìm được từ nào nghe nhẹ nhàng hơn."

"Còn gì không ạ?" Đương nhiên là Trần Ý An không để bụng.

Không có đầu óc nào có phải câu khó nghe gì chứ.

"Làm việc nghiêm túc, hiểu nhanh, nắm bắt tốt."

Được lãnh đạo khen, Trần Ý An vui ra mặt.

Còn được một lãnh đạo xuất sắc như vậy khen nữa chứ.

"Cảm ơn sếp Eric ạ, anh cũng là một vị lãnh đạo giỏi, kiến thức phong phú, nói chuyện đúng kiểu người có học thức, em nhất định sẽ học hỏi sếp nhiều hơn, sếp là một người tốt siêu đỉnh chóp," Trần Ý An cũng khen lại, "Sếp chính là lãnh đạo ưu tú nhất em từng gặp."

"Em từng có bao nhiêu vị lãnh đạo?"

"Sếp và Henry."

"..." Hoắc Thanh Lan suýt thì tức đến mức bật cười thành tiếng, "Đằng trước có hiệu thuốc, đi mua thuốc."

Trần Ý An đáp vâng, rẽ phải rồi dừng xe, trước khi xuống xe còn cố ý nói mình đã biết chỗ này chỉ cho dừng xe năm phút.

Hoắc Thanh Lan cảm thấy người này đúng thật là buồn cười.

Đính chính lại là một câu khen ngợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Kiểu người đơn thuần mà thẳng thắn hiếm có, lúc nào cũng tươi tắn chẳng biết buồn là gì, giống như chuyện gì cũng không thể khiến cô để bụng, công việc mệt hay vất vả đến đâu cũng giữ được dáng vẻ tràn đầy sức sống, nếu để Hoắc Thanh Lan miêu tả, thì anh sẽ dùng một cụm từ khá kỳ diệu: Chất lỏng phi Newton.

Là một thứ chất lỏng mềm mại, không có góc cạnh, nhưng ở một góc độ nào đó lại rắn chắc đến khó tin.

Trông cô như hiền lành, chất phác, nhưng Hoắc Thanh Lan nhờ vào trực giác đầu tiên khi gặp một người của mình mà cảm thấy cô rất quật cường, những chiếc gai của cô dường như đã bị giấu dưới một lớp áo khoác mềm mại, cứng rắn mà vững chắc.

Chỉ là anh cũng không biết điều gì mới khiến nó nhô ra.

Hoắc Thanh Lan hạ cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, cô mặc quần áo thuận lợi cho việc đi lại, quần jean ống hơi loe, áo khoác gió rộng rãi lại giữ ấm tốt, đi giày thể thao, nhìn cứ như một cô sinh viên.

Ngay khoảnh khắc đó, không hiểu sao anh lại tự nhiên nhớ đến tuổi của mình.

Ba mươi hai, hơn cô chín tuổi.

Hoắc Thanh Lan lại nhắm mắt chờ cô quay lại.

Quả nhiên chưa đến mấy giây sau, Trần Ý An đã xách túi ngồi vào xe, đưa Ibuprofen cho anh rồi tiếp tục lái xe đưa anh về khách sạn, đúng là Hoắc Thanh Lan đã uống rượu, nhưng không đến mức uống say, anh cầm theo chiếc măng tô xuống xe rồi mặc vào, Trần Ý An cười với anh, đuôi mắt cong cong, "Ngày mai gặp ạ, mai em đến đón sếp!"

Sau một ngày làm việc cường độ cao mà vẫn tràn đầy năng lượng như vậy.

Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, phá lệ nhắc nhở cô, "Về nghỉ sớm đi, chú ý an toàn."

"Biết rồi ạ~" Trần Ý An đạp chân ga rời đi.

Hoắc Thanh Lan nhìn phong cách lái xe này, lại cười.

Không hiểu sao anh bỗng nhớ đến hồi còn trẻ từng đi du lịch ở Anh, tài xế lái các phương tiện giao thông công cộng ở thành phố chủ yếu là người cao tuổi, người nào cũng lái xe nhanh như bay, khiến Hoắc Thanh Lan chỉ biết c.ắ.n răng bám tay vịn.

Anh về phòng khách sạn, rửa mặt rồi mở máy tính, bắt tay vào công việc, kết quả nhìn thấy hòm thư làm việc của mạng nội bộ có một bức mail gửi bản sao cho anh.

Nhìn thời gian, xem ra là được gửi vào lúc tiệc tối.

Trí nhớ của cô không đến nỗi tệ, hôm nay làm cái gì đều viết lại tỉ mỉ, như đang chép sổ thu chi.

Thậm chí còn viết Hedy, Max, Eric đã uống rượu, bữa tối là phía đối tác sắp xếp, không tính vào chi phí công tác.

Cô còn cố ý đặt tiêu đề là [Không quan trọng, chỉ lưu làm dự phòng].

Hoắc Thanh Lan cười vui vẻ.

Không tệ, biết ghi nhớ lời người khác đấy.

Một lát sau lại có thông báo nhắc nhở phản hồi đến từ Henry, cấp trên trực tiếp của cô: Lilian, mấy kiểu lịch trình công việc thế này chúng ta có bản điện t.ử rồi, không cần ghi chi tiết vậy đâu.

Hoắc Thanh Lan hiếm khi lên tiếng bênh vực, gửi một tin nhắn cho Henry: Có thói quen lưu trữ là tốt, nên khuyến khích.

Một phút sau, Henry thu hồi email cũ, gửi lại một câu cố lên.

Buổi tối Hoắc Thanh Lan không ăn uống được gì, giờ này đã có hơi đói bụng, nhưng muộn lắm rồi, anh cũng không muốn ăn lắm, đang do dự mặc kệ đi ngủ hay nhờ phía khách sạn mang lên cho vài thanh socola lót bụng thì có tiếng chuông cửa vang lên.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đêm Vượt Sóng
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...