Dã Tính – Chương 18: 18. Làm quen - Chương 18
Dã Tính
Trong những giờ giải lao giữa buổi huấn luyện quân sự, thường chẳng có ai chủ động đến bắt chuyện với cô. Hạ Dao chỉ lặng lẽ ngồi một mình, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt xa xăm như đang chìm đắm vào thế giới riêng của mình.
Đôi khi mỏi mệt, cô sẽ lẳng lặng đứng dậy trở về lớp học. Những lúc Chu Dã vừa hoàn thành vòng chạy, mồ hôi nhễ nhại bước vào lớp, hắn thường bắt gặp hình ảnh cô đang gục đầu ngủ thiếp đi trên bàn.
Vài sợi tóc đen mềm mại dính bết vào khuôn mặt ửng hồng vì nóng. Cô gái này dường như rất sợ nóng, ngay cả trong giấc ngủ mồ hôi cũng lấm tấm trên trán. Thế nhưng, sắc hồng bất thường ấy không giấu nổi vẻ nhợt nhạt, thiếu sức sống của cô. Những ngón tay thuôn dài, mềm mại đặt lên khuỷu tay; dưới ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, làn da nơi đầu ngón tay hiện lên một màu vàng cam ấm áp đến lạ thường.
Hình ảnh cô luôn khiến hắn liên tưởng đến trận tuyết đầu mùa đông.
Giữa một thế giới trắng xóa tinh khôi, chỉ có vệt nắng từ bầu trời xanh thẳm lặng lẽ rót xuống, mang theo hơi ấm dịu dàng – y hệt như sự tồn tại của cô vậy.
Lúc ấy, hắn thường dành thêm vài giây để lén nhìn cô, rồi lại tỏ vẻ thờ ơ, nghiêng tai nghe những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt của đám con trai bên cạnh. Thỉnh thoảng hắn cũng mỉm cười hưởng ứng, nhưng nếu bị trêu chọc quá đà, hắn sẽ bất lực mà mắng đối phương một câu "cút đi".
Vào buổi trưa ngày thứ hai sau khi chính thức nhậm chức lớp trưởng, buổi huấn luyện sáng vừa kết thúc, cả lớp ùa về nghỉ ngơi. Một cậu bạn nam thường cùng Chu dã đi lấy nước ngồi vắt vẻo bên góc bàn. Vì quá nóng, giọng gã kéo dài ra, lộ rõ vẻ bất mãn:
“Lớp trưởng, cậu nói thật đi, cậu thực sự không dùng điện thoại nhắn tin với mấy bạn nữ trong lớp à? Đẹp trai thế này chắc danh sách kết bạn dài dằng dặc rồi nhỉ?”
“Không có.” Vừa vào lớp 10, giọng nói của chàng thiếu niên đang trong thời kỳ vỡ giọng nghe đặc biệt khàn và trầm, như có những hạt cát nhỏ vụn cọ xát trong kẽ răng. “Tớ đang nóng đến phát điên đây.”
Chiếc quạt trần quay tròn, phát ra những tiếng kêu cọc cạch khô khốc hòa cùng tiếng cười đùa huyên náo của bạn bè xung quanh.
“Thôi nào, nếu không định hẹn hò thì cũng đừng có từ chối phũ phàng thế. Giới thiệu cho tớ một người đi, cứ bảo tớ là ‘anh em giường trên’ của cậu là được!” Người kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Chu Dã tựa lưng vào ghế, những ngón tay dài đầy vẻ phiền muộn kéo nhẹ cổ áo ngụy trang cho gió lùa vào. Hắn thờ ơ liếc nhìn gã bạn, nghiêng đầu để lộ đoạn cổ dài lấm tấm mồ hôi. Hắn thực sự đang nóng đến bực bội.
“Tỉnh lại đi bạn ơi. Tan học là ai về nhà nấy, có ở ký túc xá đâu mà anh em giường trên giường dưới.”
“Cậu không ổn rồi lớp trưởng ạ. Anh em với nhau cả, có gì mà phải giấu? Có số * của bạn nữ nào xinh đẹp thì chia sẻ cho tớ với chứ.” Gã bạn bàn trước tự nhiên đặt tay lên vai Chu Dã.
