Đêm Vượt Sóng – Chương 21
Đêm Vượt Sóng
Dịch: CP88
*
Hội chợ thương mại được tổ chức bởi ban ngành chính phủ, đến tham gia đương nhiên có không ít các doanh nghiệp, thương hiệu du lịch và ẩm thực lớn, Kenton Trip là đối tác chính, nắm giữ nền tảng trung gian tiếp thị, nên vị trí của họ rất quan trọng, phần lớn những trường hợp cần xuất hiện đều là Hoắc Thanh Lan phụ trách phát biểu, Hedy và Max phối hợp.
Trần Ý An phụ trách --
Tập trung lắng nghe, thuận tiện tiếp nhận danh thiếp và sách tuyên truyền đối phương đưa tới, một tập dày cộp, may là cô có mang theo túi đựng văn kiện, bèn bỏ cả vào.
Hoắc Thanh Lan rất chuyên nghiệp.
Kenton Trip dẫu gì cũng là nền tảng du lịch nổi danh bậc nhất trong nước.
Hội nghị không thể không có anh phát biểu.
Trần Ý An huých tay Hedy, "Có phải sau này em nên tìm chị học hỏi quy trình hội nghị không ạ?"
"Đúng, tốt nhất là vậy, nhưng lần này là tình huống đặc biệt, bởi vì Eric đột nhiên muốn tới, những phần công việc trước đó chúng ta kết nối vốn không có anh ấy tham dự."
Trần Ý An hiểu nhanh, nhớ kỹ chuyện này.
Thế là yên lặng ngồi đó lắng nghe.
Trên sân khấu ngoại trừ MC thì còn hai nhà đầu tư khác.
Những hội nghị thế này bình thường đều cần chuẩn bị trước bản thảo, nhưng Hoắc Thanh Lan lại chưa chuẩn bị gì cả mà vẫn có thể lưu loát trả lời từng câu hỏi đặt ra, từ sách lược hoạt động công ty đang tạm thời đưa vào, đến phương hướng phát triển hiện tại của công ty, tiếp đến văn hoá của từng thành thị.
Trần Ý An im lặng nhìn Hoắc Thanh Lan, hình tượng của anh trong lòng cô dần phóng đại.
Thái độ nghiêm túc chuyên nghiệp với công việc, phong cách nói chuyện và cử chỉ nét mặt đều toát ra tao nhã tự nhiên, anh thậm chí còn kể vài câu chuyện hài nhạt(*), trích dẫn những câu chuyện dí dỏm trong điển tích khiến bầu không khí trong hội trường vui vẻ hơn hẳn.
(*) chuyện hài nhạt nó là cả một nghệ thuật đó nha, dân bên Trung chuộng cái này lắm :>>, để Bát kể mọi người nghe 2 câu chuyện hài nhạt nhẽo copy từ idol nhà tui :>>
Câu chuyện thứ nhất: Có 1 con muỗi đậu vào lòng bàn tay tôi, tôi đang định đập thì nó bảo "Anh ơi đừng đ.á.n.h em, hôm nay là sinh nhật em, anh có thể hát chúc mừng sinh nhật em không?", thế là tôi vừa vỗ tay vừa hát "Happy birthday to you, happy birthday to you"~
Câu chuyện thứ hai: Có 1 que diêm, mùa hè nó tung tăng ngoài đường, sau đó nó bốc cháy.
Đó kiểu dị, sau khi get được cái hài sẽ thấy nhạt nhẽo đến nỗi buồn cười er, nên gọi là chuyện hài nhạt :>>, câu chuyện thứ nhất ai mà chưa get được thì có thể cmt để tui nói nhỏ cho nghe nha :>>>>
"Năng lực quá mạnh," Hedy ăn trái cây ban tổ chức chuẩn bị, nhỏ giọng nói, "Không chuẩn bị gì mà vẫn nói hay như thế, lý lịch cũng khủng nữa."
"Dạ?"
"Anh ấy tốt nghiệp Thanh Bắc đó, sau lại đi học ở Ivy, mấy năm liên tục thăng chức ở tổng bộ Bắc Mỹ của Kenton, chắc về nước vì nguyên nhân gia đình thôi," Hedy cảm thán, "Kiểu đàn ông này, đúng là khiến người ta chẳng dám mơ ước."
Trần Ý An nhớ lại bữa ăn khuya mấy ngày trước, cố nhịn cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Thật ra Hoắc Thanh Lan không hề làm cao.
Bỏ qua sự nghiêm khắc trong công việc, anh trong mắt cô vẫn là một người tốt bụng.
Có lẽ Trần Ý An chưa tiếp xúc hay hiểu biết nhiều về xã hội này, nhưng cô biết, Hoắc Thanh Lan chưa bao giờ lấy tư thái của ông chủ ra chèn ép cấp dưới, nhất là với cây rau cải thực tập sinh là cô.
Anh là người tốt.
Trần Ý An vừa nghe, vừa lấy notebook ra gạch lại từng ý chính, Hedy nhìn vào mắt ghi trong lòng, thật ra cô ấy rất thích Trần Ý An.
Ban đầu chỉ cảm thấy Trần Ý An không giống những thực tập sinh khác suy nghĩ cứng nhắc theo lối cũ, cho nên nghĩ cô hẳn sẽ không gặp khó khăn trong giao tiếp với nhân viên cũ bọn họ.
Sau lại phát hiện, Trần Ý An không chỉ có lối tư duy sinh động, mà còn chịu khó chịu khổ, rất nỗ lực chăm chỉ, Hedy với công việc luôn dùng thái độ vừa đủ thì dừng, nhưng cô ấy vẫn sẽ xem bảng chấm công, thấy Trần Ý An ngày nào cũng tan ca sau mười một rưỡi, buổi sáng tám giờ đã đến công ty.
Hỏi cô làm gì, cô ấy cũng đâu giao nhiều việc cho cô.
Trần Ý An nói mình đã xem xong toàn bộ phương kế hoạch marketing trong vòng mấy tháng gần đây của công ty.
Cho nên không cần biết là Hedy sắp xếp công việc gì cho cô, cô đều có thể hoàn thành trong thời gian ngắn nhất.
Hedy có thể nhìn ra tiềm năng trong cô, còn có một loại nhiệt huyết không bao giờ cạn.
"Chưa biết chừng sau này chị còn phải dựa vào em đó, bé con," Hedy nửa đùa nửa thật trịnh trọng vỗ vai cô, "Khi phú quý đừng quên chị nha!"
"Đương nhiên rồi ạ." Trần Ý An chỉ coi như cô ấy đang nói đùa, "Chờ em lăn lộn đứng lên rồi nhất định sẽ đề bạt chị Hedy của em làm boss lớn, không làm việc chỉ lĩnh tiền."
"Không uổng công chị thương em."
Trần Ý An cười hê hê.
Khi Hoắc Thanh Lan phát biểu xong, vô thức nhìn về phía hàng ghế đầu.
Trần Ý An đang nghiêm chỉnh ôm notebook ghi ghi chép chép, cuối cùng là diễn văn kết thúc, anh thấy Trần Ý An lại lấy máy tính ra đ.á.n.h chữ.
Trong đầu anh nhảy ra một suy đoán.
Thế là sau khi hội nghị kế thúc, anh gõ gõ bàn Trần Ý An.
Quả nhiên Trần Ý An nói, "Biên bản hội nghị ạ? Em vừa xong đây, đã đồng bộ lên mạng nội bộ và gửi bản sao vào mail của sếp và sếp Henry ạ!"
Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, mình đoán đúng rồi.
--------------------------------------------------













