Dã Tính – Chương 13: 13. Anh đừng đ. âm - Chương 13
Dã Tính
Giọng hắn trầm ấm, âm thanh vang vọng từ sâu trong lồng ngư.c tạo ra một sự rung động. Khi hắn thì thầm bên tai, Hạ Dao cảm nhận được một sự quyến rũ chết người tỏa ra từ người con trai này, nhưng đồng thời vẫn thấy đâu đó nét dịu dàng quen thuộc của anh.
“Em không muốn đâu...” Hạ Dao mếu máo như sắp khóc, đôi bàn tay nhỏ bé chống yếu ớt vào khuôn ngư.c vững chãi của hắn. Giọng cô lí nhí, giống như đang làm nũng hơn là phản kháng. “Cảm giác này... lạ lắm.”
“Đau thì bảo không được, mà sướ ng lên cũng bảo không muốn sao?” Chu Dã nhìn sâu vào mắt cô. Người con gái dưới thân hắn lúc này vừa bối rối, vừa hổ thẹn đến tội nghiệp. Mặc kệ lời từ chối, hắn vẫn nhịp nhàng thúc eo, duy trì sự gắn kết bền bỉ giữa hai cơ thể. Hắn chưa từng có ý định dừng lại.
“Bảo bối, em nhìn xem, phía dưới của em vẫn đang không ngừng chảy nước kìa.”
“Em... em không có!” Hạ Dao gần như bật khóc thành tiếng, đôi tay nắm chặt lấy cánh tay rắn chắc, nổi đầy gân xanh của Chu Dã.
Hắn lại cúi xuống thấp hơn, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô: “Suỵt, em nghe kỹ này.”
Hắn tì sát vào vùng hông mềm mại của cô, duy trì nhịp điệu đều đặn. Chiếc eo săn chắc, mạnh mẽ của chàng thiếu niên chuyển động linh hoạt, đưa đẩy đầy tự do trong cơ thể cô. Duong*v*t nóng hổi liên tục đ.â.m sâu rồi rút ra khỏi tieu*huyet chật chội. Mỗi lần giao thoa, nơi riêng tư dính nhớp ấy lại phát ra những tiếng “chậc chậc” ướt át, đầy d.âm mĩ.
“... Chính là tiếng này đây. Em vẫn còn chối là mình không có nước sao? Đây là lần thứ mấy em định lừa mình dối người rồi hả?”
Hạ Dao chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, không còn sức để tranh cãi với hắn. Đôi bàn tay đặt trên vai hắn dường như cũng mất hết lực, những cú đẩy ra giờ chỉ còn là sự bám víu vô vọng.
Chu Dã rõ ràng đang bị du.c vọng dẫn dắt, nhưng khi thấy vẻ mặt cố chấp không muốn đối diện với khao khát của chính mình, ánh mắt hắn bỗng trở nên trầm tĩnh lạ thường. Hắn khẽ gầm nhẹ trong cổ họng, dùng sức thúc mạnh thêm vài cú liên tiếp.
“Nhiều nước thì có sao đâu. Anh lại thích bảo bối của anh nhạy cảm như thế...”
Hắn vừa làm cô, vừa nói bằng giọng khàn đặc, đứt quãng: “Ưm... Anh đang nghĩ, tieu*huyet của em ướt át thế này, chắc hẳn là vì em yêu anh lắm đúng không? Có thích bị anh chiếm hữu thế này không, hả?”
Vòng eo của chàng thiếu niên không một chút mỡ thừa, từng múi cơ bụng nổi rõ, thậm chí những đường gân xanh còn kéo dài từ bụng dưới xuống tận nơi bí ẩn nhất. Cơ thể hắn tràn đầy sức sống thanh xuân và sức mạnh hoang dại. Theo bản năng, hắn liên tục đưa gây thịt nóng hổi cọ xát vào đúng điểm nhạy cảm vừa khiến cô phải phun trào mật ngọt lúc nãy.
“Ô ô... Chu... Chu Dã...”
Đêm nay Chu Dã thực sự đã gặp may. Ngay lần đầu tiên, hắn đã tìm ra “tử huyệt” khiến cô tan chảy.