Không khí dính nhớp, nóng nực không một chút gió khiến Chu Dã dần mất kiên nhẫn. Hắn nhíu mày, chỉ muốn hất văng cái gã đang bám lấy mình giữa tiết trời oi bức này ra ngay lập tức.
“Bỏ tay ra, đừng có làm tớ nóng thêm.”
“Không bỏ, tớ muốn làm quen với mấy bạn nữ cơ.”
“Muốn nhắn thì tự đi mà hỏi, hỏi tớ thì giải quyết được gì?”
“Tớ mà có cái mặt như cậu thì đã chẳng phải hỏi. Căn bản là... này lớp trưởng...”
Gã bạn kia đột nhiên hít một hơi thật sâu, nuốt nước bọt rồi lấy lại vẻ nghiêm nghị lạ thường. Gã nhìn Chu Dã, giọng chắc nịch:
“Bây giờ tớ sẽ đi hỏi * của cô bạn ở dãy thứ 6, hàng thứ 5 kia. Cậu phải hứa là không được ra tay quyến rũ người ta đấy nhé. Đừng có giành với tớ, trong cái lớp này, cậu là đối thủ đáng gờm nhất của tớ đấy.”
Chu Dã hất phắt bàn tay gã ra khỏi vai mình, đôi môi mỏng mím chặt, chỉ buông lửng một từ đầy khó chịu: “Cút.”
Gã bạn giơ một ngón tay lên như để xác nhận giao ước, rồi cầm quyển vở với cây bút tiến thẳng về phía mục tiêu. Đám con trai bắt đầu nín thở dõi theo từng cử động của gã. Chu Dã dựa lưng vào ghế, ngước cằm nhìn trần nhà một lát, rồi như sực nhớ ra điều gì đó, lông mày hắn nhíu chặt lại...
“Mẹ kiếp!”
Yết hầu hắn lên xuống liên hồi, hắn đột ngột đứng bật dậy, quay ngoắt lại nhìn. Từ xa, hắn thấy gã bạn kia đang chống tay lên bàn của Hạ Dao, còn cô thì đang cúi đầu viết gì đó rất nghiêm túc.
Đôi má cô trắng ngần, phớt chút hồng nhẹ của thiếu nữ. Viết xong, cô đưa quyển vở cho gã. Đôi mắt đen láy, trong veo như có một lớp sương mù che phủ. Ánh nắng xuyên qua hàng mi dài và cong vút, khiến ánh mắt cô dường như sáng lên, tràn đầy sức sống hơn hẳn lúc nãy khi có người đến bắt chuyện.
Họ trao đổi thêm vài câu ngắn ngủi. Gã bạn cầm quyển vở quay lại, cố tỏ ra bình tĩnh cho đến khi chạm mắt với hội anh em, sự phấn khích mới thực sự bùng nổ. Hai tai gã đỏ bừng lên:
“Trời đất ơi! Giọng cô ấy ngọt ngào, mềm mại cực kỳ! Cô ấy vừa hỏi tớ căng tin ở đâu, bảo là xem bản đồ mà vẫn tìm không ra. Hình như dạ dày cô ấy không tốt, không ăn được đồ nhiều dầu mỡ. Tớ đã hứa mai sẽ trực tiếp dẫn cô ấy đi rồi!”
“Đỉnh quá bạn tôi ơi!”
“Chết tiệt, mai tớ cũng đi cùng!”
“Gì cơ? Thằng nào dám bén mảng đến tớ chém chết!”
Chu Dã nhìn chằm chằm vào quyển vở mà gã bạn đang nắm chặt trong tay, một cảm xúc xao động vô danh, có chút khó chịu khó gọi tên dâng lên trong lòng.
Hắn dứt khoát bước ra khỏi đám đông đang hò hét. Có người tò mò hỏi hắn đi đâu.
“Đi rửa mặt.”
Bỏ lại một câu trả lời lạnh lùng, chàng thiếu niên dùng những ngón tay dài mạnh mẽ kéo phắt chiếc ghế đang chắn đường mình. Tiếng “kẽo kẹt” chói tai của chiếc ghế ngay lập tức át đi mọi tạp âm trong lớp học. Trên mu bàn tay hắn, những đường gân xanh đã nổi lên cuồn cuộn từ bao giờ.