“Chính là chỗ này phải không?” Hắn quan sát từng biểu cảm trên gương mặt cô, cố ý tập trung tấn công dồn dập vào nơi ấy.
Hạ Dao ren*rỉ đầy khó nhọc, chiếc cổ trắng ngần ngẩng cao, cằm khẽ run rẩy. Cô bị hắn giày vò đến mức muốn cuộn tròn người lại, giọng nói cũng trở nên mềm nhũn, lạc đi.
“Cảm giác... Thực sự rất lạ, Chu Dã... Đừng đ.â.m vào chỗ đó nữa...”
“Lam*tinh chính là như vậy đấy. Bảo bối, em ngoan nào, tách chân ra, đừng vặn eo...” Hắn vừa nói dứt câu, duong*v*t đang ra vào đột nhiên bị tuột ra ngoài vì bụng dưới của cô run rẩy quá dữ dội.
Chu Dã kiên nhẫn đè cô xuống, rồi một lần nữa đ.â.m thẳng vào nơi sâu nhất trong âm đạo. Quy đầu thậm chí còn chạm mạnh vào cổ tử cung khiến cô chết lặng.
“Đừng có không nghe lời, em muốn anh phải trói em lại mới chịu ngoan sao?”
Lời nói của hắn có phần bá đạo và vô lý, nhưng Hạ Dao lúc này thực sự đã bị hắn đ.â.m đến mức sung sướ ng tột độ. Toàn thân cô tê dại, hơi thở trở nên khó khăn, lồng ngư.c phập phồng liên tục.
“Sao lại thở gấp thế này rồi?”
Chu Dã áp sát khuôn mặt nóng bừng và đẫm mồ hôi của mình vào mặt cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào hắn. Thấy “con thỏ nhỏ” dưới thân sắp khóc đến nơi, hắn dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt nơi khóe mi cô, rồi cúi đầu say sưa ngắm nhìn từng nét rung động trên gương mặt ấy.
“Hít thở sâu nào, thả lỏng ra, nghe anh nhé?”
Nghe giọng hắn trở nên dịu dàng, Hạ Dao vội vàng ôm lấy cổ hắn, nức nở nhỏ giọng: “Lớp trưởng, lát nữa em thực sự phải về nhà... Bà nội sẽ về mất...”
“Anh biết rồi.” Hắn hoàn toàn phủ phục lên người cô, dùng môi mình bịt kín đôi môi đang run rẩy của cô. Nhưng ở phía dưới, tieu*huyet vẫn bị duong*v*t to lớn kia lấp đầy và càn quét không ngừng, bên trong liên tục co rút, run rẩy đón nhận từng cú thúc.
“Làm xong anh sẽ đưa em về. Nhưng bảo bối, bây giờ em hãy cảm nhận anh thật kỹ được không? Anh đang ở sâu bên trong em đây này.”
“Ô...” Ngón tay Hạ Dao khẽ giật, cuối cùng chỉ biết uất ức nắm chặt lấy tấm ga giường trắng tinh.
Tấm lưng trần mảnh mai và bờ mô.ng tròn trịa của cô gái nhỏ đẫm mồ hôi, dính chặt vào ga giường theo từng nhịp chuyển động. Mái tóc rối bời xõa tung, đung đưa theo sự chao đảo của cơ thể. Hơi thở của hắn phả ra nóng hổi đến mức bỏng cháy. Bạn trai cô dường như có một mục tiêu rất rõ ràng, không ngừng cọ xát vào điểm nhạy cảm nhất bên trong cô.
Sự xâm nhập của hắn khiến cô cảm thấy thoải mái đến mức đáng sợ. Bụng dưới cô không ngừng vặn vẹo, bàn chân lúc thì duỗi thẳng, lúc lại co quắp các ngón chân theo nhịp điệu của hắn.
Hạ Dao mơ hồ tự hỏi, hắn đã học được những kỹ năng làm phụ nữ sung sướ ng này từ đâu? Đầu gối cô cọ sát vào eo hắn, trong lòng chợt dâng lên một nỗi chua chát khó tả. Có lẽ vị lớp trưởng ưu tú này đã từng làm chuyện này với rất nhiều cô gái khác rồi sao? Tại sao hắn lại biết cách khiến người ta phát điên vì sướ ng như thế này...













